Một Tạp chí Bảo thủ mới: American Affairs

Kelefa Sanneh | Trà Mi

American Affairs không cam kết trung thành với Tổng thống Trump, nhưng chắc chắn nó không phải là không có thiện cảm với ông ấy, đó là một thực tế đã khiến nó khác hẳn tất cả mọi tạp chí khác hiện nay.

Ảnh: Brendan Smialowski / AFP / GETTY

Julius Krein là một trong số những người mà cuộc sống đã trở nên phức tạp hơn vì sự chọn lựa Donald Trump làm Tổng thống trong cuộc bầu cử năm 2016, mặc dù trong trường hợp của Krein, nó là một phức tạp vui vẻ. Vào đêm thứ Ba, tại bữa tiệc ra mắt cho tạp chí mới của mình, American Affairs, ông là vai chính trong bữa tiệc ở Câu lạc bộ Harvard của thành phố New York, chào mừng sự ra mắt của tờ báo mới và hồi tưởng về một tờ báo cũ. Krein nói, “Chúng tôi muốn bảo vệ một số các yếu tố của những phê phán mà Trump nêu lên… Và sau đó ông đã đắc cử.”

Một năm trước đây, với bút danh Plautus, Krein đã hợp tác với một nhóm trí thức cùng quan điểm phát hành một tờ báo trực tuyến tên là “Tạp chí Sự vĩ đại của Mỹ” (Journal of American Greatness), đề cao một triết lý chính trị mà tác giả của nó đôi khi được gọi là những người theo Chủ nghĩa Trump. Mục đích là để đưa ra lập luận học thuật thay cho một ứng cử viên Tổng thống, người đã từ chối [hay không thể – TM] làm bất cứ điều gì giống như vậy. Plautus đã cổ vũ “cuộc nổi loạn chống lại tầng lớp tinh hoa và văn hóa của nó” của Trump và cho rằng chủ nghĩa dân tộc cơ bắp của Trump có thể làm sống lại nền chính trị Mỹ, mặc dù có “sự tránh né đưa ra chi tiết cụ thể về chính sách” của Trump. Một tác giả khác viết trên “Tạp chí Sự vĩ đại của Mỹ”, tự gọi mình là Publius Decius Mus [tên một thành viên của cơ cấu chính trị cao nhất thời Cộng hoà La Mã – TM], tin chắc rằng “Trump nói rõ ràng, dù có thể không đầy đủ và không nhất quán, những quan điểm đúng về những vấn đề đúng – nhập cư, thương mại và chiến tranh – ngay từ đầu.”

Michael Anton hay Publius Decius Mus trên tờ Journal of American Greatness

Không còn nghi ngờ gì những người theo Trump muốn ứng cử viên của mình đắc cử, nhưng họ cũng đã chuẩn bị cho một sự thất bại – như Trump có vẻ cũng đã chuẩn bị. “Tạp chí Sự vĩ đại của Mỹ” đóng cửa trước ngày bầu cử và đã được thay thế bằng một phiên bản có lời văn chân thật hơn, ít bí ẩn hơn tên là “Sự vĩ đại của Mỹ”. Những người đóng góp ban đầu tiếp tục viết. Sau chiến thắng bất ngờ của Trump, Decius cuối cùng đã nhận một vị trí trong Hội đồng An ninh Quốc gia [Phó Trợ lý Tổng thống về Truyền thông Chiến lược – TM], và ông cho phép mình được lột mặt nạ: Tên của ông là Michael Anton, và ông là cả một cựu nhân viên của chính quyền Bush và một người ăn diện bảnh bao không biện hộ. Trong khi đó, Krein cũng bỏ bút danh của mình, và bắt đầu chuẩn bị nội dung cho số đầu tiên của tờ “American Affairs”, một tạp chí, nhỏ định dạng cũ, đóng gáy [như tạp chí National Geographic] viết về chính trị nhằm xem xét lại chính sách ở thời đại của Trump, và sau đó. Krein nói rằng tạp chí “American Affairs” không cam kết trung thành với Tổng thống, nhưng chắc chắn nó không phải là không có thiện cảm với ông ấy, đó là một thực tế đã khiến nó khác hẳn tất cả mọi tạp chí khác hiện nay.

