Tại sao diễn văn nhậm chức của Biden có thể được coi là một trong những diễn văn vĩ đại

Gerald Butts | Trà Mi

Tổng thống Biden đã có một bài phát biểu tuyệt vời trong thời điểm vô cùng cần thiết cho nước Mỹ. Nếu ông làm theo đúng những điều đã nói, thì nó có thể trở thành một biểu tượng.

WASHINGTON, DC – 20 tháng 1: Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden đọc diễn văn nhậm chức tại Cửa Tây của Điện Capitol Hoa Kỳ vào ngày 20 tháng 1 năm 2021 tại Washington, DC. Trong buổi lễ nhậm chức hôm, Joe Biden trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ. Ảnh của Tasos Katopodis/Getty Images

Vào trưa ngày thứ Tư, Joe Biden trở thành người Mỹ thứ 40 đọc diễn văn nhậm chức tổng thống. Những diễn văn này có thể là những bài rất ngắn (George Washington lần đầu tiên nói gần hai trăm chữ) hay quá dài đến nỗi đã giết chết người phái biểu. William Henry Harrison đã nói nhiều như vậy vào một ngày lạnh giá đến nỗi ông bị bệnh viêm phổi và qua đời một tháng sau đó. Một số thì xuất sắc, một số thì tàn nhẫn, và hầu hết đã bị tất cả lãng quên trừ những người đam mê diễn văn và giới sử gia. Người ta có thể có thể trích dẫn vài dòng trong bốn diễn văn sau đây: cả hai của Lincoln’s, một của Franklin Roosevelt’s first và một của John F. Kennedy’s.

Còn quá sớm để nói liệu diễn văn Joe Biden có phải là bài thứ năm hay không, nhưng các thành phần quan trọng đều nằm ở diễn văn đó.

Tất cả các thông điệp chính trị đều do việc đúng thời, đúng lúc và mặc dù không có thời điểm nào trong chính trị giống như thời nhữngkhắc đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống Mỹ, nhưng chính sự va chạm của bài diễn văn với bối cảnh xung quanh sẽ quyết định tiếng vang lâu dài của nó. Bài diễn văn phải tuyệt vời, quyền lợi phải lớn và sau đó nó phải gây ra hậu quả.

Một quốc gia trên bờ vực và sau đó là hậu quả của Nội chiến. Một dân tộc dang khiếp sợ đối mặt với tai họa của cuộc Suy thoái. Thảm kịch hồi tưởng về một vị tổng thống trẻ tuổi tuyên bố trao ngọn đuốc để rồi bị sát hại công khai. Đây là nội dung hạng Shakespeare và — cũng như trong Shakespeare – ngôn từ quan trọng nhưng cả vở kịch mới là điều đáng kể.

Hoàn cảnh của Joe Biden thuộc loại không đáng ghen tị này. Khoảng 400.000 người Mỹ đã chết, vết thương lòng của chế độ phân biệt chủng tộc đang bùng phát trở lại, quả cầu đang cháy bỏng và hàng triệu người không có việc làm. Trên hết, ông ấy kế vị một tổng thống có sự sẵn sàng kỳ quặc để khai thác sự khác biệt của người Mỹ đã giúp tạo ra một nước Mỹ phân cực hơn so với những năm 1850.

Xin chúc mừng ông đắc cử, thưa Tổng thống. Chúc ông may mắn.

Ngày nhậm chức có các điểm đánh dấu chung có thể nhận dạng. Tổng thống mô tả những cách thức mà nền cộng hòa đang đối đầu (Chúng ta đang trên bờ vực chiến tranh! Nền kinh tế đang suy tàn! Cộng sản đe dọa đường sống của chúng ta!) Sau đó, ông nói về những khoảnh khắc trong lịch sử Hoa Kỳ khi quốc gia này vượt qua những thách thức khác (Chúng ta đã chiến thắng trong cuộc chiến! Chúng ta đã kết thúc cuộc Suy thoái! Chúng ta đã đánh bại chủ nghĩa phát xít!) Ông nhắc lại thành công trong quá khứ này nhờ các giá trị mà người Mỹ chia sẻ, thường là bằng cách trích dẫn Hiến pháp và Kinh thánh Ki-tô. Cuối cùng, ông ấy chỉ định một con đường phía trước — thường là một con đường giống với chính sách trong đã công bố cuộc vận động tranh cử của ông ấy một cách kỳ lạ.

