DCVOnline http://dcvonline.net Sat, 23 Jun 2018 04:00:14 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=4.9.6 Cuối năm nói chuyện với đầu gối http://dcvonline.net/2018/06/23/cuoi-nam-noi-chuyen-voi-dau-goi/ http://dcvonline.net/2018/06/23/cuoi-nam-noi-chuyen-voi-dau-goi/#respond Sat, 23 Jun 2018 04:00:14 +0000 http://dcvonline.net/?p=1340795 ]]> Tưởng Năng Tiến

CS không chỉ “đứng” mà còn giành ngồi (độc quyền) trên đầu trên cổ dân tộc hơn nửa thế kỷ nay. Ông Võ Văn Kiệt còn “thẳng thắn” cho biết là họ sẽ … ngồi luôn như vậy, nếu thấy không có gì trở ngại!


Đi hỏi già, về hỏi trẻ
Tục ngữ VN

Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông con nít. Cùng lứa với tôi, có chừng vài chục đứa tên bắt đầu bằng chữ út: Út Lé, Út Lác, Út Lồi, Út Hô, Út Còi, Út Ghẻ, Út Mập, Út Sún, Út Sứt, Út Méo, Út Hô, Út Đen, Út Ruồi, Út Xẹo, Út Trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu – lôi thôi – theo như kiểu cách trong xã hội Âu Mỹ:

– Còn đây là thằng út, nó tên là Út Rỗ. Chả là ngay sau khi lọt lòng, cháu bị rơi vào một cái … thùng đinh!

Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út Khùng. Nếu nhìn mặt mà bắt hình dong thì khó ai có thể biết được là tôi bị khủng. Bây giờ thì (than ôi) tôi trông tàn tạ và héo úa lắm rồi, chớ hồi nhỏ – nói thiệt nha – cả xóm ai cũng phải công nhận là Út Khùng ngó đẹp trai và coi dễ thương hết biết.

Đà Lạt ngày xưa. Nguồn: Rome’s Photo/vnafmamn.com

Chỉ có cái kẹt là lúc mới biết đi, tôi bi rơi xuống giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ chân tay xụi lơ, bụng chương xình, mặt mày tím ngắt, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.

Thực ra thì “chưa.” Tôi chưa bỏ mạng nhưng cuộc đời của tôi, kể từ giờ phút đó, là kể như … rồi – theo như lời chẩn đoán của những vị bác sĩ lo việc chữa trị cho tôi lúc ấy:

– Thằng nhỏ ở dưới giếng cả buổi, thiếu oxy nên một số tế bào não đã đi đoong rồi. Nó sẽ hơi khó nuôi và cũng sẽ hơi khác người chút xíu, nhưng hy vọng cũng sống (được) chớ không đến nỗi nào đâu.

Dù đã nghe trấn an như vậy, ba má tui rõ ràng (và hoàn toàn) không yên tâm tí nào về cái chỗ “hơi khác người chút xíu” như thế. Ông bà hẳn cũng khổ tâm vì cái tên gọi, nghe hâm thấy rõ, của đứa con … cầu tự!

Cả hai quyết định dọn nhà đi nơi khác – nơi mà không ai biết là tôi đã từng bị té giếng, và té lầu (không lâu) sau đó. Bố mẹ tôi quyết tâm tạo cơ hội cho con có một cái lý lịch mới, trắng tinh, để làm lại cuộc đời. Đây thực là một cố gắng phi thường, rất đáng qúi nhưng (tiếc thay) hoàn toàn … vô vọng!

Gia đình tôi dọn từ dưới đường Phan Đình Phùng lên tuốt đường Duy Tân, một con đường dốc, ngay trung tâm của thành phố Đà Lạt. Giữa đường là cửa hiệu chuyên bán vật liệu xây cất nhà cửa, tên Lưu Hội Ký, nên lúc nào cũng có một chiếc xe ba gác trước cửa tiệm.

Trò chơi mà đám trẻ con chúng tôi thích nhất là ban đêm nhẩy lên xe, thả cho chạy từ đầu xuống đến cuối dốc. Xong, cả lũ lại hè nhau hì hục đẩy xe lên lại. Tôi nhỏ bé và ốm yếu nên thường được ngồi trên yên cầm lái. Bao giờ cũng chỉ được một phần ba khoảng đường là cả bọn đều mệt bá thở, phải ngừng lại để nghỉ.

Có lần, một đứa nổi quạu:

– Biểu thằng Tiến xuống đẩy luôn đi, chớ nó ngồi không như cha người ta vậy chỉ thêm nặng thôi, chớ đâu có ích lợi gì.

Tôi vênh váo:

– Đ…má, bộ mày tưởng tao ngồi chơi chắc. Dốc cao thấy mẹ, tao phải bóp thắng không ngừng xe mới khỏi bị tụt lại, chớ không làm sao tụi mày đẩy được lên tới tận đây!

Tôi có cái tên mới, Tiến Khùng, thay cho Út Khùng, kể từ bữa đó.

Và từ bữa đó, cho đến bữa nay, đã gần nửa thế kỷ qua. Chiều nay, tôi bỗng nhớ lại những kỷ niệm vào thuở ấu thời, sau khi đọc tờ Việt Weekly – VOL. IV, NO.50 – phát hành từ Garden Grove, California, ngày 7 tháng 12 năm 2006. Số báo này có đăng lại bài tường thuật về cuộc gặp gỡ và trao đổi giữa ban biên tập Việt Weekly với ông Võ Văn Kiệt, trong thời gian họ trở về nước để làm tin về hội nghị APEC 16.

Vào dịp này, cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt của nước CHXHCNVN – một nhân vật tuy đã “out” nhưng chưa “down”- tuyên bố:

“Ít nhất phải để cho ba triệu đảng viên phải có chỗ đứng yêu nước trong dân tộc chứ, nếu phủ nhận, thực là quá đáng.” Và cũng chính ông Võ Văn Kiệt, ngay sau đó, bầy tỏ sự lo âu rằng: “Nguy cơ lớn nhất của Việt Nam là tụt hậu, nghèo nàn. Chúng ta phải làm sao bắt kịp thế giới.”

Cũng như phần lớn những người cộng sản khác, ông Kiệt thường hay nói chữ, và nói … khá ngu! Việt Nam là một trong những quốc gia đã được xếp vào hạng lạc hậu, độc tài và nghèo nàn nhất thế giới từ lâu lắm rồi – chớ còn có “nguy cơ” hay “cơ nguy” (khỉ khô) gì nữa, cha nội!

Xu 20 tuổi, người Ja-rai, Xu chưa vợ, 1 tháng làm rẫy, thu nhập được 20 ngàn. Xu nói với khách du lịch “mình thích có 5 ngàn để mua cái thuốc lá mà hút”!

Xu: Nguồn/Ảnh: static.flickr.com/mrnhatrang

Ông Kiệt, hồi nhỏ dám (cũng) bị té giếng lắm nha. Thằng chả làm tôi nhớ đến cảnh mình ngồi rà thắng, trong khi bạn bè nhễ nhại mồ hôi đẩy cái xe ba gác lên dốc Duy Tân, ở Đà Lạt. Đã vậy mà còn lớn tiếng kể công:

– Đ… má, không nhờ tao bóp thắng (liên tục) để xe khỏi bị tụt dốc thì làm sao tụi bay đẩy xe lên được tuốt tận đây!

Thiệt nghe mà muốn ứa gan, và ứa …nuớc mắt! Những kẻ chủ trương yêu nước là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa – cái chủ nghĩa (thổ tả) đã kềm hãm cả nước VN trong tối tăm, nghèo đói, cùng quẫn, áp bức, dốt nát, bênh tật, lạc hậu … hơn nửa thế kỷ qua – nay đang lớn tiếng đòi hỏi mọi người không được “phủ nhận” chỗ đứng của họ trong lòng dân tộc!

Có lần một sĩ phu Bắc Hà nói (nhỏ) với tôi rằng: “Người cộng sản giống như những kẻ lữ hành không biết dùng bản đồ nên hay bị sa xuống hố. Cứ mỗi lần như thế, sau khi lóp ngóp bò lên lại được mặt đất, họ lại tung hô chiến thắng.”

Nghe thiệt là ớn chè đậu. Chứng kiến cái thái độ “hơn hớn tự đắc” của những người cộng sản VN, khi mới chập chững bước chân vào WTO, khiến tôi thốt nhớ đến nhận xét vừa nêu và – không dưng – muốn ói.

Nếu cứ nghe theo như miệng lưỡi của ông Võ Văn Kiệt thì người ngoại cuộc dám tưởng rằng hiện tại, ở VN, có hàng trăm đảng phái đang tham chính – chỉ riêng có Đảng Cộng Sản là bị cấm cửa, không cho hoạt động, nên họ mới có chuyện đòi hỏi tội nghiệp xin một chỗ để … đứng (xớ rớ) cho vui. Sự thực, ai cũng biết, người cộng sản không chỉ “đứng” mà còn giành ngồi (độc quyền) trên đầu trên cổ của dân tộc Việt từ hơn nửa thế kỷ nay. Ông Võ Văn Kiệt còn “thẳng thắn” cho biết là họ sẽ … ngồi luôn như vậy, nếu thấy không có gì trở ngại!

Đây là nguyên văn câu hỏi của ban biên tập Việt Weekly“Trong điều 4 của Hiến pháp quy định chỉ có đảng cộng sản Việt Nam là đảng duy nhất lãnh đạo quốc gia. Như ông đã nói, quốc gia là quốc gia chung của 80 triệu người, vậy quy định như vậy có nghịch lý không?”

Và ông Võ Văn Kiệt đã trả lời (lòng vòng) như sau:

“Đảng cộng sản Việt Nam đã có vai trò đối với lịch sử của đất nước. Đảng vì dân tộc, vì đoàn kết của dân tộc, tất cả thể chế đều dựa vào dân và phục vụ nhân dân. Nếu như đảng cộng sản làm đầy đủ mục tiêu dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, mà đây là một đòi hỏi hết sức chính đáng, nếu đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục giữ được vai trò này, được sự đồng thuận của dân tộc Việt Nam, tôi nghĩ rằng đảng cầm quyền như đảng Cộng sản Việt Nam là tin cậy được … Mong muốn lớn nhất của toàn xã hội là làm sao đất nước tiếp tục ổn định để tiếp tục đổi mới và phát triển, để không xảy ra rối rắm như nhiều nước khác.”

“Nhiều nước (nào) khác” đã “xẩy ra rối rắm” vì theo chính sách đa nguyên và đa đảng thì không nghe ông Võ Văn Kiệt nói (ra), và cũng không thấy ban biên tập Việt Weekly hỏi (tới). Đang xớ rớ ở Việt Nam mà biết giữ mồm giữ miệng như vậy là phải (giá). Hỏi han, ăn nói lạng quạng dám bị đụng xe hay … lỡ bị mà kẹt luôn thì chết (mẹ).

Tôi không có gì phàn nàn ban biên tập Việt Weekly về sự dè dặt như thế. Tôi chỉ lấy làm tiếc là anh em đã không có cơ may để thực hiện lời khuyên của ông bà chúng ta để lại: “Đi hỏi già, về hỏi trẻ.”

Khi rời khỏi VN, anh em đều còn rất trẻ nên đã đi theo gia đình, hoặc theo lời khuyên của những bậc trưởng thượng (trong gia đình) mình để … vuợt biên. Khi trở về, lẽ ra, nếu hoàn cảnh cho phép, anh em nên hỏi chuyện nước non với những người trẻ tuổi như Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Bạch Ngọc Dương, Lê Trí Tuệ, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Xuân Đài … Xuất lộ của VN, hy vọng, có thể bắt đầu từ những con người quả cảm và ưu tú như thế. Chớ mất thời giờ với những ông già gần đất xa trời nhưng vẫn đĩ miệng và láu cá (như cái thứ ông Võ Văn Kiệt) làm chi. Quyền lợi đã khiến cho những người cộng sản VN trở nên … khùng hết trơn rồi.

Lâu nay, họ vẫn kể công là “nhờ sự quyết tâm và dũng cảm đổi mới của Đảng” nên cả nước mới thoát khỏi cảnh cơ hàn, đói rách. Còn ai gây ra thảm cảnh này thì những người cộng sản đã (làm bộ) quên mất tiêu rồi.

Cứ theo giọng điệu tráo trở như thế, không chừng, những nạn nhân thoát chết sau vụ Cải Cách Ruộng Đất ở VN – hồi đầu thập niên 50 – rồi cũng phải ghi nhớ công ơn của Đảng luôn. Chính Đảng đã phát động Chiến Dịch Sửa Sai (sau khi đã sát hại vài trăm ngàn người) chớ còn ai khác.

Tương tự, có lẽ những cộng đồng người Việt ở hải ngoại (kể cả những phụ nữ đang đi làm thuê làm mướn hay làm nô lệ tình dục ở Đài Loan, và những em bé đang sống trong những nhà thổ ở Cao Miên) cũng đều phải ghi nhận “chỗ đứng” của người cộng sản – như là những ân nhân – chớ phủ nhận sạch trơn sao được. Nếu không nhờ vào những chính sách bất nhơn, ngu xuẩn, và sự hà khắc của Đảng (đến độ cái cột đèn – nếu có chân – cũng phải bỏ chạy) thì làm sao mấy triệu người Việt Nam có “cơ hội” xuất ngoại, đúng không?

Trong thư toà soạn, của số báo thượng dẫn, ban biên tập Việt Weekly đã nêu lên một chủ trương đứng đắn và hợp lý: “Chúng ta là những người đã từng can đảm cầm súng chiến đấu cho niềm tin của mình. Đã từng can đảm giăng buồm đi vào biển xanh âm u cho niềm tin của mình. Thì chúng ta phải có đủ can đảm nhìn thẳng vào niềm tin của mình, nhìn thẳng vào đối phương, để tìm ra tương lai. Tương lai không phải cho riêng ai, mà cho cả dân tộc.”

Tôi xin cảm ơn anh em đã tạo cơ hội cho nhiều người “nhìn thẳng vào đối phương” (thêm một lần nữa) để nhận ra rằng CS là loại người vô phương đối thoại, nếu không có súng để dí súng vào đầu của họ!

Huỳnh Việt Lang và Nguyễn Hoàng Long (đã) bị họ bắt giam rồi. Nguồn/Ảnh: DCVOnline

Từ trong nước, nhà báo Huỳnh Việt Lang – người sinh năm 1968, cùng thế hệ với anh em chủ trương tuần báo Việt Weekly – đã khẳng định như thế, trước đây, vào ngày 30 tháng 10 năm 2005: “Tập đoàn cầm quyền phản động Hà nội đã khước từ cơ may đối thoại… chúng tôi sẽ tranh đấu đến cùng, hoặc toàn bộ chúng tôi bị giết, hoặc chế độ cộng sản đểu cáng vô nhân tính tại Việt Nam này phải bị đánh sập”.

Mười hai tháng sau, “chế độ cộng sản đểu cáng vô nhân tính tại Việt Nam (chưa) bị đánh sập” thì Huỳnh Việt Lang (đã) bị họ bắt giam rồi. Chúng ta đang ở tình trạng đánh không nổi, hoà không xong, và đàm cũng không được nốt. Chuyện tìm ra tương lai cho cả dân tộc, theo như sự quan tâm và cách nói của anh em Việt Weekly, xem chừng, còn nhiều chông gai lắm.

(Đàn Chim Việt Online đã đăng lần đầu ngày 22/12/2006)

Copyright © DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: Vietnam arrests ex-senior officials, police amid crackdown . AP. April 18, 2018.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/23/cuoi-nam-noi-chuyen-voi-dau-goi/feed/ 0
Quốc Hội bù nhìn http://dcvonline.net/2018/06/22/quoc-hoi-bu-nhin/ http://dcvonline.net/2018/06/22/quoc-hoi-bu-nhin/#respond Fri, 22 Jun 2018 04:00:49 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1423907 Babui

 

Quốc Hội bù nhìn.

 

 

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/22/quoc-hoi-bu-nhin/feed/ 0
Về hai luồng văn học hiện đại http://dcvonline.net/2018/06/22/ve-hai-luong-van-hoc-hien-dai/ http://dcvonline.net/2018/06/22/ve-hai-luong-van-hoc-hien-dai/#respond Fri, 22 Jun 2018 04:00:22 +0000 http://dcvonline.net/?p=1355547 ]]> DCVOnline – Phỏng vấn

DCVOnline phỏng vấn ông Phùng Nguyễn, biên tập viên trang mạng Da Màu về những nhận định khái quát văn chương Việt Nam thời xa lộ thông tin.

DCVOnline | Trong khuôn khổ giới thiệu đến bạn đọc những hoạt động văn học nghệ thuật Việt Nam trong cũng như ngoài nước, kỳ này chúng tôi có một vị khách mời phỏng vấn là anh Phùng Nguyễn.

Phùng Nguyễn tên thật là Nguyễn Đức Phùng, 58 tuổi, công tác trong lĩnh vực IT, hiện là Biên tập viên trang mạng Da Màu. Anh đã từng tham gia vào các trang mạng như Văn, Hợp Lưu, Tiền Vệ…

Với vị trí biên tập viên của một trang mạng chuyên về văn học nghệ thuật, Phùng Nguyễn có những trao đổi khái quát về văn chương Việt Nam thời hiện đại trong và ngoài nước, về vai trò của Internet, của xa lộ thông tin trong quá trình gặp gỡ và phát triển của hai dòng văn học trong – ngoài này, và về trang mạng Da Màu như sau…


Phùng Nguyễn (1950-2015) sống và làm việc trong ngành IT ở Hoa Kỳ. Tác giả của 2 tập truyện ngắn Tháp Ký Ức và Đêm Oakland và Những Truyện Khác. Đồng sáng lập tạp chí văn chương mạng Da Màu (damau.org) và tham gia biên tập tạp chí này từ năm 2006.. Nguồn ảnh: http://phannguyenartist.blogspot.com/

DCVOnlineBạn có thể kể lại quá trình hình thành “Da Màu”?

Phùng Nguyễn: Đặng Thơ Thơ, Đỗ Lê Anh Đào và tôi trước đó cùng cộng tác với tạp chí Hợp Lưu. Tôi rời Hợp Lưu trước vài năm, sau đó Đặng Thơ Thơ và Đỗ Lê Anh Đào cũng ra khỏi Hợp Lưu. Chúng tôi muốn tiếp tục chủ đề Màu da và Ngôn ngữ, bản thân tôi cũng có ý định mở một một website văn chương nên tôi đã thiết kế web Da Màu với các chức năng cần thiết để hoạt động như một tạp chí online.

Chúng tôi kêu gọi bạn bè đóng góp công sức, thành lập Ban Biên tập và tạp chí Da Màu chính thức hoạt động từ đầu tháng 8/2006.

DCVOnlineTại sao lại là “Da Màu” mà không là da gì khác nhỉ, thưa bạn?

Phùng Nguyễn: DCVOnline không phải là “người” đầu tiên hỏi câu này. Có rất nhiều văn hữu, độc giả thắc mắc, thậm chí còn chỉ trích là Ban Biên tập Da Màu có tự ti, mặc cảm.

Hãy nghe Đặng Thơ Thơ giải thích điều này với thính giả của đài RFA.

Cái tên Da màu là biểu tượng cho thời đại mới, khi thế giới chúng ta sống không chỉ đơn giản phân chia thành màu trắng hay không trắng nữa, thế giới bây giờ giống như một lễ hội tưng bừng với tất cả tiếng nói, màu da, chủng tộc khác biệt cùng chung sống, có ảnh hưởng qua lại với nhau.

Như vậy, Da Màu hoàn toàn không đến từ tự ti mặc cảm. Hơn nữa, tiêu chí của Da Màu là “văn chương không biên giới” và mục tiêu là “thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật”.

Trong một bài viết nhằm kỷ niệm “thôi nôi” của Da Màu (08/2007), tôi có đề cập: “Da màu” đã trở thành một thứ thương hiệu, và những đoán định, những dư luận khen chê chung quanh cái tên của tạp chí này đã không còn tính thời sự nữa. Điều quan trọng là chủ trương và hiệu ứng của những hoạt động của Da Màu.

DCVOnlineĐược biết bạn là “dân” IT đi làm văn chương, có gì trái ngược ở đây không?

Phùng Nguyễn: Thực ra, có khá nhiều “dân” làm việc trong các ngành kỹ thuật, kể cả IT, ở hải ngoại đồng thời hoạt động văn chương (không biết ở Việt Nam thì sao!). Một vài ví dụ điển hình như Trần Vũ, Thương Quán, Trần Hoài Thư cũng là dân IT đó.

Tôi không thấy có điều gì “trái nghịch” ở đây. Tôi cho rằng phần kỹ thuật hoặc kiến thức khoa học mà tác giả sở hữu không có ảnh hưởng tiêu cực đến khả năng viết lách. Trong trường hợp của tôi, ít nhất, những kiến thức kỹ thuật giúp tôi khá nhiều trong hoạt động bảo quản website Da Màu và Cafe Da Màu.

Tóm lại, ai cũng có thể làm văn chương, không nên “loại trừ” dân IT J

DCVOnline“Văn chương không biên giới” của Da Màu đã đón nhận luồng văn học nghệ thuật trong nước ra sao?

Phùng Nguyễn: Đúng như cái tên, Da Màu chủ trương phá bỏ các biên giới đã đề cập ở trên. Cho nên văn học nghệ thuật trong nước hay ngoài nước không hề là lý do cho việc chọn lọc, đón nhận các tác phẩm. Không những vậy, Da Màu còn khuyến khích những đóng góp văn học của các tác giả trong nước, đặc biệt các tác giả không được “đãi ngộ” xứng đáng với tài năng của họ vì nhiều lý do.

Các bạn có thể tìm thấy trên tạp chí và Cafe Da Màu các khuôn mặt văn chương thuộc mọi “luồng”, mọi trường phái trong và ngoài nước.

Da Màu không chấp nhận bất cứ biên giới nào, trừ biên giới cuối cùng giữa văn chương và phi văn chương.

DCVOnlineTheo bạn, đâu là sự khác biệt giữa luồng văn học nghệ thuật Việt Nam hiện tại trong nước và ngoài nước?

Phùng Nguyễn: Câu hỏi này hơi rộng, tôi không thể đi sâu vào nhiều lĩnh vực. Xin đưa ra một vài điểm dị biệt khá “nổi cộm”.

Ở trong nước, cùng với kinh tế thị trường và phát triển của Internet, tác giả trong nước có cơ hội va chạm và học hỏi nhiều hơn ở văn học thế giới. Một số sáng tác mới, đặc biệt của giới trẻ, cho thấy ảnh hưởng “quốc tế” này. Tuy nhiên, một số vấn đề như cơ chế sinh hoạt nặng nề của giới văn học “chính thống”, yếu kém về chất lượng các tác phẩm dịch từ ngoại ngữ, chế độ kiểm duyệt và tự kiểm duyệt của ngành xuất bản đã phần nào làm chậm lại những phát triển tích cực của nỗ lực “làm mới” văn học nội địa.

Tuy vậy, những vấn đề nêu trên không nhất thiết phải áp dụng cho một thiểu số không được hoặc từ chối không thuộc về giới “chính thống”. Họ “phát minh” hoặc du nhập một hay nhiều cung cách diễn đạt mới lạ, quay lưng lại một cách quyết liệt với văn chương “truyền thống, nề nếp” và ngay cả không chấp nhận bị kiểm duyệt bằng cách ấn hành tác phẩm của mình mà không xuyên qua quy định của ngành xuất bản trong nước.

Một cách ngắn gọn, có một lằn ranh khá rõ rệt giữa một bên gọi là “chính thống” và những người không ở cùng phía, hoặc “ngoài luồng”.

Tại hải ngoại, có một số lợi thế dành tác giả hải ngoại trong các bộ môn sáng tác, lý luận, và, biên khảo. Không bị kềm hãm bởi chế độ kiểm duyệt, thuận tiện trong các nguồn tư liệu, gần gũi, sâu sát với các khuynh hướng văn học thế giới…

Có thể nhìn thấy một số vận động đổi mới tư duy văn học trong nước bắt nguồn từ những khuynh hướng xuất phát từ hải ngoại …

Văn học hải ngoại có thể đảm nhiệm một số vai trò như điều hợp, phát triển giao lưu văn học Việt Nam và thế giới xuyên qua các website văn chương. Từ đó những chuyển động văn học hiện đại của thế giới được ghi nhận, phổ biến và xuyên qua dịch thuật, văn chương Việt ngữ được giới thiệu đến độc giả quốc tế. Ngoài ra còn giúp phổ biến rộng rãi hơn tác phẩm văn học trong và ngoài nước. Xuyên qua các website văn học, tác phẩm bất kể viết bởi ai, ở đâu đều có thể đuợc thưởng thức.

Các diễn đàn mạng thiết lập ở hải ngoại trở thành nơi những người viết trong nước ở các luồng đối nghịch nhau có cơ hội gặp gỡ nhau qua những điều họ viết xuống. Có thể tìm thấy bằng chứng ở các website Talawas, Tiền Vệ, Da Màu,…

DCVOnlineMột cách cụ thể , theo bạn, luồng văn học hải ngoại đã vận động văn chương trong nước “đổi mới tư duy” theo cách nào?

Phùng Nguyễn: Tôi sẽ không đào sâu vào vấn đề, nhưng một cách cụ thể, có thể đọc qua một số nhận định của chính các nhà văn, nhà thơ trong nước như Nguyễn Viện về ảnh hưởng của văn học, lý luận văn học đến từ hải ngoại:

Trước đây, tôi chỉ được nghe Nguyễn Hưng Quốc và Hoàng Ngọc Tuấn nói chuyện chơi về văn chương trong bàn nhậu, khi Quốc và Tuấn về Việt Nam. Cho đến khi tôi có ý muốn tham gia vào một dự án nghiên cứu cho William Joiner Center thì tôi mới thật sự được biết kỹ hơn về văn chương Việt hải ngoại, qua tìm hiểu sách báo và trên internet, đặc biệt là qua các thông tin của hai anh Phan Nhiên Hạo và Thận Nhiên. Họ đã giúp tôi có một cái nhìn tổng thể về thơ ca hải ngoại của người Việt. Tôi cho rằng thơ ca hải ngoại có sự đóng góp rất lớn cho văn chương Việt Nam, ở cả hai mặt tác động và hình thành.

Ngoài ra, các tạp chí Việt (tiền thân của Tiền Vệ), tạp chí Thơ là những nơi mà một số chuyển động văn học hiện đại được “nhập cảng”.

DCVOnlineĐó là đúc kết những đánh giá của các nhà văn khác, nhưng đối với bạn, trong tư cách một biên tập viên của Da Màu, bạn thấy những điều gì rõ rệt nhất trong sự ảnh hưởng này?

Phùng Nguyễn: Ở cương vị một biên tập viên của Da Màu, tôi cho rằng có một ảnh hưởng tương tác, và trải qua một quá trình.

Da Màu với chủ trương “văn chương không biên giới”, ngay từ đầu đã tránh áp đặt quan điểm mỹ học của cá nhân hoặc nhóm (Ban Biên tập) lên tác giả và độc giả, bất kể họ đến từ bên này hay bên kia Thái Bình Dương.

Đa số thành viên Ban Biên tập Da Màu quen thuộc với quan điểm mỹ học Âu Mỹ, đôi khi cách thẩm định tác phẩm không có nhiều tính “Việt Nam”. Trải qua một thời gian va chạm với tác phẩm gửi ra từ nội địa, cách nhìn cũng có thể thay đổi phần nào.

Trong cùng một lúc, tác giả và độc giả có nhiều cơ hội tiếp xúc với tác phẩm ngoại quốc qua phần dịch thuật cũng có điều kiện để rà xét lại quan điểm mỹ học của mình.

DCVOnline“Tính Việt Nam” trong văn học hiện đại phải được hiểu như thế nào cho đúng đây?

Phùng Nguyễn: Tôi không nghĩ mình có câu trả lời cho câu hỏi này. Tôi nhớ một cách không chính xác là văn chương Việt Nam có nhiều Việt Nam hơn là “thế giới”. Tôi e rằng “tính Việt Nam” trong văn học “hiện đại” là một điều vô cùng trừu tượng để thảo luận.

DCVOnlineVề vấn đề ngôn ngữ trong văn học nghệ thuật, bạn có thấy ngôn ngữ Việt hải ngoại “đóng kín” hơn so với luồng văn học trong nước hay không?

Phùng Nguyễn: Tất nhiên là “ngôn ngữ Việt hải ngoại”, vì điều kiện địa lý và nhân số, không thể phát triển ở cùng một mức độ như trong nước. Điều này có thể trở thành một vấn đề lớn cho giới viết lách hải ngoại nếu không có cái gọi là Internet.

“Ngôn ngữ văn học” không nhất thiết phải có cùng mức độ phát triển như ngôn ngữ sử dụng trong đời sống thường nhật, và ở mức độ “giao lưu” văn học qua các website văn chương như hiện tại (và nhất định sẽ còn phổ biến rộng rãi hơn nữa), tôi không cho rằng sẽ có một khoảng cách đáng kể nào giữa trong và ngoài nước về phương diện này.

Không những thế, tôi còn cho rằng ngôn ngữ văn học sẽ được làm giàu thêm bởi sự đóng góp đồng đều từ cả hai phía, trong và ngoài nước nhờ vào khả năng thông tin nhanh nhạy của hệ thống Internet.

DCVOnlineVăn học Việt Nam hiện đại nói chung đang đứng ở đâu so với văn học các nước Âu Mỹ?

Phùng Nguyễn: Theo tôi, hình như ở một nơi nào đó… sau lưng đám Âu Mỹ này!

DCVOnlineThế khoảng cách có xa lắm không, và làm sao để thu ngắn lại khoảng cách này?

Phùng Nguyễn: Tôi cho rằng khá xa.

Làm sao để thu ngắn lại khoảng cách này? Tôi e rằng mình không ở vị trí “cố vấn” văn chương nên không biết trả lời như thế nào.

Tôi tin rằng tạp chí Da Màu, cùng với các tụ điểm văn học Việt Nam khác, đã và đang có những nỗ lực giúp thu ngắn khoảng cách này với những hoạt động, chương trình cụ thể để “mang thế giới đến với Việt Nam” và “mang Việt Nam đến với thế giới” xuyên qua công việc dịch thuật từ tiếng Việt và sang tiếng Việt.

Liệu những nỗ lực này có giúp thu ngắn khoảng các đề cập ở trên hay không thì tôi không biết chắc, nhưng tôi tin rằng Da Màu đã chọn đúng hướng đi cho mình.

DCVOnlineNhững nhà văn không thuộc giới “chính thống”, số phận của họ ra sao kể từ khi cộng tác với Da Màu?

Phùng Nguyễn: Tôi nghĩ “số phận” của họ không đến nỗi nào, bất kể có cộng tác với Da Màu hay không.

Như đã nói ở một đoạn trên, họ đã bày tỏ được sự “độc lập” không chỉ trong tư duy mà cả trong hành động trong một hoàn cảnh không được thuận lợi cho lắm (trong nước). Việc cộng tác với Da Màu và các website ở hải ngoại là một lựa chọn ý thức của họ, và Da Màu luôn cảm thấy hân hạnh nhận được sự cộng tác quý giá này.

Nói tóm lại, chính họ định đoạt “số phận” của mình, và không chỉ số phận mà cả “tư thế” của họ nữa.

DCVOnlineNhìn vào danh sách Ban Biên tập của Da Màu, không thấy một nhà văn nào trong nước cả, tại sao?

Phùng Nguyễn: Điều này thật ra cũng dễ hiểu. Trước hết, công việc biên tập không nhẹ nhàng, tốn kém nhiều thì giờ, đòi hỏi phải nối mạng thường xuyên. Chỉ riêng điều này cũng có thể là một yêu cầu không phải ai trong nước cũng đáp ứng được.

Tuy nhiên, không nhất thiết phải có tên trong Ban Biên tập mới có thể đóng góp nhiều cho tạp chí Da Màu. Nếu không có một mạng lưới thân hữu gồm các tác giả trong và ngoài nước, Da Màu đã không có cơ hội thực hiện những chuyên đề văn học, đặc biệt các chuyên đề về văn học Việt Nam vốn đòi hỏi sự cộng tác chặt chẽ của tác giả trong nước.

Ngoài ra, Da Màu đã và sẽ tiếp tục thực hiện một số chuyên đề mà trách nhiệm biên tập thuộc về một hay nhiều “khách mời”.

DCVOnlineCó những tác giả Việt Nam mà cuộc đời và tác phẩm của họ vẫn còn mang nhiều bí ẩn của lịch sử, Da Màu có kế hoạch vén bức màn bí ẩn này như thế nào?

Phùng Nguyễn: Các bạn có thể tìm đọc chuyên đề về nhà văn Cung Tích Biền, hoặc gần đây nhất, chuyên đề Hoàng Đạo để tìm câu trả lời.

Da Màu với sự cộng tác của thân hữu, tiếp xúc với các tác giả “mà cuộc đời và tác phẩm của họ” (chữ của DCVOnline) vẫn là một ẩn số, để tìm hiểu về họ và nhất là để tạo điều kiện cho họ nói về những điều họ muốn và cần lên tiếng. Da Màu sẽ tiếp tục những chuyên đề theo chiều hướng này.

DCVOnlineBỗng dưng tôi nhớ đến một quan niệm đã được tranh luận sôi nổi một thời, đem ra đây hỏi bạn luôn vậy, đối với quan điểm riêng của bạn, nghệ thuật vị nhân sinh hay nghệ thuật vị nghệ thuật?

Phùng Nguyễn: Tôi không muốn chọn chỉ một trong hai điều trên. Tôi thích có được quyền áp dụng một trong hai điều trên tùy thuộc vào cái bối cảnh trong đó “nghệ thuật”, một bài thơ, một truyện ngắn hay một bản nhạc được sáng tạo. Tại sao phải chọn nếu có thể và có quyền có tất cả?

DCVOnlineWeb Da Màu từ lúc thành lập cho đến nay, có bị đánh phá nhất là về mặt kỹ thuật lần nào chưa?

Phùng Nguyễn: Có vài lần, nhưng không biết nguồn của những vụ “tấn công” theo kiểu “Denial of service” (DoS) này.

DCVOnlineCảm ơn bạn đã dành cho DCVOnline cuộc phỏng vấn này.

© 2008-2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn:  Bài đã đăng lần đâu trên DCVOnline ngày 27/07/2008

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/22/ve-hai-luong-van-hoc-hien-dai/feed/ 0
Chuyện tào lao http://dcvonline.net/2018/06/20/chuyen-tao-lao/ http://dcvonline.net/2018/06/20/chuyen-tao-lao/#respond Wed, 20 Jun 2018 04:00:58 +0000 http://dcvonline.net/?p=1352083 ]]> Việt Tâm

Tôi chỉ cầu xin ông bà nào gan, thử dọn dẹp quách cơ nghiệp về “bển” chơi một lần cho biết. Người ta đang miễn chiếu khán, về đông càng vui.

Tôi là thằng ưa chuyện tào lao. Hồi nhỏ bị ông già bà già chửi và khện hoài mà hổng chừa. Trong nhà ngoài ngõ, hễ thấy điều gì trái tai gai mắt là khục khục sủa, bất kể trúng trật. Có khi cao hứng hổng cần dòm trước dòm sau gì ráo, phang văng tê tút xuỵt khiến hai thân của tôi “rét” kể chi.

Tía tôi thì nói: mày nói năng phải quay lưỡi bảy lần, đừng bạ đâu nói đó mà bị vạ miệng. Tôi cãi lại liền: trời đất, tía nói quay lưỡi bảy lần rủi tui quên mất giữa đường thì sao, mình nghĩ sao nói liền cái rụp cho “phẻ”, còn e dè là “thỏ đế” rồi. Ông già tôi lẩm bẩm: cái thằng ngu hết biết, tao chờ cho chúng còng đầu mày một lần mới tởn.

Bà già tôi thì nhỏ nhẹ hơn: thời buổi khó khăn, con à, đừng nóng sảng mà mang họa. Người ta thường nói bịnh từ miệng mà nạn tai cũng bởi miệng mà ra. Mày thấy có ai nói thẳng mà được yên chăng. Cái người đi tố cáo chuyện bậy thì bị cho nghỉ việc, còn người mang tiếng mang tai thì hoạn lộ lại đi lên.

Tôi mới nói: bởi, mới chết. Mới năm trước năm sau đổi thay cái rột, đang án tích đầy đầu bỗng phây phây trắng án. Tui hỏi tía má thằng ngu như tui có cầm được tay ai biểu họ quẹt bậy quẹt bạ cái chữ ký lằng nhằng hôn, vậy mà đổ thừa tại tui xúi bậy xúi bạ nên mấy ổng, mấy bả mới làm ẩu. Chèn ơi, nói vậy đến con trùng dưới đất nghe cũng phải ngọ nguậy phản đối.

Má tôi lại chen vô: biết rồi, nói hoài. Nhưng tao hỏi mày lóc chóc cái miệng mà có ai nghe hôn. Hay chỉ tổ cho họ để ý rồi đặt lòng ghen ghét. Thời buổi này dính líu dây chằng dây nhợ tùm lum, mày đừng ba hoa mà cả nhà chết chùm nghe mạy.

Tôi hết sức bực. Bởi ai cũng sợ nên điều xấu cứ trùm lớp diễn ra hoài. Bây giờ thứ gì cũng nghe mà điếc con ráy. Mới hồi hôm vui anh vui chị với nhau, bữa sau đã đá nhau như gà độ.

Má coi cái ông ở hai bên nhà mình đó. Hồi ông ở bên phải còn làm giám đốc, cha nội bên trái làm phó òn ỉ qua lại hà rầm, một điều thưa anh, hai điều thưa anh, bày mưu sắp kế để xí nghiệp vươn lên, cha nào cũng có chút cháo. Vậy mà cha phó đá giò lái cha chánh hồi nào không hay, khi không ông bên phải nhận cái giấy cho về hưu non vì lý do sức khỏe. Cha bên trái nhảy cái rột lên thay chỗ, chưa bàn giao gì cha phó đã phú lơ cha chánh mà làm bộ khệnh khạng ta đây. Giờ hai chả như mặt trăng mặt trời hổng nhìn nhau nữa.

Khu Việt kiều Củ Chi-Tp Hồ Chí Minh (2016). Nguồn: Vũ Thị Minh Chi

Tôi nghe bà má thở dài: thì trò đời là vở tuồng cải lương trên sân khấu mà mày, nay mày đóng vai vua, mai mày đóng vai ăn cướp, chúng kêu hổng dạ chúng phang bể đầu. Nhưng mà nè, tao nghe phong phanh cha khu vực hỏi dò về mày dữ lắm đó. Coi chừng bị xách đầu đi cải tạo lao động đó con.

Tôi ứ cục đàm lên tận cổ. Thằng chả còn bậy gấp mấy lần tui, chị giá nào trong xóm chả chẳng quơ tuốt luốt, hắn hằm hè dọa hết mọi người, ai đời làm an ninh mà cò mồi đi buôn nhà đất. Vậy mà mở miệng là nói điều đạo nghĩa, khuyên dạy người phải này phải nọ, nghe điếc con ráy luôn. Má nhớ hồi tía đi “học tập” chớ, chả mon men dụ khị má hà rầm. May mà má còn tỉnh táo, chớ hổng chừng giờ tía “mồ côi” mà tui cũng xí lắc léo tận đẩu đâu rồi đó.

Má tôi giận đỏ mặt vì cái điều xàm sỡ của tôi. Bả nạt ngang quầy quậy: tới tao mà mày cũng nói tào lao hổng chừa. Thôi, mày hết thuốc chữa rồi con, sớm muộn gì chắc tao cũng phải đi nuôi mày, chớ nói xóc óc như mày ai chịu đời cho thấu.

Chẳng qua tôi thương tía tui, thương luôn má tui mà đâm ra hận lung tung tí mẹt hết thảy. Tía tui đi cải tạo dìa, khoe tay cán bộ nào đó nói ổng nghe hết sức phấn khởi. Ổng hí hửng vì chả nói mấy anh phải tự hào vì dù gì cũng là người Việt Nam. Ra đường khơi khơi ai biết anh là tà hay chánh, là ngụy hay chính chuyên. Chưa chừng đi tới đâu bạn bè năm châu còn hoan hô tưởng anh là dũng sĩ diệt Mỹ cũng nên.

Giấy chứng nhận “Dũng sỹ Diệt Mỹ” cấp 3. Nguồn: truyenhinhnghean.vn

Hồi đó ông già tui “hồ hởi phấn khởi” dữ lắm, ngày ngày chăm chỉ lao động. Vậy mà ổng vác đơn lên phường xin chứng để đi làm thì luôn đều thấy ghi “thành phần không đáng được xét giúp đỡ” chỉ vì cái tội có “văn bằng” cải tạo. Đi dăm lần bảy lượt, xin làm gì cũng hổng được, ông già tui xin xách cái máy chữ ra đầu đường gõ lóc cóc ba mớ đơn từ kiếm cái ăn, dè đâu chính thằng cha khu vực đổ hô ba tui còn cất giữ tàn dư đế quốc tịch thu tuốt cái máy.

Ông già tui giận hỏi mấy ổng: xin gì cũng hổng cho thì lấy gì nuôi thân. Cha nào cũng nói: đi kinh tế mới, chánh phủ lo cho đủ thứ, chợ búa, trường học, trạm xá, giếng nước, nhà cửa sẵn đủ, nhà nước lo hết trơn, sướng tổ chảng còn gì.

Tía tui coi mòi cũng tính đi cho rồi. May đâu có ông cậu theo kháng chiến từ Bắc kịp vô thăm, anh chị em tỉ tê to nhỏ. Hết lời ngoài đời, đến lời giữa đồng chí với nhau, đợi canh khuya lơ khuya lắc, ông cậu mới nhỏ to với má tui một câu gọi là lời nói trong gia đình: nhớ cố bám lấy thành phố, đừng đi đâu hết. Về nơi hẻo lánh là coi như chấm hết cuộc đời. Chỉ lơ lửng con cá vàng vậy thôi mà tía má tui mừng húm.

Lại thêm, cái chị tổ trưởng xăng xái dành đi kinh tế mới đợt đầu để lên trển làm cán bộ cho bà con, nhơn chuyến về thăm lại xóm, nhìn bả xấc bất xang bang, gầy nhom thấy tội. Má tui hỏi: bộ lên đó công tác quần chúng dữ lắm sao mà hồi này coi chị xác xơ quá vậy. Chị tổ tưởng hồi xưa thở dài: quần chúng, áo chúng gì đâu, lo làm ngất ngư mới tạm lo xong cái chỗ ở nên rầu muốn chết. Rồi hai bà nhỏ to với nhau: chị lì chưa đi là hay, chèn ơi mấy ổng nói gọn ơ mà hổng có gì ráo. Bữa đầu lên nhìn đất đai mà ớn ợn, có nhà cửa, trường chợ gì đâu. Mình phải tự phát ba mớ bụi rậm để dọn cái nền nhà. Vợ chồng tui tưởng bỏ nhau rồi đó chớ.

Sau này tía tui còn nhiều lần được “mời” đi họp. Mỗi lần như vậy, thấy tía tui thiếu điều muốn đổ mồ hôi hột. Má tui thì hối hơn hối tà: ông lo làm ba hột rồi tới sớm đi nghen, đừng tới sau người ta phê bình kiểm thảo. Tía tui “rét” vì sợ những câu hỏi “sao, gia đình anh tính chừng nào đi” nên có vẻ xà lơ. Bữa đó, tôi thấy tía tui thiệt tội, run còn hơn bị sốt rét thâm căn.

Bề gì gia đình tôi cũng trụ với xã hội ưu việt tới hơn 20 năm chớ bộ. Tủi nhục liên miên mà cay đắng cũng nhiều. Cái bịnh tào lao của tôi xuất phát e cũng từ những ngày hẩm hiu đó. Giờ nằm ngủ còn giựt mình lia lịa. Thỉnh thoảng chợt nhớ về quá khứ ngày nào tưởng như mình nằm mơ chớ làm gì có chiện như vậy. Song rõ ràng tôi ngắt lỗ tai thấy đau nhói chớ chơi, vậy thì thực hay mơ đây hở trời?

Sang tới bên này, tôi còn giật mình từng hồi. Tôi nghĩ chuyện tào lao mà sao rảnh rành y như thiệt. Rồi nghe lao xao chỗ này chỗ kia líu lo xà cảng chuyện thiên hạ pháo kích lẫn nhau, tôi nghĩ rồi chuyện tào lao đang lây tới đây nữa. Người chưa sống đối mặt hổng nói làm gì, đằng này ông nào bà nào cũng khoe đã từng là nạn nhân này nọ mà rỉ rên nghe dị hợm tùm lum.

Tôi chỉ cầu xin ông bà nào gan, thử dọn dẹp quách cơ nghiệp về “bển” chơi một lần cho biết. Hồi này người ta đang miễn chiếu khán mời về, thì hội nhập đông càng vui. Chẳng gì bằng chạm mặt với thực tế để biết đá biết vàng.

Có khi tại thằng tôi mặc cảm nên nói bậy lung tung. Xin quí vị cứ ung dung dìa mần ăn, biết đâu giờ đã đổi mới, chiện đời khác đi hết trọi. Tôi nói thiệt đó, gần Tết tới nơi rồi, quí “dị” có đặt mua vé máy bay, nhanh chưn lên kẻo hết.

Chúc quí “dị” thượng lộ bình an.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh về thăm Việt Nam chớp nhoáng (29/08/2017). Nguồn ảnh: Báo Giác ngộ.

© DCVOnline

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/20/chuyen-tao-lao/feed/ 0
Thùy Linh và ‘Nhật ký Vàng Anh’ http://dcvonline.net/2018/06/19/thuy-linh-va-nhat-ky-vang-anh/ http://dcvonline.net/2018/06/19/thuy-linh-va-nhat-ky-vang-anh/#respond Tue, 19 Jun 2018 04:00:16 +0000 http://dcvonline.net/?p=1351954 ]]> Ben Stocking (AP) – Phan Tường Vi dịch 

Chuyện tai tiếng tình dục của một ngôi sao son trẻ của đài truyền hình làm cả một Việt Nam dán mắt theo dõi.

DCVOnline: Cách đây hơn một tuần, một đoạn phim ái ân của “diễn viên” Hoàng Thùy Linh, người đóng vai chính trong chương trình truyền hình đang thu hút nhiều khán gỉa trẻ trong nước, “Nhật ký Vàng Anh”, và người bạn trai cô đã bị phát tán trên mạng. Một số báo mạng trong nước đã đăng lại kèm theo “link” dẫn đến đoạn phim sex dài 16 phút này. Nhiều độc gỉa lên tiếng phản đối kịch liệt và ngay sau đó, các báo mạng đã đưa tin này nhanh chóng lấy xuống. Nhưng đã qúa trễ, vì đoạn phim đã được chuyển qua các blogs trong và ngoài nước, và ngay cả trên YouTube, truyền đi như cơn dịch. (Hiện clip này đã được lấy ra khỏi YouTube). Chuyện tiếng tăm này giờ không còn nằm trong biên giới của bạn đọc Việt Nam trên toàn cầu nữa, mà đã trở thành câu chuyện của độc gỉa trên toàn thế giới, sau khi ký gỉa Ben Stocking của Associated Press viết về sự việc này và đuợc nhiều báo ngoại quốc đăng tải lại.

Sự kiện Thùy Linh không đơn thuần là “tai nạn” của cô ta. Đi liền với nó là vấn đề văn hóa, giáo dục, xã hội và thái độ ứng xử có trách nhiệm trong giới truyền thông đối với những sự kiện này. Cần một sự bình tâm, không định kiến ở mọi người để nhìn vào và góp ý xây dựng cho thế hệ trẻ 8X. Thiết tưởng, những đóng góp xây dựng sẽ giúp cho các bạn trẻ thấy được vấn đề để điều chỉnh, hơn là những chỉ trích và nhục mạ vốn đã nhiều trên các báo mạng trong tuần qua.

Bạn đọc Việt Nam – nếu đã đọc tin này trên báo mạng Việt Nam – thì có lẽ cũng đã biết ý kiến của các bạn đọc khác chia sẻ quan điểm của họ trên báo mạng và các blogs Việt Nam trong ngoài nước như thế nào.

Ở đây là bản dịch của Phan Tường Vi  bài của ký gỉả Ben Stocking, AP và đồng thời, DCVOnline xin “cut and paste” vài ý kiến của một số độc gỉa nước ngoài đã phản hồi qua bài báo của Nga Pham viết bằng tiếng Anh trên bbc.co.uk hôm 22 tháng 10 (tổng cộng 11 ý kiến, không thấy có ý kiến của độc gỉa Việt Nam), và 5 ý kiến của bạn đọc trên Straits Times (cũng không là độc gỉa Việt Nam) để qua đó, chúng ta thấy được những tương đồng và dị biệt trong suy nghĩ của mọi người khi cùng nhìn một sự việc.

Việt Nam đang có một khoảnh khắc Paris Hilton

Một đoạn phim video về cảnh làm tình của một ngôi sao son trẻ của đài truyền hình đã gây sự chú ý của cả nước trong hơn tuần qua, nhiều không thua gì đoạn phim bôi bác của Hilton trước đây đã lôi cuốn sự chú ý của người Mỹ khi nó được phát tán trên mạng vài năm trước.

Nhưng không giống với cô nàng người Mỹ nổi tiếng hư đốn này, người con gái 19 tuổi trọng tâm của câu chuyện tình dục đầy tai tiếng này của Việt Nam đã từng đóng và xây dựng nên hình ảnh một cô con gái ngoan hiền trên truyền hình. Và cũng không giống như Hilton, Hoàng Thùy Linh sẽ không có thể ăn được cái giải gì qua cái khoảnh khắc xấu xa mới phơi bày này.

Chương trình của Thùy Linh trên TV giờ đã bị hủy và sự nghiệp sân khấu của cô ta xem như chấm dứt từ đây, qua lời từ gĩa đầy nước mắt trên đài truyền hình quốc gia mà qua đó, cô ta đã xin lỗi đã làm mất mặt gia đình mình và phụ lòng khán gỉa yếu mến mình, đa số những khán gỉa của Thùy Linh là những cô nữ sinh trung học.

Sự xuống ngôi của Thùy Linh đã làm nổi bật những lỗi lầm được đi từ thế hệ này qua thế hệ khác ở Việt Nam, một văn hóa bảo thủ về phương diện tính dục theo đó, người phụ nữ đã được dạy dỗ qua hằng thế kỷ là phải giữ sự trong trắng cho đến khi lập gia đình và chỉ ăn nằm với một người – bất kể người đàn ông đó có lừa dối họ vô số lần đi nữa.

Như mọi cái khác trong một đất nước đang phát triển về phương diện kinh tế, quan niệm về tính dục và vai trò giới tính đang nhanh chóng thay đổi như truyền hình vệ tinh và mạng lưới Internet đang mang những ảnh hưởng phương Tây đến với một xã hội đã bị cắt hẳn ra ngoài qua hằng thập niên vì chiến tranh và sự cô lập kinh tế.

Nhưng cho rất nhiều người ở một Việt Nam cộng sản, những quan niệm mới mẻ về tự do luyến ái còn khó khăn để được chấp nhận hơn cả nền kinh tế thị trường nhiều. Và khác với nam giới, khi người phụ nữ đã vi phạm những cấm kỵ tình dục thì họ khó có thể được tha thứ. Bà Nguyễn Thị Khanh, 49 tuổi, một giáo viên trung học ở Hà Nội nói.

“Tụi nhóc ngày nay khùng cả lũ. Chúng thường vượt qúa giới hạn của luân lý. Ăn nằm với nhau và yêu đương khi họ còn qúa trẻ.”

Ngày xưa, bà Khanh nói, một người phụ nữ ăn nằm với người đàn ông trước khi cưới nhau sẽ bị cô lập, xua đuổi. Bà nói,

“Một người con gái ngoan hiền phải giữ mình cho đến khi cô ta lấy chồng. Thùy Linh đáng bị lên án. Nếu tôi thấy cô ta xuất hiện trên TV lần nữa, tôi sẽ tắt máy truyền hình, chắc chắc thế.”

Trong chương trình “Nhật ký Vàng Anh”, Thùy Linh đóng vai cô nữ sinh trung học đứng đắn, tân thời và thời trang nhưng quyết tâm giữ những gía trị truyền thống như “công, dung, ngôn, và hạnh”.

Rồi đoạn phim 16 phút được tung lên mạng hôm 15 tháng Mười với cảnh Thùy Linh làm tình với người bạn trai cũ của cô, mà cả hai đều biết chuyện riêng tư của họ đang được thu hình.

Kể từ đó, đoạn phim này đã là câu chuyện được nói đến nhiều nhất ở Việt Nam, nơi người ta lén lút xem ở chỗ làm việc, gởi cái “link” cho bạn bè qua e-mail và bàn qua tán lại ở trong những quán café vỉa hè khắp nước.

“Xem đoạn phim đó chưa?” đã trở thành câu chào hỏi hằng ngày, mà câu trả lời thì hầu như trước sau như một, “Rồi.”

Đại biểu của Quốc hội Việt Nam cũng nghe lóm được câu chuyện này tuần rồi qua buổi họp mở đầu phiên họp quốc hội mới.

Đài truyền hình của nhà nước VTV-3 đã nhanh chóng hủy chương trình “Nhật ký Vàng Anh” sau khi cho phát sóng một chương trình chia tay khán gỉa bẽ bàng của Thùy Linh hôm 15 tháng Mười. Cô bé với khuôn mặt còn thơ ngây nói, cô thú nhận rằng cô ta đã không thể nào ngủ được vì chuyện tai tiếng này,

“Tôi đã sai lầm, đã làm một điều sai trái khủng khiếp. Tôi xin lỗi mọi người, bố mẹ tôi, thầy cô tôi và bạn bè tôi.”

Một vài tiếng nói lẽ loi đã lên tiếng bênh vực Thùy Linh. Một blogger tên Bocuhung nói,

“Cô ta làm điều đó với bạn trai của cô trong phòng riêng của cô. Cô ta làm cái điều mà người khác đã, đang và sẽ làm từ lúc thế giới có con người. Tình yêu không là một sự sai trái, nhưng sai trái là chỗ làm làm thương tổn con người.”

Trên hầu hết báo chí và blogs cũng như websites, tuy nhiên, đoạn video trên đã trở thành mục tiêu của những câu chuyện cười và chỉ trích.

VietnamNet, một tờ báo mạng được nhiều người đọc, nói rằng cái vở kịch này nhấn mạnh “cái mặt u ám của sự toàn cầu hóa” và cảnh cáo rằng một cơn sóng những ảnh hưởng ngoại quốc “hăm dọa nền móng văn hóa Việt Nam.”

Vụ tiếng tăm này làm vỡ mộng rất nhiều người đã từng ái mộ Thùy Linh mê mệt, những người này nói về chuyện này không dứt. Cô bé Chi, 14 tuổi, một học sinh trung học ở Hà Nội từ chối không tiết lộ hết tên mình nói,

“Chị (Thùy Linh) đúng ra là phải đóng một vai trò gương mẫu cho học sinh trung học của cả nước. Bây giờ chuyện này làm rách hết mọi thứ. Nó hoàn toàn thiêu hủy tiếng tăm của chị ấy.”

Hôm thứ Năm, cảnh sát Hà Nội đã bắt giam bốn sinh viên và kết tội họ đã phát tán đoạn phim tình dục này lên mạng. Những người này có thể bị kết tội “truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy,” theo đó họ có thể bị bỏ tù từ sáu tháng đến 15 năm.

Cảnh sát cũng đã xác nhận người thanh niên trong đoạn phim tình dục này và Vũ Hoàng Việt, 20 tuổi, đang du học ở nước ngoài. Cảnh sát nói rằng một người bạn đã thu lại đoạn phim này từ máy điện toán cầm tay (laptop) của Việt, chuyển qua cho những người bạn khác và những người này đã đưa nó lên mạng.

Hầu hết sự phẫn nộ của quần chúng đều hướng về Thùy Linh thay vì Việt. Trần Minh Nguyệt của Hội Phụ nữ nói, hội nhắm vào mục đích phát triển bình đẳng giới tính.

“Người ta sẽ tha thứ cho cậu ta, nhưng sẽ không tha thứ cho cô ta. Người Việt Nam nghĩ là con trai có thể làm tình ở tuổi đó, nhưng con gái thì không được. Đó là sự tuyệt đối không công bằng.”

Vụ tai tiếng này, theo Minh Nguyệt, chắc chắn là làm sự nghiệp diễn viên của Thùy Linh tan thành mây khói.

“Việt Nam đang nhanh chóng thay đổi, nhưng còn khuya Thùy Linh mới được tha thứ,” Minh Nguyệt nói. “Điều đó phải chờ cả một thế hệ nữa.”

Tối 15 tháng 10, trong chương trình VTV3 của Đài Truyền hình Việt Nam, Hoàng Thuỳ Linh nói: “Em cũng chỉ muốn có một đêm ngon giấc thôi, được cười trong bữa ăn với bố mẹ một cách vô tư như ngày xưa… Em không có tội!”. Nguồn: 24h.com.vn.

Góp ý của độc gỉa, trích từ “Web sex clip halts Vietnam TV show” của Nga Phạm đăng trên http://news.bbc.co.uk:

Should the show have been axed? What is your reaction to this story? This form has now been closed. Read a selection of comments below.

The real story here is how bloggers have broken through the government’s tight media screen to get their opinions out to the rest of the country.
Aviva West, Hanoi, Vietnam

Whats wrong!!!!! We see suicide bombers killing hundreds of people on TV, insugents killing and mainming hostages and yet a bit of two people enjoying themselves and we are in fear of society.
Jenny Howard, Seoul, S.Korea

I’ve seen that video You shouldn’t show to others. The girl and the boy does what has to be done at that age. That’s it! There is nothing to do with TV show and others on the globe. It’s their personal. Let’s keep it so. And “show must go on!”
Raitis, Latvia

The show should not have been cut. Actors and actresses are people and they have their own lives. They should not have be treated any different, and people should not expect a moral example from them.
Conúil, Belfast, Ireland

I feel very sorry for this young lady Hoang Thuy Linh whose name is now in the news. Its one of those things girl, if you really want to be famous, then be ready to contain everything scandal. All the same, life must go on.Cheer up girl.
Nana Ama Owusuaa Osei-Tutu, Accra, Ghana

This is just pathetic – the same story as with Paris Hilton. It only increases popularity – and anyway – she had sex wow! She’s 19 what do you expect? Even as conservative a country’s society as Vienam’s couldn’t possibly so naive as to believe that is something new and scandalous – shocking really – wake up and say hello to the 21st century…
Macduck, United Kingdom

To avoid this kind of bad things, parents have to discuss with children about some of the dangerous of child sex. In Asian countries, parents are shy to talk about sex with children. Like Europe countries, sex education should be must for this generation students. Because of there are many media’s spoiling this generation children. To overcome from these, we have to show the correct way to children. There should be some severe punishment to people who are misusing the internet.
Murugan, Chennai

It’s very hard as a Westerner to say yes or no to this – our cultural values are so different, and who are we to push ours onto others? But in my personal opinion, the answer is no, it shouldn’t have been axed. Permitting herself to be filmed wasn’t the wisest choice Thuy Linh could have made but at the end of the day, it’s just sex.
Sophie, Ireland

So this poor teenage actress had a perfectly normal, healthy, act between herself and her boyfriend caught by some scumbag with a mobile phone and she’s the villain of the piece? Completely unbelievable. The poor girl deserves sympathy. The twisted individual who took – and then shared – the illicit video is the villain of this piece. I hope he, and all those who have subsequently propagated the clip, is tracked down and punished appropriately.
Disgruntled, Frankfurt, Germany

What this teenage girl does in her private life is her own business. Parents should not try to save children from reality and disappointment, it will happen all thier lives.
Saad Rajput, Canada

This is typical of repressive societies. The first thing they try to control is your sex life. If you permit them to tell you when, how and with whom to have sex, controlling everything else is easy. This is why religions and other despotic regimes are anti-sex. The world will be better off when we are rid of both.
James Smith, João Pessoa, Brazil

Góp ý của độc gỉa, trích từ “Vietnam riveted by Internet sex clip of TV star”, by AP đăng trên Singapore Straits Times, 29 October 2007:

I understand the rights of every individual to “preserve” oneself for their husband/wife but to say that others who have lost their “heads” , are unclean is something else. (Of course, that does not mean that i condone “too” casual sex…) Well, we do not know whether Ms Nguyen Thi Khanh is a frigid married lady or a prudish spinster. If she is of the latter, then, having clamped her legs (shut) for most of her 49 years, I can’t blame her for thinking that way, she’s probably stilll waiting for a sanitized plumber ???? That way of thinking is really so over….
Posted by: shirleep at Sun Oct 28 21:18:45 SGT 2007

‘A good girl must keep herself clean until she is married,’ said Ms Nguyen Thi Khanh, 49, a teacher. fair ,homosex was condemn, Heterosex is also condemn what is not fair is what does a “Ms” 49 year old teacher knows about keeping “clean”
Posted by: mordecai1968 at Sun Oct 28 12:35:14 SGT 2007

What is wrong with Ms Nguyen Thi Kahanh to say a good girl to keep herself clean until she is married. Does that mean those who have sex before married is a bad girl.
Posted by: tanguanhee at Sat Oct 27 05:41:06 SGT 2007

Durex (company making condom) will be happy to hear that…
Posted by: takefive at Fri Oct 26 23:20:18 SGT 2007

What the heck is wrong with having sex? Having a sexual urge is part of our natural pulses. And the crap from people about abstaining from it until marriage is just hypocritical. Don’t forget we are all products of it! Important thing is to know the risks involved with unprotected sex and how to avoid them.
Posted by: bhlim.1010 at Fri Oct 26 23:15:52 SGT 2007

Nothing surprises anymore in this day and age, isn’t it?
Posted by: joecool51 at Fri Oct 26 18:40:21 SGT 2007

shouldn’t be shameful. it’s not 377A
Posted by: yeoym at Fri Oct 26 18:24:51 SGT 2007

 


Mười năm ám ảnh: Hoàng Thuỳ Linh và sự kiện Vàng Anh. Nguồn: 24h News

© DCVOnline

 

Bài đăng lần đầu trên DCVOnline 27/10/2007, và cập nhật tháng 4 2018.


Nguồn:
(1Internet sex scandal snares young Vietnamese TV star ABC News, Canadaeast, Taiwan News, CBS News… 26 October 2007.
(2Web sex clip halts Vietnam TV show by Nga Pham, BBC Online, 22 October 2007.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/19/thuy-linh-va-nhat-ky-vang-anh/feed/ 0
Ðức của Bác lớn lắm, sáng lắm http://dcvonline.net/2018/06/18/duc-cua-bac-lon-lam-sang-lam/ http://dcvonline.net/2018/06/18/duc-cua-bac-lon-lam-sang-lam/#respond Mon, 18 Jun 2018 04:00:22 +0000 http://dcvonline.net/?p=1351113 ]]> Tạ Hữu Yên

Ðối với dân tộc ta, nhân dân ta, công đức và sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh là vô cùng to lớn… Có thể tóm tắt bằng bốn chữ “Ðức lớn, tâm đầy”.

DCVOnline | Đàn Chim Việt đã đăng tải nhiều bài về Hồ Chí Minh của nhiều tác giả đa số là Người Việt hải ngoại và được khá nhiều bạn đọc chú ý.

Lần này DCVOnline xin giới thiệu một bài viết và nhận định khác cũng về ông Hồ Chí Minh.

Ngày 22/10/2007, chẳng nhân một dịp gì cả, báo Nhân Dân ấn bản điện tử, Báo điện tử của Đảng bộ Thái Nguyên của ĐCSVN, và Báo điện tử Đảng CSVN lại có bài ca ngợi đức độ của Hồ Chí Minh: “Đức của Bác lớn lắm, sáng lắm”.

Ngay trong đoạn đầu tiên đã có dòng “Chỉ có ít nhân vật lịch sử trở thành huyền thoại ngay khi còn sống” chắc làm cho không ít bạn đọc nhớ về hai nhà văn lớn T. Lan và Trần Dân Tiên đã góp phần làm nên huyền thoại của “Người”.

Bài báo còn trích dẫn những lời nhận xét, dĩ nhiên đầy thiện cảm, về Hồ Chí Minh của một số nhân vật tên tuổi nước ngoài (xin xem chú thích của DCVOnline). Để thông tin thực sự đa dạng, đa chiều, xin mời quý bạn đọc giúp báo Nhân Dân sưu tầm thêm các lời nhận xét, phê bình khác cũng của những nhân vật tên tuổi của quốc tế để mọi người được thấy đức của “Bác” (l)ớn đến độ nào.

Dĩ nhiên, những mẩu sưu tầm phải có nguồn dẫn chứng khách quan, khoa học. Mọi chuyện sưu tầm vu vơ sẽ bị loại bỏ.

Chúng tôi đăng lại bài báo này của tác giả Tạ Hữu Yên dưới đây để bạn đọc tiện tham khảo.

Góp ý, khen chê, kết luận là của bạn đọc.


Ðối với dân tộc ta, nhân dân ta, công đức và sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh là vô cùng to lớn. Ðã có rất nhiều bài văn, bài báo, bài thơ, bài hát, bài ca dao, vở kịch, tấm ảnh và cả những bài luận văn có tầm cỡ ngợi ca đức tính tốt đẹp, công lao vĩ đại của Người. Có thể tóm tắt những lời ngợi ca ấy bằng bốn chữ “Ðức lớn, tâm đầy”.

“Chỉ có ít nhân vật lịch sử trở thành huyền thoại ngay khi còn sống. Hồ Chí Minh là một trong số đó. Người được ghi nhớ không phải chỉ là người giải phóng cho Tổ quốc và nhân dân bị đô hộ, mà còn là nhà hiền triết hiện đại đã mang lại một viễn cảnh và hy vọng mới cho những người đang đấu tranh không khoan nhượng để loại bỏ bất công, bất bình đẳng khỏi trái đất này.”

(Tiến sĩ M.Amét, Giám đốc UNESCO khu vực châu Á – Thái Bình Dương)(1).

Khi nói về chữ Ðức ở Bác rất nên ghi lại những lời chân thành của cố Phó Thủ tướng Phan Kế Toại. Cụ Phan gần Bác suốt cả chín năm kháng chiến nơi chiến khu Việt Bắc, cho nên cụ rất hiểu Bác. Cụ nói:

“Gần Ông Cụ thì lòng dạ mình được sáng thêm, ý thức phục vụ nhân dân càng đầy thêm. Hồ Chí Minh như một trái núi nam châm, Bác có sức hút mãnh liệt lại có sức tỏa sáng rộng lớn.”

Cố Tổng Thư ký Ðảng Xã hội Việt Nam, nhà khoa học Nguyễn Xiển cảm nhận được tấm lòng, đức độ của Bác qua những ánh mắt nhân hậu của Bác. Ông đã có một câu nói xuất phát từ trái tim của một nhà trí thức đã đi theo Bác Hồ từ những ngày đầu tiên:

“Lá cờ đỏ sao vàng với cặp mắt Bác Hồ, đó là mùa xuân của dân tộc và cũng là mùa xuân của đời tôi.”

Những ngày nước ta mới giành được chính quyền, nạn đói chưa dứt, lại lăm le giặc ngoại xâm, bao nhiêu là gánh nặng của quốc gia đặt lên đôi vai gầy của Bác. Nhiều đêm Bác thức với ngọn đèn chong. Ðồng chí Hoàng Hữu Kháng, một trong tám đồng chí bảo vệ Bác nhớ lại những năm tháng gian truân ấy:

“Tính Bác rất dễ xúc động. Có một đêm Bác ngủ trên một căn gác của một ngôi nhà. Bốn giờ sáng, Bác thức giấc. Ngoài trời gió vun vút đập vào cửa kính. Ở trong phòng còn thấy lạnh, thế mà có tiếng trẻ em rao hàng cuối đường phố vọng lên. Bác mở cửa sổ ngó nhìn cho tới khi chú bé rao hàng đi khuất, Bác mới từ từ khép cửa lại.”

Báo “Sống” số 1 ra ngày 6-1-1946 tại thủ đô Hà Nội viết về cái rét cuối năm 1945 và tấm lòng của Bác. Năm 1945 ấy, dân ta đã đói lại rét, mà cách mạng vừa mới thành công, việc nước còn ngổn ngang trăm mối. Chính phủ do Bác đứng đầu đang gắng sức giải quyết từng việc lớn. Trời rét lạnh lại có mưa phùn, nhìn trời nhìn đất, Bác nói: “Rét thế này, đêm qua có bao đồng bào đói rách chết bên đường.”

Hồ Chí Minh lên báo vì lối sống “nhân văn cộng sản”: chuyên ôm hôn con gái vị thành niên… Nguồn: The Straits Times (SG), 8 March, 1959.

Một đời lo việc nước, việc dân, Bác sống gương mẫu, nêu một lối sống “nhân văn cộng sản” cho mọi người trông vào và có thể noi theo.

“Chúng tôi hiểu và nhận ra rằng: chính cái giản dị ấy, cái khả năng hòa mình vào nhân dân ấy là cơ sở cho sự thành công của ông. Ðịa vị càng cao, ông càng giản dị, trong sạch hơn. Hình như ông luôn luôn giữ được giá trị vĩnh viễn của người Việt Nam.”

(Nhà báo David Sten, Australia)(2).

Ca dao dân gian có câu: “Ðếm sao cho hết vì sao; Kể sao cho hết công lao Cụ Hồ.” Bác là người không chỉ đấu tranh cho nền độc lập, tự do của dân tộc ta mà còn là người góp phần soi ánh sáng cho các dân tộc mạnh bước trên con đường tranh đấu của mình. R. Chandra(3), nhà văn hóa nổi tiếng Ấn Ðộ, một chiến sĩ hòa bình được thế giới yêu mến, viết:

“Bất cứ nơi nào chiến đấu cho độc lập, tự do, ở đó có Hồ Chí Minh và ngọn cờ Hồ Chí Minh bay cao. Bất cứ ở đâu chiến đấu cho hòa bình và công lý, ở đó có Hồ Chí Minh và ngọn cờ Hồ Chí Minh bay cao. Bất cứ đâu nhân dân chiến đấu cho một thế giới mới, chống lại đói nghèo, ở đó có Hồ Chí Minh và ngọn cờ Hồ Chí Minh bay cao.”

 

Đã đăng lần đầu ở Danchimviet.com ngày 29/10/2007

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: Nhân Dân. DCVOnline minh hoạ và chú thích.

(1) Sau đây là một vài Giám đốc của UNESCO tại vùng châu Á và Thái Bình Dương: Prof. Hubert Gijzen, Director of UNESCO Regional Science Bureau for Asia and the Pacific, Jakarta office; Dr. Sheldon SHAEFFER, Director, UNESCO Regional Bureau for Education in Asia and the Pacific, Bangkok office; và M. Tawfik, Director, UNESCO Asia-Pacific Regional Bureau for Communication and Information, New Dehli office.

Riêng về “Tiến sĩ M.Amét, Giám đốc UNESCO khu vực châu Á – Thái Bình Dương”, DCVOnline đã cố gắng truy cập thông tin nhưng không có kết quả. Xin ông Đinh Thế Huynh, TBT báo Nhân Dân, giúp bạn đọc biết thêm chi tiết về “Tiến sĩ M.Amét” và bài viết của “Tiến sĩ M.Amét” của quý báo.

(2) Về “Nhà báo David Sten, Australia”, cũng thế, DCVOnline đã cố gắng truy cập thông tin nhưng không có kết quả. Xin tác giả Tạ Hữu Yên có thể khai triển thêm về bài báo (nguồn chẳng hạn) của “Nhà báo David Sten, Australia”.

(3) Về “R. Chandra, nhà văn hóa nổi tiếng Ấn Ðộ, một chiến sĩ hòa bình được thế giới yêu mến” thì Wikipedia cho biết như sau:

Ông Romesh Chandra (1919-2016) gia nhập đảng Cộng sản Ấn Độn từ năm 1939; đến năm 1952 Chandra trở thành thành viên Ban Chấp hành Trung ương rồi 1958 vào Chính trị bộ Đảng Cộng sản Ấn độ. R. Chandra gia nhập Hội đồng Hoà bình Thế giới từ năm 1953 và là Tồng thư ký của tổ chức này cùng năm đó. Đến năm 1977 R. Chandra trở thanh Chủ tịch của Hội đồng Hoà bình Thế giới.

R. Chandra của Ấn Độ khen Hồ Chí Minh của Việt Nam nào khác Raoul ca tụng Fidel của Cuba vậy.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/18/duc-cua-bac-lon-lam-sang-lam/feed/ 0
Bắn Chim… http://dcvonline.net/2018/06/17/ban-chim/ http://dcvonline.net/2018/06/17/ban-chim/#respond Sun, 17 Jun 2018 04:00:09 +0000 http://dcvonline.net/?p=1341254 ]]> Thằng Sáu San Jose

Không thể dùng súng ống, bạo lực và bạo luật, để đối đáp với chữ nghĩa, vì đó là vô văn hóa. Giang hồ cũng phải có văn hóa.

Lời cảm tạ: Ba bài trước: Dũng Hương Rừng Ca Mau, Bác Hồ… Của Tôi, Việt Kiều Ơi.., bạn đọc cho ý kiến hăng quá cứ như là đăng “võ đài”! Mùa Thu đến mang theo một không khí hiền hòa như “người ơi, một chiều nào có nắng vàng hiền hòa, chảy khắp nơi nơi…” Hương Xưa, Cung Tiến. Cho không khí nhẹ nhàng như mùa thu, lần này Thằng Sáu xin đổi đề tài bình dân hơn Bắn Chim…

Lúc này đất nước không còn chiến tranh, nhưng còn biết bao nhiêu chuyện để làm như, chống tội phạm ma túy xì ke, buôn lậu, tham nhũng, v.v.. Vậy mà, buồn tình vì rảnh rổi, nên một số công an đi đánh dân chơi cho vui; Công an nhậu say rượt bắn dân; Công an đánh bài chưa đã đánh luôn dân; Công an vác súng vào trường học bắn học sinh; nữ sĩ quan công an sờ chim linh mục, v.v..

Gần đây nhất là vụ công an tỉnh Phú Yên lấy súng hơi bắn bể đầu sứt trán em Nguyễn Minh Cảnh, 11 tuổi, học lớp 6. Cái vụ kê súng BB gun, súng hơi (tôi gọi là súng bắn chim – sẽ nói tại sao ở đoạn sau) vào đầu một đứa trẻ 11 tuổi mà bóp cò, nếu ở các nước tự do đó là hot news – tin nóng hổi, và đồng chí “công an nhân dân” này sẽ bị đưa ra tòa với ít nhất 3 tội danh: 1. attempted murder – cố sát; 2. assault with deadly weapon – hành hung với vũ khí chết người; 3. abuse of power – lạm dụng chức quyền. Nội 3 tội này, tôi nghĩ, nhẹ nhẹ cũng lãnh 5 đến 10 cuốn lịch (không phải luật sư, nên không biết chính xác – nhờ ai đó chỉ dạy dùm). Ngoài ra còn phải bồi thường thương tích chắc cũng đến cả trăm nghìn đô la.

Ở nước CHXHCNVN “đồng chí” này chỉ bị đình chỉ công tác 15 ngày, nghĩa là cho đi vacation – nghỉ mát 15 ngày. Đúng là làm quan nước Việt có sướng. Và Mỗi lần công an bắn người thì lý do được đưa ra là bị “lỡ cò”. Tôi quen một chị mới qua Mỹ – ở Việt Nam chị bán cá ngoài chợ – tôi thường đến nhà chị chơi dạy cho mấy đứa con của chị đọc báo trên mạng. Mỗi lần tôi đọc tin ở Việt Nam có cháy nhà, cháy chợ, cháy kho… chị nhảy vô nói liền “em khỏi đọc đoạn cuối, chị biết rồi lý do “chạm điện”. Và đúng như chị nói, tôi khen chị giỏi quá. Chị nói ở Việt Nam 10 vụ cháy là hết 9 vụ báo nó đăng là “chạm điện”. À thì ra cái vụ “chạm điện”, “lỡ cò” cũng giông giống nhau.

Tôi có một ông anh họ, mỗi lần Mỹ làm được chuyện gì lớn lao là ổng khen lấy khen để “tao nể Mỹ quá, tao nể Mỹ quá!”  Bây giờ thì tôi không tin ổng nữa, bây giờ tôi nể mấy ông nhà báo ở Việt Nam hơn!

Súng bắn chim!

“chim xa cành thương cây nhớ tổ…người xa người tội lắm người ơi…”. Nguồn hình: OntheNet

Hồi học trung học tôi thường la cà với mấy thằng Mỹ con học cùng trường, ở cùng xóm. Trong nhóm có một thằng có cây BB gun – súng hơi. Tụi tôi thường ra khu rừng gần nhà, lúc đầu bắn lon Coca Cola, chai bia, rồi bắn mấy con sóc, nhưng mấy con sóc rất nhanh và tinh, nên thường tụi nó bắn trật. Tôi chỉ bắn lon có vài lần. Một hôm thấy tụi nó bắn ẹ quá tôi nóng máu nói “you guys shoot like bird shit – tụi bây bắn dở như cứt chim”. Tụi nó nổi nóng nói “đưa cho thằng Bruce Le bắn”.

Tụi nó gọi tôi là “Bruce Lee”, vì tôi họ Lê tiếng Mỹ không có dấu nên thường viết lộn là Lee (Lý), cộng thêm cái tướng ốm ốm, đầu để tóc như cái gáo dừa, nhất là đôi mắt hí một mí giông giống Bruce Lee – Lý Tiểu Long, nhưng nhỏ con hơn. Hơn nữa, trong trường sau giờ thể dục ở phòng tắm (để tắm rửa sạch sẽ chuẩn bị cho tiết học mới) tôi thường giỡn với tụi nó bằng cách cầm cái khăn tắm vừa quất quất vào tụi nó, vừa nhúng nhẩy, miệng la “ố yá ố yá” giống như kiểu Lý Tiểu Long, nên tụi nó tưởng tôi có karate – võ. mấy thằng Mỹ con rất “ngán” mấy thằng Á đông có võ. Thật ra tôi chẳng có võ gì hết. Thế là tụi nó cá với tôi nếu tôi bắn trúng con sóc với chỉ một phát đầu tụi nó sẽ gọi tôi bằng master – sư phụ; Nếu không tôi sẽ mua cho chúng mỗi đứa một cái cà rem.

Tôi nói với tụi nó tôi chỉ khoái bắn chim, ảnh hưởng ở VN, không khoái bắn sóc. Tụi nó nói chim nhỏ hơn khó bắn hơn. Tôi nói “that is ok – không sao”. Cuối cùng chúng tôi đồng ý với nhau. Tôi bảo tụi nó rải một mớ popcorn – bắp/ngô rang ra sân cỏ, cả nhóm ngồi đợi… Một con chim se sẻ đáp xuống, tôi đưa sung lên ngắm, nín thở bóp cò “bịp”. Con chim lật ngang bất động. Cả nhóm la lên “Lee the master – Lê là sư phụ”, “Lee the killer – Lê là sát thủ”.

Giữa tiếng hò reo ca tụng của tụi Mỹ con, tôi nhìn ra bãi sân nơi con chim đang nằm bất động một con chim khác bay quanh cái xác của bạn đời nó kêu gào thất thanh. Nó nghiêng nghiêng cái đầu kề sát mặt bạn nó như nói “dậy đi dậy đi”. Tim tôi chùng lại. Tụi Mỹ con reo hò “there is another one – còn một con kìa”. Tôi quát “leave him alone – để cho nó yên”. Tụi Mỹ chưng hửng, vì tự nhiên tôi nổi cáu làm mất bầu không khí đang phấn khởi. Để đánh lạc hướng chúng nó, tôi bảo tụi nó đi về tôi sẽ đãi tụi nó ăn cà rem. Tụi Mỹ con đâu biết rằng: “chim xa cành thương cây nhớ tổ… người xa người tội lắm người ơi…”

Và từ đó tôi không bao giờ cầm đến cây súng BB gun nữa.

Ná cũng bắn chim!

Vào đại học, thấy tôi thích viết lách phá quách, nên mấy tên bạn rủ tôi vào ban báo chí của hội sinh viên của trường cho vui. Tụi nó nói với tôi là trường tôi “âm thịnh dương suy”; tụi nam sinh rụt rụt rè rè chẳng biết viết lách gì hết, bọn nữ thì tranh nhau viết ào ào trong khí thế của “nông thôn vùng dậy”. Tỉ lệ là 1/5 nghĩa là có 5 nàng viết thì chỉ có 1 thằng biết chữ nghĩa thôi. Tụi nó mong tôi gia nhập để dương mạnh hơn một chút. Tôi ừ ừ cho tụi nó khoái chí. Thật ra tôi vô ban báo chí không phải vì ủng hộ cái đám “rụt rụt rè rè” mà vì trong ban báo chí toàn những “em” vừa đẹp mà lại còn thông minh. Thường người ta nói người đẹp ít thông minh – nhưng ban báo chí trường tôi ngoại lệ. Ông bà có nói chổ nào có gái đẹp là “tụi nó” bu như ruồi, tôi cũng không ngoại lệ.

Rồi một chiều thu mưa phùn và sương mù chen nhau, lành lạnh, lãng mạn, đang ngồi trong lớp âm nhạc, mơ mơ, màng màng, nhìn ra khung kính, có một nữ sinh (hình như là Việt Nam) mặc chiếc củng hoa thật đẹp, tay ôm sách trước ngực, dáng thanh tao, bình thản bước nhè nhẹ dưới mưa. Cảm quá, hứng chí tôi chơi luôn một bài thơ con cóc. Bài thơ rất dài… đại khái xin trích vài đoạn

Em có nghe không tiếng mùa thu / Rừng bướm len qua cảnh sương mù. Nguồn hình: OntheNet

Em có nghe không tiếng mùa thu
Rừng bướm len qua cảnh sương mù
Một chiếc, hai chiếc, rồi ba chiếc
Đời lá qua đi một kiếp phù…

Em có nghe không trời đổ mưa
Đếm mãi hoa bông vẫn thiếu thừa – (hoa trên củng nàng)
Bập bềnh trôi nổi theo mây nước
ướt đẫm môi xinh, áo váy thưa…

Em có nghe không tiếng đàn thu
Mười ngón hôn lên những phiếm mù
Một phiếm, hai phiếm, rồi ba phiếm
Phiếm nào theo kịp bước chân em…

(gởi người con gái mang chiếc củng hoa)

Tôi gởi đăng bài thơ này trên tờ bản tin hàng tháng của hội sinh viên. Bài thơ không có vấn đề gì. Nhưng cái câu cuối cùng tôi đề “gởi người con gái mang chiếc củng hoa” có vấn đề. Số là trong ban báo chí có một thằng “thi sĩ” tôi gọi hắn là “thi sĩ cà chớn” vì hắn luôn tự cho mình làm thơ nhất trường. Có lần tôi viết một bài “tiếu luận” ý nói xa nói gần là thơ của hắn nịnh đầm quá. Thật ra thì có thằng thi sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ nào mà không nịnh đầm… Anh đạp xích lô còn nịnh đầm nữa là. Không nịnh đầm thì làm sao có được vợ; tóm lại đó là basic instint – bản năng tự nhiên của mấy thằng đàn ông. Nhưng tại hắn hóng hách và lộ liễu quá nên tôi mới ra tay. Thế là gieo gió gặp bão. Đúng ngay cơ hội, hắn gọi điện thoại cho “em Mận” nói tôi viết bài thơ này cho “em Ổi”, gọi cho “em Ổi” nói tôi viết bài thơ này cho “em Xoài”, gọi “em Xoài” nói tôi viết bài thơ này cho “em Cam”, gọi cho “em Cam” nói tôi viết bài thơ này cho “em Bưởi”… (Cam đã là quá rồi đằng này nó chơi tới bưởi luôn!)

Bạn cũng biết con gái, em nào chả muốn có người làm thơ tặng mình, vì đó là tấm bằng khen, khẳng định nhung nhan của nàng, dù đôi khi nhung nhan đó dưới cái nhìn của thằng khác thì “xa xa giống như Thanh Nga, gần gần giống con thằng lằng!) Tin đồn vòng vòng trong đám “gái” trường tôi. Con gái mà “nói” một thành hai, nói hai thành… một ngàn! Nghĩa là nếu 2 cô biết thì trước sau rồi sẽ có 1000 cô biết…

Đếm mãi hoa bông vẫn thiếu thừa. Nguồn hình: Vietnam travel guide.

Rồi việc gì đến sẽ đến, que sera sera.

Một buổi tối đang ở nhà (nhà tôi toàn nam sinh – mướn ở chung) thì điện thoại reo, đầu dây bên kia giọng nữ hỏi “Anh Sáu hả?” Tôi “Sáu đây, xin hỏi mỹ nhân nào đó?” Bên kia “Em là Mận.” (à cô trưởng ban báo chí). “Có chuyện gì đó người đẹp?” Bên kia “Anh làm như vậy không được,” “Anh làm gì mà không được?” Bên kia “Anh tặng thơ cho ai phải ghi rõ, nếu ngại thì anh viết tắt cũng được như tặng NTV, TTV, LTL, v.v.. Viết tặng cho cô gái mang chiếc váy hoa là rất mù mờ, vì có nhiều cô mang váy hoa…”

Tôi chưa kịp phản ứng gì, vì tôi dị ứng với cái chữ “váy”, tôi là Nam kờ nên hay nói lộn chữ V thành D nên tránh nói chữ “váy” sợ bị hiểu lầm, vả lại tôi hay viết sai chính tả, nên viết chữ củng cho chắc ăn. Lúc đi học mấy bà giáo người Mỹ khi chấm bài của tôi thường phê một câu “Mr. Le, I only grade your content, not your spellings and grammar. It is terrible!” – “Trò Le, tôi chỉ chấm ý tưởng bài của trò, không chấm chính tả và văn phạm, nó sai bét!” Và họ luôn cho tôi điểm “B” (A là xuất sắc, B là tốt, C là trung bình, D với F là rớt). Bên kia tiếp “Làm như vậy là một ná bắn nhiều chim!” Tôi bật cười “Trời đất ná của anh bắn trúng một chim cũng đủ happy – hạnh phúc rồi, nói chi nhiều, em quá khen.” Bên kia hơi ngập ngừng. Chúng tôi nói chuyện phải quấy một hồi. Cuối cùng em nói “Từ nay tụi em phải kiểm duyệt anh!” Tôi nói “Vậy là không cho đăng bài của anh?” Bên kia “Cho đăng nhưng không được đề gởi cô gái mang củng hoa, củng dài, củng ngắn, quần jean, áo… áo…” Tôi đâm ngang “áo gì? Em làm anh hồi hộp”. Bên kia “áo… áo bà ba, chứ áo gì cha nội… vô duyên!” Cúp phone.

Từ đó bài tôi viết bị mấy nàng trong ban báo chí kiểm duyệt rất chặt chẽ, đoạn nào có “Rated R – Cấm trẻ em dưới 18” là các nàng cắt thẳng tay. Xui hơn nữa là trong suốt mấy năm đại học của tôi, trưởng ban báo chí đều là nữ, không biết mấy thằng ông nội “sĩ phu Bắc Hà” – tôi gọi mấy thằng bạn Bắc kờ của tôi như vậy – trốn đâu mất hết, và phần đông ban biên tập cũng là nữ. Tin xấu đồn xa, tin tôi “một ná bắn nhiều chim” bị đồn đi đồn lại. Tôi bị mấy nàng ém tài dài dài suốt thời đại học. Tôi đem tâm sự thố lộ với một thằng bạn “Bắc Kờ Nhà Quê”, tôi gọi hắn như vậy là vì hắn ngây thơ và hiền như cục bột, hắn trầm tỉnh nói một câu xanh như tàu lá chuối làm tôi nhớ đời “ở đời nhớ đừng nên chơi nổi quá!”

Thấm thoát những năm đại học qua nhanh, những ngày cuối, nhìn lại, tôi thấy tất cả đều có đôi có cặp, mà thằng cuỗm được em đầu tiên cũng là em đẹp nhất trong hội sinh viên lại là thằng “Bắc Kờ nhà quê”. Kể cả những tên già hơn tôi nhiều, đầu hói không còn cọng tóc cũng có một nàng. Riêng chỉ có tôi và thằng “thi sĩ cà chớn” là xách cái “ná khô” ra trường… Ôi “chữ tài đi với chữ tai hoài hoài!”

California Nov. 2006

Tái Bút: Từ đó Thằng Sáu gác kiếm rút khỏi giang hồ. Đến nay đã hơn 10 năm. Nhân dịp gần đây thấy phong trào sinh viên và những ngời vận động dân chủ bắt đầu lên tiếng giành lại “quyền làm người” cho người Việt Nam, Thằng Sáu vốn ham chơi nên chạy ra “giang hồ” trong và ngoài nước đều phải tuân theo luật chơi chung. Chữ nghĩa phải đối bằng chữ nghĩa. Không thể dùng súng ống, bạo lực và bạo luật, để đối đáp với chữ nghĩa, vì đó là vô văn hóa. Giang hồ cũng phải có văn hóa.giúp “vui” giang hồ. Hôm nay Việt Nam vô WTO, ở đây chơi luật chơi quốc tế, hy vọng các phe nhóm hy vọng các phe nhóm “giang hồ” trong và ngoài nước đều phải tuân theo luật chơi chung. Chữ nghĩa phải đối bằng chữ nghĩa. Không thể dùng súng ống, bạo lực và bạo luật, để đối đáp với chữ nghĩa, vì đó là vô văn hóa. Giang hồ cũng phải có văn hóa.

© 2006-2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/17/ban-chim/feed/ 0
Lưỡi gỗ của Vẹm cái Lê Thị Thu Hằng http://dcvonline.net/2018/06/16/luoi-go-cua-vem-cai-le-thi-thu-hang/ http://dcvonline.net/2018/06/16/luoi-go-cua-vem-cai-le-thi-thu-hang/#respond Sat, 16 Jun 2018 04:00:40 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1416831 Babui

 

Lưỡi gỗ của Vẹm cái Lê Thị Thu Hằng.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/16/luoi-go-cua-vem-cai-le-thi-thu-hang/feed/ 0
Khi sát thủ biến thành đại hiệp http://dcvonline.net/2018/06/16/khi-sat-thu-bien-thanh-dai-hiep/ http://dcvonline.net/2018/06/16/khi-sat-thu-bien-thanh-dai-hiep/#respond Sat, 16 Jun 2018 04:00:09 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1416168 ]]> Lưu Hiểu Ba | Hồ Như Ý dịch

Ngày 1 tháng 7 năm 2008, kỷ niệm 87 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc. Thanh niên Bắc Kinh tên là Dương Giai chuyên môn chọn đúng ngày 1 tháng 7 này xông vào Cục cảnh sát Áp Bắc ở Thượng Hải, vung dao giết cảnh sát, chết 6 người, bị thương 5 người.

Sự thảm liệt của vụ án này đã đưa tới sự chú ý ở trong và ngoài nước, đồng thời đưa tới cảm khái đối với Dương Giai to gan làm liều, dám một mình xông vào Cục cảnh sát nơi mà người người đều sợ hãi; Sự việc cũng cho thấy sự vô dụng của Cục cảnh sát Thượng Hải khi mà ở ngay trong địa bàn của mình, lại bị một mao đầu tiểu tử dùng sức một người chống lại cả bầy cảnh sát.

Cho đến nay, phía chính quyền không hề đưa ra được bằng chứng liên quan đến động cơ vụ án giết cảnh sát của Dương Giai, đầy đủ cho câu chuyện của họ; ngược lại phiên bản câu chuyện của dư luận bị chính quyền đứng ra phủ định thì lại được lưu truyền rộng rãi.

Vào tháng 10 năm ngoái Dương Giai tới Thượng Hải đi du lịch, thuê xe đạp thay vì đi bộ, cảnh sát phân cục Áp Bắc nghi ngờ anh ta ăn cắp xe đạp, bắt giải về Cục cảnh sát thẩm vấn; về sau sự việc được làm sáng tỏ, vô tội, Dương được cảnh sát phóng thích. Nhưng trong thời gian bị cảnh sát câu lưu, anh ta đã bị cảnh sát thẩm vấn bức cung và đánh đập ngược đãi, cơ quan sinh dục bị tổn thương, từ nay về sau không cách nào có con cái. Thế là, Dương Giai khởi kiện cảnh sát phân cục Áp Bắc, yêu cầu bồi thường 30 nghìn tệ; nhưng phía cảnh sát chỉ đồng ý bồi thường 15 nghìn tệ. Dương từ chối không nhận, nhiều lần đi tới phân cục cảnh sát Áp Bắc phân biện lý lẽ; phía cảnh sát mất kiên nhẫn, đơn giản là không để ý đến anh ta.

Phiên bản dân gian về động cơ gây án của Dương Giai vừa xuất hiện, dư luận trên mạng internet liền xuất hiện phân hóa, trong tâm trí của rất nhiều dân cư mạng, thủ phạm giết người Dương Giai biến thành “đại hiệp” thay trời hành đạo hoặc là “anh hùng thảo căn” có gốc gác bình dân phản kháng nền tư pháp bạo ngược. Thậm chí có dân cư mạng đưa lên những tweet có tiêu đề “Nguyện ý chăm sóc mẹ già Dương mẫu hãy giơ tay!” với nội dung như sau: “Mẫu thân của anh hùng xin đừng bi thương, từ nay về sau chúng con chính là con của mẹ, có khó khăn gì, chúng con giúp đỡ!”

“Sát thủ” tàn nhẫn biến thành “đại hiệp” hay “anh hùng thảo căn” được người người khâm phục, những gì mà dân ý trên mạng internet cho thấy ở đây, tuyệt đối không phải là vì người dân máu lạnh, mà vì tính bạo ngược và bất công tư pháp của chế độ hiện hành; nó càng cho thấy sự đối lập nghiêm trọng giữa người dân và chính quyền cùng sự yêu hận rõ ràng của dư luận. Đằng sau sự đồng tình và kính phục Dương Giai, là sự căm ghét, ghê tởm đối với chế độ độc tài cũng như công cụ chuyên chính của nó, là sự oán hận đối với nền tư pháp bất công cũng như lực lượng chấp pháp.

Đầu tiên, cải cách què quặt được chủ đạo bởi quyền lực độc tài dẫn tới những nứt vỡ xã hội khó có thể phục hồi. Sau khi Hồ Cẩm Đào Ôn Gia Bảo lên cầm quyền, cao giọng truyền bá “Xã hội hài hòa”, thể hiện rõ một cách chính xác xã hội Trung Quốc hiện nay không hề hài hoà. Tiếp theo, phàm là quốc gia độc tài, nhất định là nhà nước cảnh sát. Cảnh sát là công cụ chuyên chính; nó nắm trong tay quyền lực được chế độ cho phép lạm dụng bạo lực, vừa là để duy trì ý chí độc tài và trở thành tiên phong chà đạp lên nhân quyền của người dân trong nước, đồng thời nó cũng nhất định đưa tới mối quan hệ hết sức căng thẳng giữa cảnh sát và người dân. Cuối cùng, nền tư pháp trong tay Đảng thì không thể có công bằng tư pháp. Luật pháp Trung Quốc không phải là chế độ bảo vệ công bằng công chính xã hội, mà là công cụ để quyền lực độc tài thực hiện ý chí thống trị của nó. Khi nền tư pháp đảng trị thôn phệ pháp trị thật sự, thì cảnh sát lạm dụng quyền lực chấp pháp và có luật nhưng không tuân theo sẽ trở thành điều bình thường, quyền lợi của công dân bị tổn hại nhưng không nhận được công bằng từ phía tư pháp, người dân cũng sẽ mất đi sự tín nhiệm đối với luật pháp và các cơ quan thực thi pháp luật. Cụ thể đối với vụ án tấn công bạo lực đối với cảnh sát của Dương Giai, chính là vì môi trường tư pháp quá mức tồi tệ khắc nghiệp, dẫn tới kéo dài sự việc của Dương Giai và đẩy anh này vào tình thế nguy hiểm, dẫn tới việc giết cảnh sát kêu oan. Với ý nghĩa như vậy, nền tư pháp Đảng chủ dưới chế độ độc tài cần phải chịu trách nhiệm đầu tiên trong vụ án tấn công cảnh sát này.

Đồng cảm với kẻ yếu, kính phục kẻ yếu dám đứng lên thách thức kẻ mạnh là cảm xúc thường tình của con người. Dưới chế độ hiện hành ở Trung Quốc, người dân tuyệt đối luôn ở thế yếu so với cảnh sát, cá nhân người dân đơn lẻ lại càng là kẻ yếu đuối trong những kẻ yếu khi đối mặt với cơ quan cảnh sát. Hành động liều mạng đấu tranh của Dương Giai, không những là hành động kẻ yếu thách thức kẻ mạnh, mà còn là kẻ yếu nhất dám thách thức kẻ mạnh nhất; đây tuyệt không phải là dũng cảm bình thường, mà là đại dũng. Chính vì việc anh ta với thân phận của kẻ yếu nhất đã thách thức cơ quan có sức mạnh lớn nhất, dùng tính mạng bản thân thách thức quan quyền hùng mạnh nhất, nên anh ta mới nhận được danh hiệu “Dương đại hiệp” từ phía dư luận.

Dương Giai trước tòa. Bị tử hình bằng cách tiêm thuốc độc ngày 26/11/2008. Nguồn: http://www.asianews.it

Kẻ giết người biến thành Dương đại hiệp, nó giống như sự kiện quần chúng phẫn nộ bao vây và đốt trụ sở huyện Ứng An, một lần nữa đưa ra lời cảnh cáo đối với chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc: nếu chính quyền đương cục không từ bỏ bạo lực và dối trá độc tài trị quốc, không khởi động thực thi cải cách chính trị với tự do báo chí và độc lập tư pháp thì oán hận của tầng lớp dân chúng yếu thế sẽ chỉ có thể tích lũy ngày càng nhiều, đối kháng giữa người dân và chính quyền ngày càng mãnh liệt; phương thức đấu tranh của người dân sẽ càng ngày càng khốc liệt, không những không thể có được “hài hòa”, mà ngược lại sẽ đưa tới những cuộc bạo động quy mô lớn không thể kiểm soát, đem Trung Quốc một lần nữa mắc kẹt vào vòng luẩn quẩn bạo lực.

© 2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: Đăng trên BBC ngày 14 tháng 7 năm 2008. Giờ GMT 12.46. Giờ Bắc Kinh 20.46. Vụ án Dương Giai

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/16/khi-sat-thu-bien-thanh-dai-hiep/feed/ 0
Luật An ninh Mạng http://dcvonline.net/2018/06/15/luat-an-ninh-mang-2/ http://dcvonline.net/2018/06/15/luat-an-ninh-mang-2/#respond Fri, 15 Jun 2018 04:00:55 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1415075 Babui

 

Luật An ninh Mạng. Tranh Babui.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/15/luat-an-ninh-mang-2/feed/ 0
Trump không quan tâm đến những vi phạm nhân quyền của chế độ Bình Nhưỡng http://dcvonline.net/2018/06/14/trump-khong-quan-tam-den-nhung-vi-pham-nhan-quyen-cua-che-do-binh-nhuong/ http://dcvonline.net/2018/06/14/trump-khong-quan-tam-den-nhung-vi-pham-nhan-quyen-cua-che-do-binh-nhuong/#respond Thu, 14 Jun 2018 04:05:55 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1415015 ]]> Ed Pilkington | DCVOnline

Trump nhún vai gạt hồ sơ nhân quyền của Kim sang một bên và nói ‘Ông ta là một người cứng rắn’

Khi phóng viên của Fox News hỏi ép Trump về chế độ Bắc Hàn, tổng thống Mỹ bác bỏ và nói, “Rất nhiều người đã làm điều xấu.”


‘Rất nhiều người đã làm điều xấu’: Trump gạt đi những đàn áp nhân quyền của Kim — video

Donald Trump đã bác bỏ những lo ngại về hồ sơ vi phạm nhân quyền của người lãnh đạo độc tài Bắc Hàn, Kim Jong-un, và ca ngợi Kim là một “người cứng rắn”, một “người thông minh” và “một gười đàm phán tuyệt vời”.

Trong một cuộc phỏng vấn với Bret Baier của Fox News khi rời Singapore sau hội nghị thượng đỉnh ‘giải giới vũ khí hạch tâm’ với người lãnh đạo Bắc Hàn, Trump từ chối lên án hồ sơ vi phạm nhân quyền của người vừa đối thoại với ông. Các cơ quan quốc tế đã cáo buộc Kim về những tội ác chống lại nhân loại gồm ám sát các chính khách đối lập, hành quyết công khai và giam giữ hàng chục ngàn tù nhân chính trị.

Phát biểu trong một văn phòng ốp gỗ trên chiếc Air Force One, Baier nói với tổng thống Mỹ rằng Kim là một “kẻ giết người. Ông ta đang hành quyết người dân. ”

Trump trả lời bằng cách ca ngợi Kim là một

“người cứng rắn. Này, khi tiếp quản một đất nước, một đất nước khó khăn, với những người cứng cỏi, và nhận quyền lực từ cha mình, tôi không quan tâm bạn là ai, bạn là gì, bạn có bao nhiêu lợi thế — nếu bạn có thể làm như vậy ở tuổi 27, chỉ có một trong 10.000 người có thể làm điều đó.”

Trump nói tiếp, “Như vậy, ông ấy là một người rất thông minh, ông ấy là một người đàm phán tuyệt vời và tôi nghĩ chúng tôi hiểu nhau.”

Baier, nghe có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng lúng túng của tổng thống, đã ép hỏi Trump về vấn đề này, “Nhưng anh ta vẫn làm một số điều thực sự tồi tệ.”

Trump trả lời, “Ừ, nhưng có rất nhiều người khác đã làm một số điều thực sự tồi tệ. Tôi có thể kể tên rất nhiều quốc gia đã làm nhiều điều xấu.”

Việc Trump không chịu lên án một trong những hồ sơ vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất trên thế giới chắc chắn sẽ đem lại những lời chỉ trích từ cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa sau cuộc họp thượng đỉnh. Trung tâm Tổng thống của cựu tổng thống đảng Cộng hòa George W Bush đã tweet liên tục về sự vi phạm nhân quyền của Bắc Hàn, là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy cựu Tổng thống George W Bush nghĩ thế nào về vấn đề này.

Những nhân vật công khác đã chỉ trích hành vi của Trump một cách trực tiếp hơn. Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ của Connecticut, Chris Murphy, nói về kết quả của hội nghị thượng đỉnh Singapore:

“Những trại tù của Kim, việc hành quyết công khai, việc bỏ đói dân có kế hoạch, được hợp pháp hóa trên sân khấu thế giới … là cái quái gì vậy?”

Đáng chú ý là không có vấn đề nhân quyền trong tuyên bố chung của Trump và Kim tại hội nghị thượng đỉnh năm giờ của họ hôm thứ Ba. Cũng không có bất kỳ một đề cập nào đến nhân quyền trong các cuộc thảo luận tiền hội nghị về những cuộc họp tiếp theo giữa chính quyền Trump và chế độ Bắc Hàn.

Trong số những vi phạm có thể được đưa vào chương trình nghị sự là có tới 120.000 tù nhân chính trị được cho là đang bị giam giữ tại bốn trại tù chính trị ở Bắc Hàn. Một cuộc điều tra của Liên Hiệp Quốc cáo buộc chế độ Bắc Hàn “vi phạm nhân quyền có hệ thống, phổ biến và toàn diện” thường xuyên lên đến mức tội ác chống lại loài người.

LHQ đã nói thêm,

“Đây không chỉ là tình trạng tồi tệ của nhà nước này; chúng là những thành phần thiết yếu của một hệ thống chính trị đã đi ra khỏi những lý tưởng đã thành lập Bắc Hàn. Sự nghiêm trọng cả về quy mô và tính chất của những vi phạm này cho thấy một trạng thái không có bất kỳ ở nơi nào khác trong thế giới đương đại.”

Liên Hiệp Quốc kết luận, Bắc Hàn dưới quyền lãnh đạo của Kim lên là một chế độ độc tài “muốn thống trị mọi khía cạnh của đời sống của người dân và khủng bố họ từ bên trong.”

Nhân quyền cho Bắc Hàn. Nguồn: OntheNet

© 2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: Trump shrugs off Kim’s human rights record: ‘He’s a tough guy’ . Ed Pilkington | The Guardian | 14 Jun 2018.

 

 

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/14/trump-khong-quan-tam-den-nhung-vi-pham-nhan-quyen-cua-che-do-binh-nhuong/feed/ 0
Người Bắc Hàn ở Canada bị sốc vì lời khen ngợi của Donald Trump đối với Kim Jong-un http://dcvonline.net/2018/06/14/nguoi-bac-han-o-canada-bi-soc-vi-loi-khen-ngoi-cua-donald-trump-doi-voi-kim-jong-un/ http://dcvonline.net/2018/06/14/nguoi-bac-han-o-canada-bi-soc-vi-loi-khen-ngoi-cua-donald-trump-doi-voi-kim-jong-un/#respond Thu, 14 Jun 2018 04:00:52 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1415009 ]]> Bruce Livesey | DCVOnline

Cộng đồng nhỏ người Bắc Hàn ở Canada, những người đã trốn thoát khỏi Bắc Hàn đang nổi giận vì những lời lăng mạ của Trump đối với Justin Trudeau và lời nịnh hót của Trump đối với Kim Jong-un

Donald Trump và Kim Jong-un đi bộ đến hội nghị thượng đỉnh tại khách sạn Capella trên đảo Sentosa ở Singapore vào ngày 12 tháng Sáu. Nguồn: AFP/Getty Images

Trong một tuần chưa từng thấy về địa chính trị quốc tế — trong thời gian đó, Donald Trump ca ngợi lãnh đạo Bắc Hàn ngay sau khi miệt thị thủ tướng Canada — khiến một nhóm người đã đặc biệt bị sốc khi tổng thống Mỹ đảo lộn tư cách ngoại giao như vậy.

Cộng đồng nhỏ người Bắc Hàn ở Canada đã bị sốc và tức giận vì cách đối xử ngược ngạo của Trump đối với hai nhân vật lãnh đạo: lăng mạ Justin Trudeau sau cuộc họp G7 ở Quebec và nịnh hót Kim Jong-un tại hội nghị thượng đỉnh ở Singapore.

Julie và David — cả hai đều yêu cầu sử dụng biệt danh vì sợ bị trả thù — là một cặp vợ chồng đã trốn thoát khỏi Bắc Hàn vào năm 2005 và hiện đang sống ở Toronto.

Nói qua một người thông dịch, Julie không thể che giấu sự giận dữ của bà với hành vi của Trump. Bà nói,

“Tấn công Thủ tướng Trudeau nhưng 24 giờ sau đó đến Singapore và ca ngợi một người độc tài và cũng là một kẻ sát nhân – thật không thể chịu nổi khi thấy những điều như thế.”

Julie đặc biệt tức điên người vì Trump không giám đưa chủ đề vi phạm nhân quyền trong những cuộc họp với Kim, người mà Trump mô tả là một “người rất tài năng” với một “nhân cách tuyệt vời”. Julie nói tiếp,

“Họ không giải quyết những gì đã xảy ra với người dân ở Bắc Hàn — tất cả những gì ông ấy làm là ca ngợi Kim Jong-un. Không thể tin được.”

Hiện có khoảng 80.000 đến 120.000 tù nhân chính trị đang bị giam giữ tại các nhà tù Bắc Hàn, theo một cuộc điều tra của LHQ, cho thấy tội ác của chế độ gồm “tiêu diệt, sát nhân, nô lệ hóa, tra tấn, giam cầm, hiếp dâm, cưỡng bức phá thai và những hình thức bạo lực tình dục khác, đàn áp vì quan điểm chính trị, tôn giáo, chủng tộc và giới tính, cưỡng bức di cư, sự bắt buộc người dân biến mất và những hành vi vô nhân đạo cố ý gây ra nạn đói dai dẳng.”

Julie, 44 tuổi, làm việc trong một công ty thủy sản nhưng đã trốn thoát vào năm 2005 sau khi bị cầm tù vì quan điểm chính trị của bà. Julie trốn thoát qua Trung Quốc, nhưng buộc lòng phải bỏ đứa con trai 10 tuổi của mình ở lại. (Cuối cùng con của Julie đã đoàn tụ với mẹ bốn năm sau đó).

Julie gặp chồng David, 43 tuổi, trong một khu định cư tị nạn ở Hàn Quốc, và cặp vợ chồng di cư sang Canada vào năm 2008.

Cảm nghĩ của họ đối với cách Trump đối xử với Kim cũng là cảm nghĩ chung của nhiều người Bắc Hàn đã trốn thoát đang ở Canada.

Jacqueline An, một luật sư ở Toronto, đã đại diện cho nhiều người dân lưu vong từ nhiều năm qua — và năm ngoái đã giúp dôi ắc Hàn phải trả tự do cho mục sư Hyeon Soo Lim đã bị chế độ của Kim Jong-un kết tù khổ sai án chung thân vì bị cáo buộc đã xen vào nội bộ quốc gia của Bắc Hàn.

An mô tả hành động của Trump là “một sự nhạo báng toàn diện đối với dân chủ; và sự chúc mừng với ngưỡng mộ một chế độ độc tài là điều tuyệt đối đáng khinh.”

An nói nhiều người Bắc Hàn cho biết Canada là một nơi ẩn náu an toàn cách xa tầm với của chế độ Kim.

Trump, ngược lại, ngày càng trở nên thiếu kiên nhẫn với Canada trong vì những đàm phán thương mại căng thẳng ngày càng tăng. An nói,

“Canada là quốc gia nhân đạo nhất trên thế giới. Trump nên xin lỗi Trudeau. Ông ấy muốn gây chiến thương mại với Canada và sau đó bay đi gặp nhân vật độc tài này là điều tồi tệ nhất trên thế giới.”

Rocky Kim, 38 tuổi, đã trốn khỏi Bắc Hàn vào đầu những năm 20 tuổi vào năm 2003, và đến Canada, nơi ông hiện đang điều hành một công ty gắn máy sưởi ấm và thông gió ở Toronto.

Ở Bắc Hàn, ông đã bị tù khổ sai và còn nhớ nhiều người đã chết vì đói. Trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại, Rocky Kim nhấn mạnh, “Đó không phải là một quốc gia bình thường. Đó là một triều đại, với những người dân sống trong chế độ nô lệ.”

Kim cho biết ông nghĩ rằng tổng thống Mỹ đã mù quáng vì chi mong có được một thỏa thuận lịch sử với chế độ ở Bình Nhưỡng, nhưng Trump đã đi về với hai bàn tay trắng. “Ông ta chẳng được gì cả. Kim đã không hứa sẽ đồng ý hủy diệt vũ khí hạch tâm.”

Ở Singapore, Kim Jong-un đã ký một tuyên bố chung cam kết “hoàn toàn hủy diệt vũ khí hạch tâm”, nhưng đó chỉ là một cam kết mơ hồ đã được hứa hẹn nhiều lần trước đó, và Rocky Kim nói rằng ông nghĩ rằng Bắc Hàn sẽ không bao giờ từ bỏ vũ khí hạch tâm của họ. Ông giải thích,

“Đối với giới lãnh đạo Bắc Hàn, điều quan trọng là phải có vũ khí hạch tâm để tự bảo vệ mình. Tôi không nghĩ Kim Jong-un sẽ từ bỏ chương trình hạch tâm. Không bao giờ. Trump đã lọt bẫy.”

Số người tị nạn tị nạn của Bắc Hàn đến Canada đã thay đổi trong những năm gần đây. Năm 2012 có 720 người. Sau đó đã giảm xuống còn 150 trong năm 2013, và ít hơn nữa năm vào năm 2014 – và không có người nào trong năm 2015.

Chính phủ Canada đã bị chỉ trích vì cách đối xử với người Bắc Hàn sau khi 150 người đào thoát — một số đã sống ở Canada từ nhiều năm – năm ngoái nhận được thư nói rằng họ có thể bị trục xuất.

© 2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: North Koreans in Canada outraged at Donald Trump’s praise of Kim Jong-un . Bruce Livesey | The Guardian |Wed 13 Jun 2018.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/14/nguoi-bac-han-o-canada-bi-soc-vi-loi-khen-ngoi-cua-donald-trump-doi-voi-kim-jong-un/feed/ 0
Đột phá Lịch sử hoặc Sai lầm Lịch sử ở Singapore? http://dcvonline.net/2018/06/13/dot-pha-lich-su-hoac-sai-lam-lich-su-o-singapore/ http://dcvonline.net/2018/06/13/dot-pha-lich-su-hoac-sai-lam-lich-su-o-singapore/#respond Wed, 13 Jun 2018 04:05:33 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1413971 ]]> Daniel R. Russel | Trà Mi

Kim Jong Un có thể đã qua mặt Trump tại Hội nghị Thượng đỉnh.

Tổng thống Mỹ Donald Trump và lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un đi bộ sau bữa trưa tại khách sạn Capella trên đảo Sentosa ở Singapore ngày 12 tháng 6 năm 2018. Nguồn: JONATHAN ERNST/REUTERS

Hội nghị thượng đỉnh Singapore là một màn kịch chính trị thôi miên. Trong đoạn mới nhất của màn “ngoại giao-giải trí,” trực tiếp truyền đi từ Văn phòng Bầu dục, Tổng thống Mỹ Donald Trump bảo đảm với người dân Mỹ rằng họ có thể tin Kim Jong Un và nói rằng lãnh đạo tối cao của Bắc Hàn chân thành muốn giải giới vũ khí hạch tâm. Hơn nữa Tòa Bạch ốc đã làm một đoạn phim giả tưởng do Trump đạo diễn cho Kim. Đoạn phim ghi “Destiny Pictures” là nhà sản xuất với những đoạn video của hai tài tử Trump và Kim xuất hiện trên nền nhạc căng thẳng; một giọng nam nói lời giới thiệu bằng những giai điệu đầy kịch tính:

“Một câu chuyện mới, một bắt đầu mới, một nền hòa bình. Hai người, hai nhân vật lãnh đạo, một vận mệnh. Câu chuyện về một thời điểm đặc biệt đúng lúc. Khi một người đứng trước thời cơ không bao giờ có thể lặp lại, ông ta sẽ chọn cái gì?”

Trump chắc chắn đúng khi tuyên bố rằng ông đã làm nên lịch sử trong cuộc họp thân mật với đối thủ Bắc Hàn của mình. Nhưng người ta vẫn chưa xác định được là ông đã thực hiện một bước đột phá lịch sử hoặc đã làm một sai lầm lịch sử. Không một cựu tổng thống Mỹ nào coi là khôn ngoan khi dự hội nghị thượng đỉnh mà thiếu chuẩn bị hoặc cho đối phương quá nhiều thuận lợi, chứ đừng nói đến việc hứa sẽ đơn phương chấm dứt các cuộc tập trận quân sự phòng thủ của Mỹ với đồng minh Nam Hàn trên bán đảo Triều Tiên. Về phần mình, Kim có thể tự hào rằng ông ta đã hoàn thành được những gì cha và ông chỉ có thể mơ ước: đạt được mục tiêu song song, vừa xây dựng khả năng vũ khí hạch tâm khả dụng và sau đó giành được sự chấp nhận của quốc tế như một người bạn rất đáng kính như người lãnh đạo của thế giới tự do đã gọi ông.

Cuối cùng, tuyên bố chung của hội nghị thượng đỉnh là một phiên bản kém hơn những văn kiện đầy khao khát do Bắc Hàn và các đối tác đàm phán của họ đưa ra trước đây. Nó lập lại những thỏa thuận giữa Nam Bắc Hàn đã có từ năm 1992, Tuyên bố chung về việc giải giới vũ khí hạch tâm trên bán đảo Triều Tiên. Nó gồm các điểm yếu hơn những lời hứa của các cam kết quốc tế như Khung thỏa thuận năm 1994 và Tuyên bố chung năm 2005 của vòng đàm phán sáu bên lần thứ tư. Bản tuyên bố chung Sentosa cho phép Bắc Hàn tránh khỏi cam kết trước đây của họ là “từ bỏ tất cả vũ khí hạch tâm và các chương trình hạch tâm hiện có và [trở lại] càng sớm càng tốt với [Hiệp ước Không phổ biến hạch tâm].” Và bản Tuyên bố chung chỉ ghi lời hứa mơ hồ “sẽ làm việc hướng tới việc giải giới toàn diện.” Điều này khó có thể được coi là một tiến bộ. Tuyên bố chung tại Singapore là sự im lặng một cách rất đáng ngại về hỏa tiễn đạn đạo, đó là chưa kể việc không bàn đến vũ khí hóa học, chiến tranh trên mạng, gia tăng vũ khí hạch tâm, và (không có gì ngạc nhiên) quyền con người.

Dù sao đi nữa, ngay cả một tuyên bố chung với lời lẽ mạnh mẽ cũng không thể coi như là một chỉ dấu đáng tin cậy của tiến bộ với một hồ sơ bất khả tín của Bắc Hàn trong việc chấp hành những thỏa thuận trước đây. Vì vậy, tại thời điểm này, những gì gọi là tiến bộ mà mỗi bên có thể khẳng định một cách tin được là đã đạt được dựa trên các mục tiêu của họ khi đi vào cuộc họp?

Không một cựu tổng thống Mỹ nào coi là khôn ngoan khi dự hội nghị thượng đỉnh mà thiếu chuẩn bị hoặc cho đối phương quá nhiều thuận lợi, chứ đừng nói đến việc hứa sẽ đơn phương chấm dứt các cuộc tập trận quân sự phòng thủ của Mỹ với đồng minh Nam Hàn trên bán đảo Triều Tiên.

Những ưu tiên cấp bách nhất của Bắc Hàn là nới lỏng sự cấm vận nằng những biện pháp trừng phạt và giảm nguy cơ cuộc tấn công phòng ngừa của Mỹ hoặc một cuộc tấn công “dập mũi”, mà không bị buộc phải từ bỏ “thanh kiếm báu” — vũ khí hạch tâm của Bắc Hàn — như Jong-un mô tả. Các ưu tiên khác gồm việc sử dụng miếng mồi hiệp ước hòa bình để cắt giảm các cuộc tập trận và dàn quân của Mỹ với Nam Hàn, làm xói mòn tình trạng cô lập và vị trí hạ đẳng của Bắc Hàn, và được viện trợ kinh tế và đầu tư theo các điều khoản phù hợp với sự kiểm soát và ổn định của chế độ hiện tại. Bình Nhưỡng cũng hy vọng giảm bớt được áp lực về vấn đề hạt nhân và những chỉ trích về hồ sơ nhân quyền của Bắc Hàn bằng cách tìm cách phá vỡ sự đoàn kết trong năm quốc gia: Trung Quốc, Nhật Bản, Nga, Nam Hàn và Hoa Kỳ. Kim đã tìm cách để họ chống lại nhau và củng cố phe “hòa giải” ở Nam Hàn, những người coi liên minh của Nam Hàn với Hoa Kỳ là một trở ngại cho việc tái lập liên hệ Nam Bắc.

Bằng những thước đo này, hội nghị thượng đỉnh Singapore đã đem lại một mùa xuân thành công rực rõ cho Kim.

Cấm vận. Trump tuyên bố đã có 300 lệnh trừng phạt mạnh mẽ trong túi, sẵn sàng được áp dụng nếu Bắc Hàn cư xử tồi tệ. Nhưng thực tế là sau mười năm giằng co đặt áp lực lên Bắc Hàn, Hoa Kỳ đã phải trừng phạt Bắc Hàn bằng tất cả mọi cách trừng phạt đáng kể mà Washington có thể đơn phương áp dụng. Khả năng Trung Quốc và Nga có thể đồng ý với những quy định mạnh mẽ mới về các biện pháp trừng phạt của Hội đồng Bảo an LHQ hầu như là không có. Hơn nữa, áp lực thực sự từ các biện pháp trừng phạt nằm ở việc thực hiện gắt gao của những quốc gia mà Bắc Hàn có quan hệ mậu dịch, đặc biệt là Trung Quốc. Sự trải thảm đỏ chào đón Kim của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình — hai lần trong một tháng, sau nhiều năm lạnh nhạt — và các báo cáo về mậu dịch xuyên biên giới đã rõ ràng cho thấy kỷ nguyên “yêu cho roi cho vọt” của Trung Quốc với Bắc Hàn đã kết thúc. Điều này có nghĩa là hàng loạt lệnh trừng phạt [của Trung Quốc] đã được nới lỏng cho Kim. Triển vọng của Trung Quốc và các quốc gia khác đẩy mạnh việc thực thi các biện pháp trừng phạt như đã thấy vào cuối năm 2017 có vẻ đã mờ nhạt.

Một số khác cho rằng việc Trump đe dọa đánh “dập mũi” đã khiến Kim phải lùi bước. Không thể nào biết đó có phải là sự thật hay không. Nhưng ngay cả khi tình nghĩa “bồ tèo” Kim-Trump đổ vỡ, Washington sẽ khó dùng lời đe dọa sẽ dùng vũ lực một cách đáng tin cậy trước cuộc tấn công hiệu quả bằng cái duyên dáng của Kim. Trump cũng sẽ phải đối mặt với sự phản đối gần như chắc chắn sẽ gặp những phản đối mãnh liệt từ phía Trung Quốc, Nam Hàn và cộng đồng quốc tế. Nam Hàn Quốc, nước gánh chịu đòn trả đũa của Mỹ, đã rất e dè với một lựa chọn quân sự ngay cả khi Kim đang đe dọa sẽ đánh họ tiêu tan khi Nam Hàn đặt hệ thống hỏa tiễn phòng thủ gọi là Terminal High Altitude Area Defense, hoặc THAAD. Hôm nay, cuộc thăm dò cho thấy Kim được ưa chuộng hơn Trump ở Nam Hàn Quốc. Vì khó có thể tưởng tượng một cuộc tấn công phòng ngừa hiệu quả chống lại các cơ sở hạch tâm của Bắc Hàn mà không có sự ủng hộ của chính phủ và quân đội Nam Hàn Quốc, dường như Kim đã làm cho nguy cơ “dập mũi” giảm đi rất nhiều.

Bước đầu của Trump tại hội nghị thượng đỉnh dường như cũng tạo lợi thế cho Kim ở những phương diện quan trọng khác. Bắc Hàn đã thành công vượt ra ngoài những giấc mơ hoang tưởng nhất trong việc dẹp bỏ những cuộc tập trận phòng thủ (nhưng “đắt tiền”, như Trump mô tả) chung của Mỹ và Nam Hàn. Trong khi Trump coi nhữ hoạt động quân sự đó là tốn tiền thì Bắc Hàn gọi chúng là “trò chơi chiến tranh khốc liệt.” Trump đã bỏ con xì trong ván bài này mà không đòi Bắc Hàn dừng các diễn tập thông thường chứ đừng nói đến cuộc đình trệ hoàn toàn chương trình hạch tâm của Kim. Một mục tiêu lâu dài của chế độ Kim là đưa Hoa Kỳ vào trong các cuộc đàm phán về một hiệp ước hòa bình, một phần để thúc đẩy sự kết thúc của liên minh Mỹ – Nam Hàn và rút quân Hoa Kỳ ra khỏi Seoul. Nhưng không rõ liệu Kim có cần phải có một hiệp ước hòa bình hay không khi Trump nhất định muốn “đưa lính của chúng ta ra khỏi” Nam Hàn. Người ta thắc mắc nhân vật lãnh đạo nào muốn quân đội Mỹ rút khỏi bán đảo Triều Tiên nhiều hơn — Kim hay Trump? Kim cũng không thể không thấy sự hỗn loạn của Tổng thống phủ ở Seoul và Lực lượng Hoa Kỳ ở Nam Hàn trước thềm Hội nghị thượng đỉnh trong việc tìm hiểu xem Trump đã hứa những gì, cho thấy một khoảng cách đáng kinh ngạc trong sự phối hợp của chính phủ Mỹ.

Hội nghị thượng đỉnh Singapore đã mở đường cho Nam Hàn mở cửa những dự án đầu tư có giá trị theo các điều khoản mà Bắc Hàn có thể kiểm soát, và nó chắc chắn sẽ mở ra các vòi viện trợ quốc tế. Qua mặt Trung Quốc, Nhật Bản và Nga vào tháng Ba với kế hoạch của mình để họp song phương với Kim, Trump đã đặt ra một cuộc chạy đua giành ảnh hưởng với Bình Nhưỡng đã làm cho Kim, gần đây chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ, trở thanh một nhân vật cần gặp gỡ.

Tổng thống Mỹ Donald Trump bắt tay với lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un, Singapore, ngày 12 tháng 6 năm 2018. Nguồn: JONATHAN ERNST/REUTERS

Những kết quả này, có giá trị cả về mặt thực tế lẫn tuyên truyền, dường như chắc chắn sẽ tăng cường vị thế và uy quyền của Kim ở trong nước. Quan trọng nhất là sự đón tiếp nồng ấm từ tổng thống Hoa Kỳ đã giúp Kim bình thường hóa, nếu không phải là đã hợp pháp hóa, vị trí của Bắc Hàn là quốc gia có vũ khí hạch tâm. Kim không quan tâm đến mô hình Libya; ông ấy để ý đến mô hình Pakistan.

Cuối cùng, mặc những lời khách sáo về việc giải giới vũ khí hạch tâm và màn phá hủy trình diễn cơ sở thí nghiệm hạt nhân của Bình Nhưỡng – nơi mà Bắc Hàn tự tuyên bố là đã lỗi thời, kho vũ khí của Kim vẫn không nhỏ hơn so với chính nó vào tháng 11 năm ngoái, khi Bắc Hàn thí nghiệm thành công một hỏa tiễn đạn đạo liên lục địa mới. Vũ khí đó có khả năng tấn công lục địa Hoa Kỳ với đầu đạn hạch tâm. Rốt cục, đây là một hội nghị thượng đỉnh đầu tiên tốt đẹp cho Bắc Hàn.

Và đối với Hoa Kỳ? Trong giai đoạn tiền hội nghị thượng đỉnh, chính quyền Trump đặt ưu tiên một là giải giới vũ khí hạch tâm toàn diện, mặc dù được truyền đạt trong không gian xung đột ồn ào với nhiều tín hiệu khác nhau: Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ John Bolton với mô hình vũ khí hạch tâm trong một hộp của FedEx, Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Mike Pompeo với Mô hình CVID (giải giới hạch tâm hoàn toàn, có thể xác minh, và không thể đảo ngược được) và lời mời của Trump gửi đến Bắc Hàn cứ “thư thả” trong tiến trình giải giới vũ khí hạch tâm. Đồng thời, chủ đề tiếp tục nổi lên trong lời tuyên bố của Trump là Bắc Hàn không nằm trong “vùng lân cận” của Hoa Kỳ và Trung Quốc, Nhật Bản và Nam Hàn sẽ sớm phải gánh vác trách nhiệm cho Bắc Hàn.

Không giống như những lợi ích đáng kể mà Kim đạt được, cho đến nay, tiến độ đạt được CVID sẽ cần nhiều thời gian để đo lường — nếu nó xảy ra. Việc khởi động lại các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Bắc Hàn ít nhất là vấn đề hạch tâm là một điều tốt, nhưng về cơ bản nó đưa Hoa Kỳ trở lại điểm khời hành trong một tiến trình mà Bắc Hàn đã khéo léo thao túng trong quá khứ để mua thời gian và khai thác được nhượng bộ. Những gì không tốt là thế này: Trump không chỉ đặt cái xe trước con ngựa khi bắt đầu tiến trình đi đến một hội nghị thượng đỉnh và do đó làm mất sức đòn bẩy của Mỹ, nhưng sau đó ông tiến hành “mua cùng một con ngựa”, như cựu Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates nhận xét sâu sắc gần một thập kỷ trước, bằng cách nhượng bộ đi trước để đổi lấy đơn thuần những lời hứa suông.

Câu hỏi về việc liệu Trump có đạt được tiến bộ nào có ý nghĩa ở Singapore hay không sẽ dựa trên một từ khóa, “sự xác minh”. Sự kiểm tra đá vàng cho một tiến trình có khả năng dẫn đến sự giải giới toàn diện vũ khí hạch tâm là liệu Bắc Hàn có khai báo toàn bộ kho vũ khí hạch tâm hay không và liệu các thanh tra quốc tế đáng tin cậy có thể xác minh tuyên bố đó là sự thật, toàn bộ sự thật tất cả là sự thật hay không. Xác minh là ngưỡng cửa mà Bắc Hàn chưa bao giờ đồng ý vượt qua, nhưng nó là cửa ngõ để giải giới toàn diện vũ khí gạch tâm đem lại ổn định và hòa bình hòa bình ở Đông Bắc Á.

© 2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: A Historic Breakthrough or a Historic Blunder in Singapore? By Daniel R. Russel | Foreign Affairs | Jun 12, 2018.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/13/dot-pha-lich-su-hoac-sai-lam-lich-su-o-singapore/feed/ 0
Luật an ninh mạng http://dcvonline.net/2018/06/13/luat-an-ninh-mang/ http://dcvonline.net/2018/06/13/luat-an-ninh-mang/#respond Wed, 13 Jun 2018 04:00:53 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1412670 Babui

 

Luật an ninh mạng. Tranh Babui.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/13/luat-an-ninh-mang/feed/ 0
Không có thỏa thuận cụ thể giữa Donald Trump với Kim Jong Un ở Sentosa http://dcvonline.net/2018/06/12/khong-co-thoa-thuan-cu-the-giua-donald-trump-voi-kim-jong-un-o-sentosa/ http://dcvonline.net/2018/06/12/khong-co-thoa-thuan-cu-the-giua-donald-trump-voi-kim-jong-un-o-sentosa/#respond Tue, 12 Jun 2018 04:00:21 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1412390 ]]> Zeke Miller, Catherine Lucey, Josh Lederman & Foster Klug (AP) | DCVOnline

Trong nghi lễ đã dàn xếp, tổ chức tại một hòn đảo ở Singapore, Trump và Kim đã gặp nhau tại một hội nghị thượng đỉnh mà dường như trước đây không ai nghĩ có thể xẩy ra.

Lãnh đạo Bắc HànKim Jong-un (T) với Tổng thống Mỹ Donald Trump (P) trong hội nghị thượng đỉnh Mỹ-DPRK lịch sử tại khách sạn Capella trên đảo Sentosa vào ngày 12 tháng 6 năm 2018 tại Singapore. Nguồn: Kevin Lim/The Strait Times/Handout/Getty Images

SINGAPORE — Tổng thống Mỹ Donald Trump và Kim Jong Un, lãnh đạo của Bắc Hàn đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh bất thường về hạch tâm hôm thứ Ba; tổng thống Mỹ cam kết chung chung là sẽ “bảo đảm an ninh” cho Bắc Hàn và Kim tái cam kết “giải giới vũ khí hạch tâm trên toàn bán đảo Triều Tiên”. Kèm theo bản tuyên bố chung là lời hứa bay bổng của Trump sẽ giải quyết “một vấn đề rất nguy hiểm” và dự đoán của Kim là sẽ có “thay đổi lớn”.

Gặp nhau trong một buổi lễ đã dàn xếp được tổ chức ở một hòn đảo của Singapore, Trump và Kim đã cùng tham dự hội nghị thượng đỉnh mà dường như trước đó không ai có thể tưởng tượng được, siết chặt tay nhau trước hàng cờ Mỹ và Bắc Hàn, họp riêng với nhau gần một giờ, và tiếp tục họp chung với cố vấn và làm việc trong bữa ăn trưa.

Cả hai nhân vật lãnh đạo bày tỏ sự lạc quan trong suốt khoảng 5 giờ đàm phán; sau đó Trump cảm ơn Kim “đã có bước đi táo bạo đầu tiên hướng tới một tương lai tươi sáng mới cho người dân của ông ấy.”

Trump nói thêm trong một cuộc họp báo rằng Kim đã có trước mắt ông “một cơ hội chưa bao giờ có” để đưa đất nước của ông trở lại với cộng đồng thế giới nếu ông đồng ý từ bỏ chương trình hạch tâm của mình.

Không có những chi tiết cụ thể, văn bản có chữ ký của hai nhân vật lãnh đạo Mỹ-Bắc Hàn phần lớn là một thỏa thuận để tiếp tục thảo luận vì nó chỉ lặp lại các tuyên bố và các cam kết đã có trước đó. Trong bản tuyên bố chung không có thỏa thuận để thực hiện những bước hầu chấm dứt tình trạng chiến tranh (trên nguyên tắc vẫn còn) giữa Hoa Kỳ và Bắc Hàn.

Bản tuyên bố chung của Donald Trump – Kim Jong-un. Nguồn: CNN

Trong bản tuyên bố chung hai người đã hứa “xây dựng một nền hòa bình lâu dài và ổn định” trên bán đảo Triều Tiên và cho hồi hương những tù binh và những người Mỹ mất tích trong chiến tranh Triều Tiên.

Không có gì khác về mặt giảm thiểu vũ khí hạch tâm với những gì lãnh đạo Bắc và Nam Hàn đã đưa ra tại hội nghị thượng đỉnh của họ vào tháng Tư ở Bàn Môn Điếm. Lúc đó, Nam Hàn đã bị chỉ trích là đã đá vấn đề kho vũ khí hạch tâm của Bắc Hàn cho hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim hôm thứ Ba. Trump và Kim thậm chí còn trực tiếp nhắc lại cái gọi là Tuyên bố Panmunjom, trong đó có một cam kết lỏng lẻo để loại bỏ vũ khí hạch tâm và không có chi tiết cụ thể nào về cách đi đến mục tiêu đó.

Hai bên đã ký kết văn kiện chính thức sau một loạt những cuộc họp tại một khu nghỉ mát sang trọng ở Singapore.

Sau khi ký kết, Trump nói ông dự kiến sẽ còn “gặp nhiều lần” trong tương lai với Kim và, để trả lời, ông nói “chắc chắn” sẽ mời Kim đến Tòa Bạch Ốc. Về phần mình, Kim đã ca ngợi đó là “cuộc họp lịch sử” và nói rằng họ “quyết định bỏ lại quá khứ sau lưng.”

Trong một khoảnh khắc đã không bao giờ xảy ra ở Bắc Hàn, phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi với Trump và Kim sau khi họ ký vào văn kiện, kể cả câu hỏi là họ có bàn luận về trường hợp của Otto Warmbier, sinh viên đại học Mỹ bị chấn thương não hay không. Vài ngày sau khi được trả về Ohio, Otto Warmbier đã chết vào tháng 6 năm 2017.

Trước hội nghị Singapore, Trump đã dự đoán hai người có thể đi đến một thỏa thuận hạch tâm hoặc ký kết một văn kiện chính thức kết thúc chiến tranh Triều Tiên trong một cuộc họp hoặc trong vài ngày. Nhưng trong những giờ trước khi hội nghị thượng đỉnh bắt đầu, Tòa Bạch Ốc bất ngờ tuyên bố Trump sẽ rời Singapore sớm hơn dự kiến, vào tối thứ ba, khiến người ta đã đặt câu hỏi có phải hy vọng của ông sẽ đạt kết quả nhiều hoài bão đã được thu nhỏ lại.

Đây là cuộc họp là lần đầu tiên giữa một tổng thống Mỹ đương nhiệm và một người lãnh đạo Bắc Hàn.

Biết rằng thế giới đang theo dõi những gì đang diễn ra trong một khoảnh khắc mà nhiều người không bao giờ ngờ tới, Kim nói rằng nhiều người có thể nghĩ đó là một cảnh trong một “phim khoa học giả tưởng”.

Sau khi hộp riêng với nhau và với phụ tá, Trump và Kim cùng vào bữa ăn trưa tại một bàn dài treo hoa. Khi họ bước vào phòng ăn, Trump đã buông lời khinh suất, nói rằng, “Mọi người chụp ảnh đẹp đi chứ? Để thấy chúngta bảnh bao và đẹp trai và không béo? Hoàn hảo.”

Sau đó, họ ăn trưa với sườn bò với thịt heo xào giòn chua ngọt.

Sau bữa ăn hai nhân vật lãnh đạo Mỹ-Bắc Hàn cùng nhau dạo bộ, Trump tỏ ra thích thú khi chỉ cho người đối tác Bắc Hàn thấy bên trong “The Beast”, chiếc limousine tổng thống nổi tiếng của Hoa Kỳ, đầy những thiết bị kỹ thuật cao.

Những người phê bình cuộc họp cho rằng cái bắt tay của hai nhân vật lãnh đạo cũng như cuộc đi dạo của Kim vào tối thứ Hai dọc theo bờ sông Singapore lấp lánh ánh trăng, là bằng chứng cho thấy Trump đã giúp hợp pháp hóa Kim trên sân khấu chính trị thế giới. Kim đã bị cáo buộc là đã đàn áp nhân quyền một cách khủng khiếp đối với người dân Bắc Hàn. Michael Kovrig, một chuyên gia Đông Bắc Á tại Nhóm khủng hoảng quốc tế ở Washington nhận xét,

“Đó là một chiến thắng lớn cho Kim Jong Un, người nay — nếu không kể đến những việc khác – đã có thêm uy tín và cơ hội tuyên truyền sau một cuộc họp mặt-đối-mặt với tổng thống Mỹ, trong tay vẫn có một kho vũ khí hạch tâm.”

Trump đã trả lời những bình luận như vậy trên Twitter, nói rằng,

“Những người thù ghét nói thực tế là tôi đang có một cuộc họp là một mất mát lớn đối với Hoa Kỳ, nhưng con tin của chúng ta đã được thả về và việc thí nghiệm, nghiên cứu và phóng hỏa tiễn đã dừng lại.”

Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in cho biết hôm thứ Ba rằng ông “hầu như không ngủ được” trước hội nghị thượng đỉnh. Moon và nhà chức trách Nam Hàn đã theo dõi buổi phát sóng trực tiếp của hội nghị thượng đỉnh trước khi vào cuộc họp Nội các tại văn phòng tổng thống của ông.

Văn kiện có chữ ký của Trump và Kim cho thấy các nhà lãnh đạo đã đồng ý “làm việc hướng tới việc hoàn toàn giải giới vũ khí hạch tâm trên bán đảo Triều Tiên:. Nguồn: https://cnn.it/2sRd6ot

Hội nghị thượng đỉnh là đỉnh điểm của một vài ngày vừa qua về những hoạt động và chính sách đối ngoại chóng mặt của Trump. Ông đã gây sốc cho các đồng minh của Mỹ cuối tuần qua bằng cách dùng cuộc họp ở Canada của Nhóm bảy cường quốc kinh tế để xa lánh những người bạn thân nhất của nước Mỹ ở phương Tây. Đả kích tất cả về mặt thương mại, Trump quăng bom, buông lời lăng mạ người chủ trì hội nghị thượng đỉnh G-7, Thủ tướng Canada Justin Trudeau. Trump đã rời khỏi hội nghị thượng đỉnh G7 sớm và, trên đường bay tới Singapore, đã tweet rằng ông rút tên Hoa Kỳ ra khỏi tuyên bố chung của khối G7.

Hội nghị thượng đỉnh lạc quan ở Singapore là một sự thay đổi đáng kể về động lực so với tình hihng cách đây chưa đầy một năm, khi Trump đe dọa Bắc Hàn với “lửa và giận dữ”; Lúc đó Kim đã khinh miệt tổng thống Mỹ như một “anh già lẩm cẩm, tâm thần của Mỹ”. Ngoài những tác động vào ‘tài sản chính trị’ của hai nhân vật lãnh đạo, hội nghị thượng đỉnh có thể định hình số phận của vô số người, những người dân nghèo khổ của Bắc Hàn, hàng chục triệu người sống trong bóng tối của mối đe dọa hạch tâm của Bắc Hàn, và hàng triệu người khác trên toàn thế giới.

Theo các phóng viên có mặt, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Pompeo nói Mỹ đã sẵn sàng cam kết “chắc chắn” với Bắc Hàn rằng việc hủy bỏ vũ khí hạch tâm “không phải là điều gì đó sẽ kết thúc tồi tệ cho họ.”

Nhưng Pompeo không nói liệu điều đó có gồm việc Mỹ có thể rút quân Mỹ khỏi bán đảo Triều Tiên hay không, nhưng nói rằng Hoa Kỳ đã “sẵn sàng để bảo đảm sẽ có những bảo đảm an ninh khác, độc đáo hơn so với những gì Mỹ sẵn sàng nhượng bộ trước đây.”

Bắc Hàn đã phải chịu đựng những trừng phạt về cả ngoại giao và kinh tế vì họ đã phát triển mạnh những chương trình hỏa tiễn đạn đạo và hạch tâm. Pompeo xác định lại vị thế của Trump rằng những biện pháp trừng phạt sẽ vẫn áp dụng cho đến khi Bắc Hàn từ bỏ chương trình hạch tâm và cho biết họ thậm chí sẽ tăng độ cấm vận nếu các cuộc thảo luận ngoại giao không tiến triển tích cực.

© 2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: Donald Trump’s agreement with North Korea’s Kim Jong Un light on specifics. Zeke Miller, Catherine Lucey, Josh Lederman And Foster Klug, The Associated Press | Jun 12, 2018.

]]>
http://dcvonline.net/2018/06/12/khong-co-thoa-thuan-cu-the-giua-donald-trump-voi-kim-jong-un-o-sentosa/feed/ 0