Krein phi thường theo một cách làm cho ông ta có vẻ không già phi thường nhưng lại trẻ một cách siêu nhiên: Politico gần đây gọi ông là một thần đồng, dù ông đã ba mươi mốt tuổi. Ông kể trong những bậc thầy trí tuệ của ông là những nhà khoa học chính trị vô cùng ảnh hưởng như Harvey Mansfield, người mà ông đã học tại Harvard, và Bill Kristol, một học trò cũ của Mansfield và người sáng lập tạp chí bảo thủ cực lực chống Trump, The Weekly Standard. Kristol cũng có mặt ở Harvard Club vào đêm thứ ba, hỗ trợ đệ tử của mình ngay cả khi ông ta có thể không hoàn toàn ủng hộ dự án tư tưởng của Krein. Với một nụ cười, Kristol nói Krein, “Thế giới cần có nhiều hơn những tạp chí lỗ vốn.”

Krein tiếp khách khoảng một giờ trước khi lên sân khấu để trình bầy về tạp chí của mình, và để giới thiệu hai diễn giả chính của bữa tiệc: một là doanh nhân và nhà đầu tư Peter Thiel, và hai là nhà khoa học chính trị và cựu viên chức Bộ Ngoại giao Anne-Marie Slaughter. Không có liên hệ với tạp chí “American Affairs”, mặc dù cả hai đều rõ ràng quan tâm đến câu chuyện mà Krein đang cố gắng bắt đầu. Thiel là một người ủng hộ nổi danh của Tổng thống Trump, và rõ ràng là một người hâm mộ của tạp chí “Sự vĩ đại của Mỹ”. (Thiel và Anton đã biết nhau từ nhiều chục năm qua, và Anton nói rằng chính Thiel là người đã giúp ông vào làm việc với Hội đồng An ninh Quốc gia hiện nay.) Slaughter, ngược lại, là một người kiên định phê bình chính quyền mới. Họ nói chuyện trong một giờ, và cuộc trò chuyện của họ không giống như hầu hết các cuộc đối thoại chính trị trong năm 2017: cả hai, không ai đề cập đến Trump.

Nguồn: DCVOnline tổng hợp

Thiel và Slaughter phần lớn thảo luận về toàn cầu hóa, ở điểm này, cả hai đều bi quan: Thiel cho rằng toàn cầu hóa đã dẫn đến hiện tượng “phỏng mẫu hư vô”, trong đó các nước sao chép lẫn nhau thay vì theo đuổi sự đổi mới; Slaughter lo lắng rằng toàn cầu hóa, đã hứa hẹn một sự thịnh vượng nó không thể cung cấp, vì thể đã sinh ra “sự tức giận và phẫn uất sâu xa.” Chỉ gần cuối bài phát biểu, Thiel một cách quanh co, bầy tỏ mối quan tâm về vấn đề nhập cư hiện là trung tâm trong thời điểm hiện tại, và trong chương trình chính trị của Trump. Thiel nói,

“Tôi nghĩ rằng đã có một vị trí tự nhiên ủng hộ người nhập cư vào Hoa Kỳ trong những năm tám mươi, những năm chín mươi, khi kinh tế sự tăng trưởng nhanh, và càng có nhiều người thì tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh hơn. Và tại một điểm mà nền kinh tế chỉ còn là một chiếc bánh nhất định chúng ta đã đi đến một cuộc tranh luận rất khác, như hiện hay, nhiều người hơn có thể có nghĩa là người ta phải chia chiếc bánh ra nhiều phần [nhỏ] hơn. Và đột nhiên, tất cả phải vào một nhịp điệu rất khác trước.”

Theo quan điểm của Thiel, sự mong muốn để giảm nhập cư chính là một phản ứng đối với một viến cảnh thay đổi của nền kinh tế Hoa Kỳ.

Trong một nghĩa nào đó, sự đắc cử của Trump đã làm cho cuộc sống của giới trí thức ủng hộ Trump khó khăn hơn. Nếu ông đã thất cử, họ sẽ được tự do xây dựng ý tưởng của họ không có Trump trong đó, đồng thời bảo đảm với những người hoài nghi rằng một chương trình chính trị như vậy sẽ được ưa chuộng, nếu mà nó đã không bị buộc vào một con người thất thường như Trump vậy. Với Trump trong Toà Bạch Ốc, giới trí thức biết rằng bất kỳ một biểu hiện chủ nghĩa dân túy nào cũng có thể được hiểu như là một tuyên bố hỗ trợ cho Tổng thống Trump và chính sách của ông. Khi xét lại sự đắc cử của Trump đã ảnh hưởng đến tạp chí “American Affairs” ra sao, Krein nói,

“Như thế phức tạp hơn nhiều. Nhưng rõ ràng, nó cũng có thể có ảnh hưởng nhiều hơn.”

Nói chung, một tạp chí mới nổi nên cần có cả hai mặt: thêm sinh lực và có phần hơi kỳ lạ, và tờ “American Affairs” đã thành công trên cả hai phương diện đó. Trong số đầu tiên, Joshua Mitchell, một nhà triết học chính trị tại Đại học Georgetown, lập luận rằng Trump có thể định hướng lại chính sách đối ngoại của Mỹ theo hướng thực tế hơn, “không phải vì ông ta có một hiểu biết thần học sâu sắc về thế giới, nhưng vì sự vắng mặt, trong suy nghĩ của Trump, những hiểu biết thần học sâu sắc không hoàn mỹ của hai người tiền nhiệm.” Anton đóng góp bằng một bài luận văn sửa lại bài tiểu luận cũ – đã phát hành với bút danh Decius – cho hợp, với ngôn ngữ nhẹ nhàng hơn, về cách Trump có thể đánh giá lại “trật tự thế giới tự do”. (Anton đã gửi một e-mail cho biên tập viên của “American Affairs” thừa nhận tính tách biệt văn học của mình: “Michael Anton là một người dễ thương hơn nhiều so với Decius, một tên có thể được xếp vào loại đê tiện.”) Và, trong bài tiểu luận cuối cùng của tạp chí, Krein xét lại tác phẩm của James Burnham, nhân vật cộng sản [Troskyist] hóa thành bảo thủ ở giai đoạn giữa thế kỷ, cho rằng chủ nghĩa tư bản đã bị thay thế bằng chủ nghĩa phong cách quản lý, mà ông coi là kém năng động hơn, và trong một nghĩa nào đó, ít tự do hơn, bởi vì giới quản lý mới này không phải trả lời trước các cổ đông và cũng không phải trả lời với khối cử tri. Krein viết:

Plautus của The journal of American Greatness. Nguồn: ABC, Jan 20, 2017. Washington, D.C.

“Tại thời điểm này, mở rộng “thị trường tự do” không còn có bất cứ điều gì liên quan với chủ nghĩa tư bản cổ điển của Mỹ. Nó chỉ đơn giản là sự giải phóng hơn nữa tầng lớp quản lý khỏi bất kỳ một nghĩa vụ nào đối với cộng đồng chính trị. Tương tự như vậy, chỉ phát huy dân chủ là một nguyên tắc phổ quát trừu tượng sẽ làm suy yếu chủ quyền của nhân dân Mỹ bằng cách phủ nhận lợi ích quốc gia như là một cơ sở hợp pháp của chính sách đối ngoại.”

Điểm này, phần lớn, là một phê bình với các dự án chính trị bảo thủ, hoặc tân bảo thủ. Nhưng theo quan điểm của Krein thì “cánh tả” thậm chí còn tệ hơn nữa: nó đã trở thành căn cứ chính trị của chủ nghĩa phong cách quản lý, và do đó đã trở thành ngày càng phụ thuộc vào “chính trị bản sắc”, là “ý thức hệ duy nhất có thể dung hòa lợi ích của tầng lớp quản lý với các phân tử của tầng lớp bị khai thác.”

Hy vọng, không được nói thẳng ra trong bài tiểu luận của Krein, là một Tổng thống như Trump, không bị ràng buộc bởi quy ước chính trị và không có nợ nần gì với tầng lớp tinh hoa chính trị, có thể trả lại quyền lực cho “cộng đồng chính trị”, tức là trả lại quyền lực cho người dân.

Trong lúc có mặt vào ngày thứ Năm, tại Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ (CPAC), chiến lược gia trưởng của Trump, Steve Bannon, đã lập luận tương tự, hứa hẹn rằng chính quyền Trump đã cam kết “phân giải cấu trúc của nhà nước hành chính”.

Trong khi đọc qua “American Affairs”,người ta khó mà không suy nghĩ liên tục về Trump, nếu chỉ vì mỗi từ ngữ trong tạp chí này nghe không giống như bất cứ điều gì Trump có thể nói. (“American Affairs” có vẻ như sẽ không trở thành, như tờ “The New Republic” đã từng nói là, tạp chí trên các chuyến bay của Air Force One [phi cơ của Tổng thống Mỹ – TM].)

Nhưng nếu ban biên tập đúng, họ đang chẩn đoán các vấn đề khiến việc bầu Trump làm Tổng thống đã có thể, và có lẽ không thể tránh được. Một tạp chí chính trị không nhất thiết phải có ảnh hưởng chính trị để giúp người đọc – thuộc tất cả mọi khuynh chính trị – hiểu được những gì ông Tổng thống có thể đang nghĩ tới và sắp thực hiện, và cả “tại sao” nữa.

Tác giả Kelefa Sanneh đã viết cho tạp chí The New Yorker từ năm 2001

© DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn: A New Trumpist Magazine Débuts At The Harvard Club. By Kelefa Sanneh. The New Yorker, Feb 25 , 2017.

en.pdf24.org    Send article as PDF