Những diễn văn hay nhất không phụ thuộc vào các yếu tố hay biện luận về chính sách. Dù nói những gì bạn muốn về các giá trị công dân của Hoa Kỳ và lịch sử Hoa Kỳ xa xôi thường bỏ họ đi lang thang, người Mỹ tin giáo lý của họ. Những nhân vật lãnh đạo giỏi nhất của họ nhắc nhở họ về những giá trị đó bằng trí tưởng tượng và sức sống, mô tả mà không cần vẫy tay nói việc họ đã thiếu chúng như thế nào và thể hiện sự tự tin rằng họ có thể sửa chữa phong cách của mình.

Không ai làm điều này hay hơn Abraham Lincoln, đó là lý do tại sao lần nhậm chức thứ hai của ông thường được đánh giá là tốt nhất trong lịch sử. Đó là một khúc bi thương tuyệt vời được viết cho Hoa Kỳ thời đại trước và mâu thuẫn cốt lõi của nó: một quốc gia được xây dựng trên chế độ nô lệ lại tuyên bố rằng tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng. Đối với Lincoln, biến động lớn của Nội chiến là phán quyết đúng đắn của một vị Chúa công bình về sự khủng khiếp của chế độ nô lệ, mà mọi người Mỹ phải chịu trách nhiệm và mọi người Mỹ có nhiệm vụ phải khắc phục. Sự rộng lượng trong kết luận của nó nổi tiếng là đúng, nhưng đối với tôi, những dòng chữ nói về tiền bạc là những ngôn từ giải quyết được trọng tâm của vấn đề. Nói về cái ác lan tràn của chế độ nô lệ và sự khủng khiếp của chiến tranh, Lincoln mô tả một công lý khắc kỷ cho sự trùng khớp ngẫu nhiên của chúng:

“Tuy nhiên, nếu Đức Chúa Trời muốn rằng [Chiến tranh] tiếp tục, cho đến khi tất cả của cải chất đống trong 250 năm vất vả không được đền đáp sẽ bị đánh chìm, và cho đến khi mọi giọt máu đổ ra từ đòn roi, sẽ được trả bằng thanh gươm, như đã được nói cách đây ba nghìn năm, vì vậy vẫn phải nói rằng “những phán xét của Chúa, hoàn toàn là sự thật và công bình.””

Abraham Lincoln, 1865

Nói cách khác, chúng ta đang ở nơi này vì chúng ta đã không sống đúng với những sự thật mà chúng ta nói rằng chúng ta tự cho là hiển nhiên. Sự tin tưởng đã đá cho đất nước chúng ta một thích đáng vào mông, và vì tất cả chúng ta đều tin vào Chúa, chúng ta có nên coi đó là công bình không? Chỉ có loại chính khách hiếm hoi mới có thể lập luận đạo đức mà không nghe như là đang ra vẻ đạo đức. Như sử gia William Lee Miller đã viết về Lincoln, lập luận chống lại chế độ nô lệ là một chuyện; có một lập luận thuyết phục được người Mỹ vào giữa thế kỷ 19 lại là một chuyện hoàn toàn khác

Buổi lễ nhậm chức của Biden là tốt nhất khi muốn đạt được giọng điệu và mức độ lập luận đó. Ông ấy “đỗ” những bài thi thông thường mô tả ở trên, đáng nhớ nhất là khi ông ấy so sánh phong trào bình quyền bỏ phiếu với sự hiện diện của Kamala Harris trên khán đài (108 năm sau). Nếu còn nghi ngờ những người thiếu kinh nghiệm tự cao muốn có bằng chứng rằng sự thay đổi có thể xảy ra, ông ấy dường như nói, hãy nhìn vào phó tổng thống mới của quý vị. Đó là một thời khắc sâu sắc.

Nhưng nếu bài phát biểu này được ghi nhớ cùng với những bài diễn văn vĩ đại, nó sẽ không vì những sự khởi sắc đó. Nó sẽ được nhớ vì chẩn đoán của ông ấy về căn bệnh chính mà nước Mỹ phải đối phó hóa ra là đúng: sự phân cực tột cùng là nguyên nhân chính hơn là một triệu chứng của những vấn đề của đất nước. Như vậy điều nước Mỹ cần nhất là giới lãnh đạo phải bỏ ngoài tai những tiếng ồn ào gây chia rẽ của nền chính trị đương đại, và tập trung không mệt mỏi vào những lý tưởng siêu việt mà người Mỹ tự nhủ rằng họ đang tin tưởng. Ông có thể đã trích dẫn Thánh Augustinô, nhưng lập luận của ông là của Lincoln. “Một dân tộc là đám đông được xác định bằng những đối tượng chung về tình yêu của họ.”

Giống như Lincoln, Joe Biden tin rằng cả những đối tượng chung đó đều là giá trị của người Mỹ và những người dân của ông có thể đong đếm khoảng cách mà họ đã đi bằng cách sống với giá trị đó.

“Liệu chúng ta có đứng lên đáp lại tiếng gọi này không, là câu hỏi. Liệu chúng ta có làm chủ được giờ phút hiếm hoi và khó khăn này, khi chúng ta làm bổn phận của mình và để lại một thế giới mới và tốt đẹp hơn cho hậu duệ của chúng ta hay không? Tôi tin rằng chúng ta phải làm. Tôi chắc rằng đồng bào cũng vậy. Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm được. Và khi chúng ta làm như vậy, chúng ta sẽ viết một chương tuyệt vời tiếp theo trong lịch sử của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, câu chuyện về nước Mỹ.”

Joseph R. Biden, 2021

Không điều gì trong tuyên bố này cho rằng các giải pháp sẽ dễ dàng. Những mô tả của Biden về các vấn đề của đất nước rất trực tiếp và sống động. Ông ấy đã nói thẳng những sự thật khó, tất cả với một giọng điệu lạc quan về tương lai. Đó là một công thức mạnh mẽ quá hiếm khi được sử dụng. Khi giới lãnh đạo làm, mọi người thường ủng hộ họ. Khi giới lãnh đạo làm điều đó trong bối cảnh nhu cầu quốc gia sâu sắc và tuân theo một cách kỷ luật, mọi người sẽ xây dựng tượng đài.

Thật dễ dàng để hoài nghi về những thông điệp như vậy, nhưng sự hoài nghi không bao giờ giải quyết được vấn đề. Nếu có khuynh hướng tiêu cực về Hoa Kỳ, bạn có thể tự hỏi bản thân rằng những tiêu cực đã làm được gì cho người Mỹ gần đây.

Là những người hàng xóm tốt, chúng ta có thể hy vọng rằng những anh chị em họ người Mỹ của chúng ta cũng yêu nước Mỹ và các giá trị được tuyên xưng của nó nhiều như tổng thống mới của họ.

Tác giả | Gerald Butts, cựu bí thư chính của Thủ tướng Justin Trudeau và Thủ tướng Ontario Dalton McGuinty, đóng vai trò quan trọng trong việc điều hợp mối quan hệ của Canada với chính quyền Obama và Trump trong nhiệm kỳ đầu tiên của Trudeau. Ông cũng đã đóng góp vào một số bài phát biểu chính trị quan trọng nhất trong thế hệ của mình ở Canada, và hiện là phó chủ tịch của Eurasia Group, công ty quản lý rủi ro toàn cầu, với tư cách chuyên gia tư vấn cho các khách hàng Mỹ, Canada và quốc tế về rủi ro địa chính trị trong Hoa Kỳ và trên toàn thế giới.

Maclean’s đã yêu cầu Butts chia sẻ những quan sát và hiểu biết sâu sắc của ông về Bài diễn văn nhậm chức của Tổng thống Joe Biden, bài phát biểu mà ông dự đoán là “Lễ nhậm chức quan trọng nhất ít nhất kể từ là lần nhậm chức đầu tiên của FDR vào năm 1933 hoặc thậm chí có thể là lần thứ hai của Lincoln vào năm 1865.”

© 2021 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn: Why Biden’s Inaugural Address could be counted among the great ones | Gerald Butts | Maclean’s | January 20, 2021.

Please follow and like us: