DCVOnline http://dcvonline.net Tue, 19 Feb 2019 05:26:50 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=5.0.3 Alec Baldwin trả lời Donald Trump về việc ‘trả thù’ chương trình SNL http://dcvonline.net/2019/02/19/alec-baldwin-tra-loi-donald-trump-ve-viec-tra-thu-chuong-trinh-snl/ http://dcvonline.net/2019/02/19/alec-baldwin-tra-loi-donald-trump-ve-viec-tra-thu-chuong-trinh-snl/#respond Tue, 19 Feb 2019 04:00:47 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1778281 ]]> Kate Lyons | DCVOnline

Bắt chước Tổng thống trong màn ‘giả mạo’ ban lệnh tình trạng khẩn trương trên toàn quốc đã gây phản ứng mạnh với khán thính giả trong khi diễn viên đóng vai Trump đặt câu hỏi liệu sự an toàn của mình có bị đe dọa hay không

Alec Baldwin trong vai Donald Trump mở đầu chương trình SNL – video

Donald Trump đã nổi cáu với chương trình Saturday Night Live tối thứ Bẩy vừa qua nói đó hoàn toàn là một cuộc tấn công vào đảng Cộng hòa, trong khi kêu gọi phải có sự ‘báo thù’, và một cuộc điều tra về chương trình này sau màn Alec Baldwin diễn xuất một cách chân thực về phong cách của tổng thống Mỹ.

Alec Balwin đã trả lời bằng cách đặt câu hỏi rằng liệu lời nói của Tổng thống Mỹ có thể coi là một cách đe dọa đối với sự an toàn của ông và của gia đình ông hay không.

Baldwin đã diễn xuất vai trò của mình với tư cách là Donald Trump với bộ tóc giả màu vàng, kiểu bĩu môi rất đặc trưng và bắt chước một cách cường điệu phong cách phát biểu của tổng thống Mỹ, trong màn mở đầu buổi trình diễn của SNL vào thứ Bảy vừa qua. Lần này, hoạt cảnh phác thảo màn Balwin nhại Tổng thống trong cuộc họp báo ở Vườn Hồng khi ông tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc cho kế hoạch xây dựng bức tường biên giới với Mexico. Diễn viên nói,

“Chúng ta cần tường. Chúng ta có quá nhiều ma túy đi qua biên giới phía nam, hoặc con đường màu nâu, mà nhiều người đã yêu cầu tôi đừng gọi nó như vậy.”

“Quý vị biết rồi, tại sao tôi phải phải giả mạo tình trạng khẩn trương trên toàn quốc như thế này, phải không? Tôi phải làm vậy bởi vì tôi muốn. Nó rất đơn giản. Chúng ta có một vấn đề. Ma túy đang đi vào nước Mỹ này vì không có bức tường ở biên giới.

“Tường có hiệu quả, tường làm cho an toàn. Không cần phải thông minh để hiểu điều đó — thực tế nó còn dễ hiểu hơn nếu bạn không thông minh.”

@realDonaldTrump

 Không có gì đáng để cười về chương trình SNL mệt mỏi  trên Fake News NBC! Câu hỏi là, làm thế nào để đài phát hình đó có thể tấn công Đảng Cộng hòa như vậy mà không bị trả thù? Tương tự như vậy ở nhiều chương trình khác? Thật là không công bằng và nên được xét lại. Đây thực sự là một cuộc thông đồng!

7 giờ sáng – ngày 17 tháng 2 năm 2019

Tổng thống Trump đã tỏ ra rất nhạy cảm với cách giới truyền thông đưa tin về ông, rõ ràng là ông không thích cách diến xuất của Alex Balwin khi đóng vai tổng thống Mỹ; viết twitter rằng chẳng có gì đáng để cười trong chương trình SNL trên Fake News NBC! Tổng  đã hỏi làm thế nào mà đài truyền hình NBC có thể  có những chương trình như thế này “mà không bị trả thù, rất không công bằng và nên được coi lại.”

Trong cách viết toàn chữ in hoa đặc trưng, ​​ông nói thêm:

“GIỚI TRUYỀN THÔNG LỪA ĐẢO VÀ ĐỒI BẠI LÀ KẺ THÙ CỦA NHÂN DÂN!”

Tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc của Trump, được tiên liệu ​​sẽ phải trả lời trước tòa án — một chủ đề cũng được Baldwin miêu tả.

“Ngay lập tức tôi sẽ bị kiện và phán quyết sẽ không có lợi cho tôi và sau đó nó sẽ kết thúc tại Tối cao Pháp viện và sau đó tôi sẽ gọi cho anh bạn thân Kavanaugh và tôi sẽ nói ‘Đã đến lúc trả nợ cho Donn’’ và anh ấy sẽ nói, ‘Điện thoại mới, ai vậy?’ Và sau đó, báo cáo Mueller sẽ được công bố, làm sụp đổ ngôi nhà giấy của tôi và tôi có thể nhận tuyên bố bị điên và vào ở vài tháng trong bệnh viện tâm thần và cuối cùng thời gian khốn nạng đsong vai Tổng thống của tôi cuối cùng sẽ chấm dứt.”

Việc Trump nói về sự trả thù đã bị nhiều chỉ trích, với các nhà lập pháp và nhà báo cho rằng lời de dọa đó đã vi phạm các nguyên tắc cốt lõi của nền dân chủ. Dân biểu đảng Dân chủ Ted Lieu đã tweet: “Một điều làm cho nước Mỹ vĩ đại là mọi người có thể cười nhạo bạn mà không bị trả thù.”

Peter Baker, phóng viên chính tại Tòa Bạch Ốc cho tờ Thời báo New York, nói rằng trong khi ngôn ngữ loại đó đã trở nên phổ biến, thì điều đáng nhớ là không có Tổng thống Mỹ nào trong nhiều thập kỷ đe dọa “trả thù’ công khai với một đài truyền hình vì nó châm biếm ông.

Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ đã tweet một lời nhắc nhở ngắn về quyền tự do ngôn luận: “Đó gọi là Tu chính án số một.”

Sau đó vào ngày Chủ nhật, Baldwin đã tweet:

“Tôi tự hỏi liệu một vị Tổng thống đang ngồi hô hào những người theo ông rằng vai trò của tôi trong một màn hài hước trên truyền hình có đủ điều kiện cho tôi trở thành kẻ thù của mọi người không và là một mối đe dọa cho sự an toafnc ủa các nhân và của gia đình tôi hay không?”

Trump Press Conference Cold Open

President Donald Trump (Alec Baldwin) takes questions at a press conference.

Posted by Saturday Night Live on Saturday, February 16, 2019

Trong quá khứ Trump đã đả kích những hoạt cảnh hài hước trên Saturday Night Live chế giễu ông và chính quyền của ông, nhưng phần lớn đã kiềm chế không chỉ trích chương trình này trong những tháng gần đây. Vào tháng 10, Trump đã tweet ủng hộ Kanye West, khi diến viên này xuất hiện trong chương trình SNL và đội chiếc mũ Make America Great Again.

Trong tin nhắn đó, Trump đã nhắc nhở độc giả rằng ông từng dẫn chương trình SNL — trong cuộc bầu cử năm 2016, và gây tranh cãi — nhưng nói rằng SNL  không còn hài hước, không có tài năng hay còn quyến rũ. Nó chỉ là một quảng cáo chính trị cho bọn Dân chủ.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể.lệ.trích.đăng.lại.bài.từ.DCVOnline.net


Nguồn:  Alec Baldwin tweets back as Donald Trump talks of ‘retribution’ for SNL | Kate Lyons  |The Guardian  | February 18, 2019.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/19/alec-baldwin-tra-loi-donald-trump-ve-viec-tra-thu-chuong-trinh-snl/feed/ 0
Du lịch Việt Nam, hai người Canada bị tạt axit và chém trọng thương http://dcvonline.net/2019/02/17/du-lich-viet-nam-hai-nguoi-canada-bi-tat-axit-va-chem-trong-thuong/ http://dcvonline.net/2019/02/17/du-lich-viet-nam-hai-nguoi-canada-bi-tat-axit-va-chem-trong-thuong/#respond Sun, 17 Feb 2019 06:00:06 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1775232 ]]>

DCVOnline (Tin CTVNews.ca)

Hai người ở British Columbia, đang du lịch Việt Nam, phải vào bệnh viện sau khi bị tạt axit. Bản tin có những hình ảnh mà một số độc giả có thể thấy khó chịu.

Du khách Canada bị tạt axist và bị chém trọng thương tại Quảng Ngãi, Việt Nam.. Nguồn:
GoFundMe

Hai người ở B.C,  Canada đang hồi phục trong bệnh viện vì bị bỏng nặng sau khi bị tạt axit không có lý do khi đang du lịch ở Việt Nam.

Tammy Nguyen cho biết cô và bạn trai Tom Vo đang trên đường đến dự bữa tiệc đón Tết Nguyên đán ở Quảng Ngãi, Việt Nam vào ngày 9/2 khi họ bị hai kẻ lạ mặt đi xe máy tấn công. Theo Tammy Nguyễn, hung thủ đã tạt axit và sau đó đến chém họ bằng dao và rạch đứt chân bạn trai của cô.

Tom Vo tại một bệnh viện ở Bangkok trong ngày 13 tháng 2 năm 2019, ảnh Facebook. B.C. Hai người nói rằng họ bị bỏng nặng sau khi bị tạt axit ở Việt Nam. (Tammy Nguyễn / Facebook)


Tammy Nguyễn nói chuyện với CTV Vancouver qua trò chuyện video từ một bệnh viện ở Bangkok vào ngày 16 tháng 2 năm 2019. (CTV Vancouver)

Nguyen nói với CTV Vancouver qua cuộc trò chuyện qua video từ phòng bệnh viện ở Bangkok,

“Họ nói gì đó nhưng chúng tôi không thể hiểu được và cả hai chúng tôi đều nhìn sang bên trái và đó là lúc họ tạt axit vào chúng tôi. Tôi đang đeo ví nhưng họ không nhắm vào tôi nà tấn công thẳng vào bạn trai của tôi.”

Nguyễn cho biết 90% khuôn mặt của bạn trai cô bị bỏng. Tom Vo cũng bị bỏng ở tay và chân khá nặng và còn bị bốn vết cắt trên chân. Nguyễn vừa lau nước mắt vừa nói với CTV Vancouver,

“Hiện nay tôi lo ngại về đôi mắt của Tom bởi vì anh ấy chỉ có thể nhìn thấy khoảng 15 đến 20 phần trăm. Anh Tom hầu như không thể mở mắt vì bị bỏng.”  

Nguyễn tin rằng cuộc tấn công, mà phương tiện truyền thông Việt Nam gọi là một vụ gây sốc, là một tai nạn tình cờ và nói rằng cô không hiểu tại sao người ta lại muốn hành hung họ một cách man rợ như vậy.

Hai người đều 25 tuổi, chủ nhân một tiệm làm móng ở Port Coquitolam.

Cả hai nạn nhân đã được công ty bảo hiểm của họ đưa đến một bệnh viện ở Bangkok, Thái Lan để điều trị. Bạn bè của hai người cũng đã lập một trang GoFundMe để giúp họ trag trải nhữung chi phí y tế khác. Trang GoFundMe để giúp hai nạn nhân viết,

“Tammy đã tìm đến Tòa Đại sứ Canada và họ hiện đang được Tòa Đại sứ hỗ trợ về mặt y tế. Tuy nhiên, Tom vẫn đang ở trong tình trạng nghiêm trọng và họ Tòa Đại sứ Canada không thể giúp ông nhiều hơn vì ông ấy là thường trú nhân ở Canada chứ không phải là Công dân Canada.”

Tính đến chiều thứ bảy, trang GoFundMe đã vận động được hơn 5.000 đô la.

Nguyễn cho biết cảnh sát ở Việt Nam đang điều tra nhưng chưa cung cấp cho họ bất kỳ chi tiết nào. Nguyễn viết trên Facebook,

“Thật không công bằng khi đi du lịch mà lại lâm vào  tình cảnh thế này.”

Tôi muốn tất cả mọi người nhận thức được rằng điều này có thể xảy ra với bất cứ ai, kể cả người bạn yêu.

© 2019 DCVOnline


Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể.lệ.trích.đăng.lại.bài.từ.DCVOnline.net
Nguồn:  B.C. couple seriously injured in acid attack during vacation in Vietnam | CTVNews.ca |February 16, 2019.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/17/du-lich-viet-nam-hai-nguoi-canada-bi-tat-axit-va-chem-trong-thuong/feed/ 0
Trump tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc http://dcvonline.net/2019/02/15/trump-tuyen-bo-tinh-trang-khan-truong-tren-toan-quoc/ http://dcvonline.net/2019/02/15/trump-tuyen-bo-tinh-trang-khan-truong-tren-toan-quoc/#respond Fri, 15 Feb 2019 22:00:06 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1773221 ]]> Roberta Rampton, Steve Hollandm | DCVOnline

WASHINGTON (Reuters) – Tổng thống Donald Trump hôm thứ Sáu tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc trong nỗ lực tìm nguồn tài trợ xây bức  tại biên giới Hoa Kỳ-Mexico mà ông đã hứa trong lúc vận động tranh cử và không có sự chấp thuận của Quốc hội; đảng Dân chủ tuyên bố sẽ đưa tuyên bố tình trạng khẩn trưởng ra tòa vì nó vi phạm Hiến pháp Hoa Kỳ.

Trump tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn nước Mỹ. 15/02/2019. Nguồn: Reuters.

Việc Tổng thống đảng Cộng hòa, Hoa Kỳ đi vòng sau lưng Quốc hội đã cho thấy ông đang leo thang để thực hiện lời hứa xây tường biên giới trong cuộc vận dộng tranh cử tổng thống năm 2016 hầu ngăn chặn dòng người di cư bất hợp pháp, những người mà ông Trump cáo buộc là đã đem tội ác và ma túy vào Mỹ.

Ông cũng đã ký một dự luật chi tiêu được lưỡng đảng đề nghị vào thứ Sáu, điều đó sẽ chặn việc chính phủ lại đóng cửa một phần một lần nữa.

Chính quyền hai tiểu bang California, New York hứa sẽ có những thách thức pháp lý đối với tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc của Trump.

Dự luật tài trợ cho thấy Trump đã thất bại về mặt lập pháp vì dự luật không cấp khoản tiền xây bức tường mà Trump muốn. Đó đã là trọng tâm của nhiều tuần xung đột giữa ông và đảng Dân chủ trong Quốc hội.

Trump không đề cập đến dự luật trong lời bình luận lan man trước giới truyền thông trong Vườn hồng Tòa Bạch Ốc.

Ông đã yêu cầu Quốc hội cấp cho ông 5,7 tỷ đô la để tài trợ cho dự án xây tường. Điều đó đã đi đến cuộc đóng cửa chính phủ lịch sử, kéo dài 35 ngày từ tháng 12 đến tháng 1, gây thiệt hại cho nền kinh tế Hoa Kỳ và lag giảm số người ủng hộ ông trong các cuộc thăm dò ý kiến.

Xoay chiều tìm tiền xây tường biên giới của ông bằng một chiến lược không chắc chắn về mặt pháp lý dựa trên việc tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc, Trump có nguy cơ lao vào một cuộc kiện tụng pháp lý và tranh cãi về luật pháp kéo dài với đảng Dân chủ và chia rẽ những người cùng đảng Cộng hòa với ông; nhiều người đảng Cộng hòa đã bày tỏ sự dè dặt về hành động của tổng thống hôm thứ Sáu.

Hôm thứ Nam, mười lăm thượng nghị sĩ đảng Dân chủ tại Thượng viện do đảng Cộng hòa kiểm soát đã đưa ra một dự luật để ngăn Trump tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc nhằm chuyển tiền, từ các tài khoản mà Quốc hội đã cam kết thực hiện các dự án khác, vào dự án xây tường biên giới của ông.

ĐỘC QUYỀN

Dan biểu Nancy Pelosi, người phát ngôn của đảng Dân chủ của Hạ viện, và Thượng nghị sĩ Dân chủ ở Thượng viện Chuck Schumer nhanh chóng trả lời tuyên bố của ông Trump.


Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc tại biên giới Hoa Kỳ-Mexico khi ông nói về an ninh biên giới trong Vườn hồng của Nhà Trắng ở Washington, Hoa Kỳ, ngày 15 tháng 2 năm 2019. REUTERS / Carlos Barria.

Họ nói trong nột tuyên bố,

“Hành động của tổng thống rõ ràng đang vi phạm quyền lực phê chuẩn ngân sách dành riêng cho Quốc hội, mà những người sáng lập Hoa Kỳ đã ghi trong Hiến pháp. Quốc hội sẽ bảo vệ quyền lực hợp hiến của chúng ta ở Quốc hội, tại tòa án và nơi công cộng, bằng  mọi biện pháp khắc phục có sẵn.”

Tổng chưởng lý tiểu  bang New York, Letitia James, cho biết văn phòng của bà cũng sẽ đưa tuyên bố tình trạng bố khẩn trương Trump trước tòa. Thống đốc California California, ông Gavin Newsom, cũng cam kết nộp đơn kiện. Bà James viết trên Twitter.

“Chúng tôi không chấp nhận hành động lạm dụng quyền lực này và sẽ chống trả lại bằng mội phương tiện pháp lý mà chúng tôi đang có.” 

Tổng thống thừa nhận rằng việc ban hành lệnh khẩn trương trên toàn quốc của ông sẽ phải trả lời trong những cuộc tranh tụng kéo dai ở pháp đình. Ông Trump dự đoán,

“Tôi biết ​​sẽ bị kiện. Tôi không nên bị kiện … Chúng tôi sẽ thắng tại Tối cao Pháp viện.”

Trump cũng có thể đã làm suy yếu lý luận của chính quyền của ông về tình hình khẩn trương trên toàn quốc  khi ông nói với các phóng viên,

“Tôi đã không cần phải làm điều này. Nhưng tôi muốn làm điều đó thật nhanh.”

Cả Hạ viện và Thượng viện đều có thể thông qua một nghị quyết chấm dứt tình trạng khẩn trương trên toàn quốc bằng đa số phiếu. Tuy nhiên, nghị quyết như thế  sau đó sẽ phải được Tổng thống chấp thuận và chắc chắn ông Trump sẽ phủ quyết nó. Lật quyền phủ quyết của Tổng thống cần 2/3 số phiếu ở lưỡng viện Quốc hội.

Trump nói cần một bức tường biên giới để hạn chế người nhập cư bất hợp pháp và ma túy bất hợp pháp đi qua biên giới. Nhưng số liệu thống kê cho thấy người nhập cư bất hợp pháp qua biên giới ở mức thấp nhất trong 20 năm qua và nhiều lô hàng ma túy đi qua các ngả nhập cảnh hợp pháp.

Trả lời phóng viên đưa ra những thống kê nói trên tại cuộc họp báo ở Vườn hồng, Trump nói những thống kê đó “sai.”

Có mặt trong cuộc họp báo là một nửa tá phụ nữ cầm những tấm hình người thân bị những người nhập cư bất hợp pháp giết chết. Trump nói đến sự hiện diện của họ khi  tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc.

Trump ước tính tuyên bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc như vậy sẽ giải ngân khoảng 8 tỷ đô la để trả cho một phần để xây bức tường. Ước tính tổng chi phí xây tưởng lên tới 23 tỷ đô la.

Khi là một ứng cử viên, Trump liên tục hứa Mexico sẽ trả tiền xây bức tường ở biên giới. Đó là một trong lời hứa của ông được vỗ tay lớn nhất tại các cuộc tụ họp vận dộng tranh cử. Mexico kiên quyết từ chối không trả chi phí xây tường, và bây giờ Trump muốn người đóng thuế ở Hoa Kỳ trang trải chi phí.

Đảng viên đảng Cộng hòa quan tâm

Một số dân biểu Cộng hòa bày tỏ sự thất vọng sau thông báo của tổng thống.

Greg Walden, một dân biểu cao cấp của Đảng Cộng hòa, cho biết trên Twitter, ông đã “rất quan tâm đến tiền lệ mà hành động này tạo ra.”

Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Thom Tillis của Bắc Carolina nói trong một tuyên bố rằng tuyên bố của ông Trump không phải là một giải pháp.

Sau khi chính thức công bố tình trạng khẩn trương trên toàn quốc, thứ Sáu Trump sẽ bay về Khu nghỉ mát sân cù Mar-a-Lago ở Florida để nghỉ ngơi.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn:  Trump declares U.S.-Mexico emergency for border wall | Roberta Rampton, Steve Holland | Reuters | February 15, 2019.
Bản tin của Richard Cowan và Roberta Rampton; Tin bổ túc của David Morgan, Steve Holland, Susan Cornwell, Makini Brice, Alison Frankel và Eric Beech; James Oliphant, Kevin Drawbaugh và do Peter Cooney viết; Jonathan Oatis và Alistair Bell biên tập.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/15/trump-tuyen-bo-tinh-trang-khan-truong-tren-toan-quoc/feed/ 0
Gánh nặng hội chứng nhược tiểu http://dcvonline.net/2019/02/14/ganh-nang-hoi-chung-nhuoc-tieu/ http://dcvonline.net/2019/02/14/ganh-nang-hoi-chung-nhuoc-tieu/#respond Thu, 14 Feb 2019 19:00:19 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1771732 ]]> Nguyễn Văn Lục

Có người đã không ngần ngại nói Trung Quốc là đế quốc La Mã ở Á Châu. Sự so sánh đó hẳn cũng không xa sự thực là bao nhiêu mà có thể còn hơn thế nữa.

Sau đây là mấy nét khái quát về nước Tầu như một đại quốc gia trong suốt 3500 năm lịch sử cos ghi chép lại.

Biểu đồ lịch sử nước Tầu. Nguồn: By SS – Own work, CC BY-SA 4.0, https://commons.wikimedia.org/w/index.php?curid=62393600
  • Về diện tích nước Tầu vào thế kỷ thứ 2, sau kỷ nguyên, họ chỉ có 7 triệu km vuông. Nhưng đến đời Yuan, năm 1279, họ chiếm 33 triệu cây số vuông lớn nhất thế giới.Vào năm 2015, diện tích nước Tầu chỉ còn là 9.596961 km vuông. Mặc dầu vậy, nó cũng hai lần lớn hơn diện tích Châu Âu cộng lại. Chỉ đứng sau Canada. Nhưng nếu tính diện tich trên biển với tham vọng vẽ lại Biển Đông với đường lưỡi bò thì liệu phải thêm vào mấy triệu nữa?
  • Về dân số hơn một tỉ người trong đó 90% là người Hán sống trong 18 thành phố lớn. Chưa kể 23 triệu dân Đài Loan mà 98% là gốc Hán. 26 triệu người Tầu ở Mã Lai và 77% người Tân Gia Ba là gốc Tầu. Trong tương lai, ảnh hưởng những người Tầu ở ngoài lãnh thổ Trung Quốc trở thành một vấn đề an ninh của thế giới? Trên khắp hành tinh này, không có chỗ nào là không có Tầu. Việc buôn bán, xuất cảng hàng hóa của Tầu vì thế được dễ dàng hơn nhiều. Nhất là về thực phẩm. Văn hóa ẩm thực là thứ văn hóa tạo ra mối liên hệ chặt chẽ giữa người Tầu với Tầu qua việc cầm đũa. Đôi đũa là biểu tượng cho nét văn hóa ẩm thực của Trung Hoa.
  • Nước Tầu lại có một nền văn minh cổ nhất với nhiều phát minh như nghề đúc, bột giấy và nghề in, thuốc súng, kim địa bàn, tiền tệ, đồ sứ, v.v.. Bốn phát minh của Trung Quốc cổ đại đã ảnh hưởng trên toàn thế giới. Kỹ thuật bột giấy và kỹ thuật in đã ảnh hưởng tới giáo dục, văn hóa, tôn giáo của con người. Bột đen, thuốc súng phải chăng đã tiêu diệt chế dộ phong kiến? Phát minh Kim chỉ Nam dẫn đường cho việc khám phá ra Châu Mỹ. Sau này nhà hóa học Anh, ông Joseph Needham (1900-1995) đã có công sưu tập và viết thành một bộ sưu tập đồ sộ nhất nhan đề Science & Civilísation in China gồm 20 tập. (Xem thêm Tào Đại Vi-Tôn Yến Kinh. Lịch sử Trung Quốc. nxb tổng hợp tp. HCM, trg 119.)
  • Thêm vào đó là ba tôn giáo như Đạo giáo, Phật Giáo và Khổng giáo. Đó là thứ Văn hóa thức tỉnh dạy đạo làm người. Về mặt này, nếu nói gọn là tôn giáo thôi thì cũng có phần hẹp hòi, hiểu biết thiển cận. Nó còn là thứ học trong chiều dài lịch sử Trung Quốc với Bách gia chư tử. Nào là Nho gia, Mặc Gia, Đạo gia, Pháp gia, Âm dương gia, Danh gia, Binh gia, và Tạp gia. Mỗi thời theo nhu cầu tình thế, Một trong bách gia đó ra đời đáp lại đòi hỏi của thời cuộc, chiếm phần ưu thế, thay đổi theo tùng thời kỳ.. Đó là sự sống động của lịch sử Trung Quốc. Vì thế, phần Khổng Tử và đám học trò của ông nổi bật truyền đời, nhưng cũng đã nếm mùi thất bại trong nhiều lần đi du thuyết? Trang Tử-Lão Tử đại diện chủ yếu của đạo gia thời Chiến Quốc. Bên cạnh Khổng Tử còn có những nhà lý luận thực tiễn lấy pháp luật làm phép nước như Hàn Phi. Hàn Phi chủ trương lấy pháp luật để cai trị thiên hạ, “dĩ pháp vi bản” (lấy pháp luật làm gốc) thay vì chỉ chú tâm vào việc giá dục.
  • Rồi đến Tôn Vũ với “Binh pháp tôn tử”. Cuốn sách sau này được coi như Thánh điển binh học. (Xem thêm Tào Đại Vi-Tôn Yến kinh. ibid.). Vì ở đây, nó còn bao gồm các mặt chính trị, triết học, văn học và cả phong thủy nữa. Nó còn ảnh hưởng sâu đặm trên hai nước Nhật và Đại Hàn về chữ viết cũng như đạo giáo. Ngay từ thế kỷ thứ tư thì chữ viết của Nhật đã mượn lại thứ chữ tượng hình của Tầu. Đạo Phật đã truyền đạt vào Nhật từ thế kỷ III. Tổ chức hành chánh Nhật với từ Quốc Gia là mượn lại các tổ chức hành chánh của người Tầu. Mượn văn hóa, kỷ thuật, tổ chức hành chánh của Tầu, nhưng Nhật chưa một ngày bị Tầu đô hộ khác với trường hợp Việt Nam và Đại Hàn, Hai phần ba từ ngữ của Hàn quốc ngày nay có nguồn gốc Tầu. (Xem thêm bài L’Empire romain de l’Asie? Trong Les cahiers Science& Vie, số 154, tháng bảy 2015. trang 57-60).
  • Riêng Khổng giáo nay được khôi phục một cách có ý nghĩa. Trong lịch sử nước Việt Nam, chúng ta liệu có nổi một trong các bách gia Chư Tử? Một thôi cũng không có. Chúng ta lấy gì để so đo với người? Hay là chỉ hô hoán, nói khống về lòng yêu nước với hàng ngàn, hàng vạn anh hùng? Nếu nói về anh hùng thì không nước nào trên thế giới này nhiều anh hùng như nước ta. Di ra đường phố là nhan nhản anh hùng trên các bảng hiệu tên đưòng phố. Nhung coi chừng bị cướp giật, móc túi và ăn cướp như rươi. Anh hùng và cướp giật hẳn có chung nguồn gốc? Đứng vững ngàn năm – người ta khoác lác như thế – nhưng các lãnh tụ Việt Nam lại không đứng vững nổi trên hai chân để khụm xuống trước một Mao Trạch Đông hay một Stalin?
THực đơn và thức an trong quốc yến Xi đại Trump tại Đại sảng đường Nhân Dân ở Bắc Kinh, 09/11/2017. Nguồn: qz.com
  • Tôn Dật Tiên, khi còn sống tuyên bố: Ăn uống, đó là mặt trời của người Trung Hoa. Nghệ thuật nấu ăn là sự hòa hợp từ mầu sắc đến hương vị. Con số 5 được coi như con số chuẩn. Như ngũ vị hương. Có thể nói, ngày nay nghệ thuật nấu ăn trở thành đỉnh cao của khách du lịch ngoại quốc. Nào mèo nấu rựa mận, thịt chó quay dòn, tay gấu chiên dòn, mật rắn, súp yến, vây cá mập, nhộng chiên, bọ cạp chiên. Món ăn được đưa lên cùng một lúc, không có món trước, món sau. Và tất cả được gắp bằng đôi đũa thật kỳ diệu. Người Âu Châu gọi là “Asie de baguettes” từ Đông đến Đông Nam Á Châu mà khởi đầu là nước Tầu Dưới thời Đặng Tiểu Bình, vào đầu thập niên 1980, có một khuynh hướng làm khởi sắc lại lối nấu ăn uống cổ truyền. Trong các món ăn cổ truyền, cách nấu ăn của tỉnh Quảng Đông vốn nổi tiếng được nhiều người khách du lịch Âu Châu biết tới. Người ta còn nhớ, bữa yến tiệc Chu Ân Lai dùng để đãi TT Nixon lên đến cả 100 món ăn đủ loại. Nói chung, bất cứ sinh vật nào biết đi, biết lội, biết bò, biết bay trên trời hay lặn ở biển sâu, có lông hay không lông, có vú hay không có vú, đực hay cái đều có thể là đối tượng nằm trong văn hóa ẩm thực của người Trung Hoa.
1972: Nixon Visits China, Meets Mao Zedong

 Đối đầu với một đất nước vĩ đại có 3500 năm lịch sử từ cổ đại được coi là lâu đài nhất thế giới cho đến hiện nay, Việt Nam đứng ở chỗ nào và làm thế nào để tồn tại? Lẽ dĩ nhiên, nó cũng đã trải qua những giai đoạn thịnh suy qua các triều đại. Từ đời Hạ – 2070 TCN – rồi qua Thương, Tây Chu, Xuân Thu, Chiến quốc.. đến Đông Hán-năm 25 đến 220. Rồi đến đời Nguyên, Minh, Thanh,Trung Hoa Dân Quốc rồi đến Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa- 1949- đến nay.

 Mỗi một thời kỳ là một mấu chốt lịch sử đưa đến sự thịnh suy của một triều đại. Cái yếu, cái mạnh của một triều đại là chỗ mà người đọc sử phải cố gắng tìm hiểu. Mặc cảm tự ti, mặc cảm nhược tiểu, cam phận cho dù muốn vùng lên chống Tầu mà không chịu học hỏi về Tầu là một điều nghịch lý.. Tỉ như tại sao đời Đường lại phát triển về thơ văn đến chỗ cực thịnh? Nguyên do nào Hoàng triều Tần kéo dài 400 năm, trước công nguyên và sau công nguyên đã đưa đến nhà nước Trung ương tập quyền, xây dựng một đại cơ nghiệp của một đế quốc thống nhất?

Năm 2001 nước Tầu kết giao với 171 nước trên thế giới, tham gia vào hơn 100 tổ chức Quốc Tế. Người Việt Nam tự đặt câu hỏi cho chính mình là: Việt Nam đứng ở tư thế nào trong số 171 nước kết giao với Trung Quốc? Nhất là từ khi đất nước này chuyển mình với những thành đạt đột biến đến độ từ khi Hồ Cẩm Đào lên cầm quyền thì ông ta đã từ bỏ lối “dấu mình” của  Đặng Tiểu Bình để vươn mình ra trên toàn thế giới, tiếp theo là họ Tập.

Đây là câu hỏi sống còn đối với những người lãnh đạo cộng sản và đối với cả dân chúng!

Có hai hình thái biểu lộ mặc cảm nhược tiểu: một là nơi các nhà lãnh đạo của một đất nước. Hai là mặc cảm tự ti vọng ngoại của đám đông đân chúng

Mặc cảm tự ti vọng ngoại nơi dân chúng

Đối với tôi, một người sống bên ngoài nước, tôi rất đỗi ngạc nhiên khi thấy dân chúng VN, hằng vài trăm ngàn người đón tiếp một cách hăng say, niềm nở, sảng khoái các vị khách như Thủ tướng Canada, TT Clinton, TT Obama và sắp tới ông Trump đến độ như thể đón một vị anh hùng của đất nước mình. Tôi tin chắc ông Hồ cũng không được cái vinh dự như vậy, huống chi những Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, hay ông Trọng “lú”. Nói chi đến các lãnh tụ cộng sản như Tập Cẩn Bình.

Thật ra thì dân chúng cũng có lý một phần không nhỏ. Những người lãnh đạo nước mình ít nhiều cũng lừa bịp, dối trá, tham nhũng và bất xứng. Đấy là một cuộc thăm dò dư luận dân chúng một cách rõ ràng và có ý nghĩa nhất.

Chưa kể thói quen sính đồ ngoại, hàng hiệu và mốt thời đại. Đây là một thói quen xấu cho thấy cái óc nhỏ nhen, thiển cận, thấp kém của người mình. Lấy “tiêu chuẩn quốc tế’ làm thước đo sự giàu sang, sự quý phái rởm đời.

Sự sùng ngoại đi đến chỗ thái quá đâm hèn, đâm rởm, đâm mù quáng bắt chước cái dở của người trong cách sống, cách giải trí, cách thưởng ngoạn.

Sự sùng bái môn đá banh cũng là một trong tính cách quá lố, bệnh hoạn của người mình. Trong một năm, đá nhiều trận, có lúc thắng, lúc thua là chuyện bình thường không phải là chuyện đại sự; nó chỉ là một môn giải trí.

Với người nước ngoài thì người Việt Nam tươi cười, niềm nở, mời chào, lễ phép. Có ăn cướp cũng ăn cướp của nhau thay vì người ngoại quốc. Chửi nhau thay vi bài ngoại. Nhưng với nhau thì dở thói huênh hoang phét lác, côn đồ, “ăn thua đủ”, ngôn ngữ hàng tôm hàng cá như loại côn đồ, mất dạy.

Ông Kiều Phong có đưa ra trường hợp tờ Quê Mẹ của ông Võ Văn Ái và tờ Đoàn Kết của ông Nguyễn Viết Ty. Cả hai đều sinh hoạt ở Paris, nhưng lập trường khác nhau. Và đến một hôm, Nguyễn Viết Ty, tờ Đoàn Kết cho Võ Văn Ái, tờ Quê Mẹ những dòng sau đây:

“Kể từ nay, tôi rất mong ông Võ Văn Ái và ban biên tập Quê Mẹ đóng miệng _ _ _ lại chứ không có ngày sẽ vỡ mặt và bị tống cổ về Việt Nam ăn _ _ _, chủ báo Đoàn Kết, Nguyễn Víêt Ty, 70 Rue Magazine 75006, Paris quyết liệt tranh đấu.”

Ông Nguyễn Viết Ty là tiêu biểu cho loại người Việt Nam với mặc cảm của một đất nước nhược tiểu hiện nay.

Mặc cảm của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam của một nước nhược tiểu

Sống trong một nước nhược tiểu là một khổ nhục. Nhưng sống trong một nước cộng sản thì phải nhân đôi, nhân ba điều khổ nhục ấy lên vẫn chưa đủ. Thảm kịch nhân loại đi đôi với lịch sử đảng cộng sản.

Trong suốt cuộc chiến chống Pháp cũng như chống Mỹ sau này, các lãnh đạo đảng cộng sản như Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng đều lệ thuộc tuân thủ, nhường nhịn đến nhục nhã, bảo gì nghe nấy hoàn toàn vào Trung Cộng và Liên xô.

 Tâm lý người đời, đi xin, đi vay, đi mượn thì đều chịu cảnh nhục nhã phải luồn cúi.

 Nhưng đối với dân thì che đậy, ca tụng hai nước anh em- tình nghĩa anh em như ruột thịt.

Ngay từ ngày 14 tháng 2, năm 1950 khi Mao Trạch Đông và Stalin ký một thỏa thuận liên minh thì ông Hồ cũng muốn ký một thỏa thuận tương tự. Theo Krushchev thì Stalin bày tỏ sự bực bội khó chịu ra mặt. Ông Hồ dùng mọi xảo thuật theo thói quen của ông để lấy lòng Stalin như xin chữ ký trên một tạp chí, ký xong, nhưng rồi Stalin sai bộ hạ lấy lại.

“Ho Chi Minh used all his familiar ruses to win the support of his gruff host. At the close of one meeting, he asked Stalin to autograph a copy of the magazine The USSR Under Construction. According to Khrushchev, Stalin reacted in his “typically sick, distrusting way,” autographing the magazine but then later telling his personal body guards that he had been careless in signing it and instructing them to retrieve it. Later, after they got it back, Stalin joked with friends: “He is still looking for that magazine, but he can’t find it.”


(William J. Duiker. Ho Chi Minh trang 321)

Sau này đến lượt Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng đều lệ thuộc vào Tầu trong việc cung cấp vũ khí, đạn dược, huấn luyện, chiến thuật trong chiến tranh với Pháp cũng như trong Cải cách ruộng đất.. Nhất nhất đều theo Tầu mà người tuân thủ từng nét, từng điều, đó là Trường Chinh. TC được coi như môt lý thuyết gia thực sự chỉ là kẻ đi học mót lại của Tầu.

Trong việc ký Hiệp định Geneva thì từ Phạm Văn Đồng đến bày phụ tá chỉ là bù nhìn mà mọi giải pháp chia cắt đều do Pháp và Chu Ân Lai quyết định cả. Trung Quốc còn  họp riêng, ve vãn Pháp để Pháp làm trung gian đưa Tầu ra sân chơi Quốc tế. Cũng từ đây, vai trò của Tầu trổi bật trên chính trường Quốc Tế trong đó có việc chính thức gia nhập Liên Hiệp Quốc.

Một mẩu đối thoại giữa Mao Trạch Đông và Lê Duẩn, tại Đại Sảnh đường Nhân Dân ở Băc kinh 11-5-1970 (trong lúc cộng sản bắc Việt  tiến hành chiến tranh xâm lược miền Nam như sau:

“Le Duan: We are very much in need of getting Chairman Mao’s instructions. If our Central Committee and Politburo learn that Chairman Mao has given instructions about  how we should do our job, they will certainly be very happy.

Mao Zedong:  You have  done  a very good job, and you are doing better  and better.

Le Duan: We have  tried our best to do our job. We have  been able to do a good job because we have  followed the three  instructions Chairman Mao gave  us in the past: first, no fear, we should not fear the enemy; second, we should break  up the enemy one piece after another; third, we should fight a prolonged war.”

[DCVOnline:

Lê Duẩn: Chúng tôi rất cần nhận được chỉ thị của Mao Chủ tịch. Nếu Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị của chúng tôi biết rằng Chủ tịch Mao đã cho chúng tôi chỉ thị về cách nên làm công việc của mình ra sao, chắn chắn họ sẽ rất vui sướng.

Mao Trạch Đông: Đồng chí đã làm công việc rất tốt, và đồng chí đang làm việc ngày càng tốt hơn.

Lê Duẩn: Chúng tôi đã cố gắng hết sức để làm công việc của mình. Chúng tôi đã có thể làm được việc tốt vì đã tuân theo ba chỉ thị của Mao Chủ tịch đã chỉ dẫn trong quá khứ: Thứ nhất, không sợ hãi, chúng ta không nên sợ kẻ thù; thứ hai, chúng ta nên đanh kẻ tù như bẻ đũa, từng chiếc một; thứ ba, chúng ta nên chiến đấu một cuộc chiến kéo dài.”


Nguồn: “Discussion between Mao Zedong and Le Duan,” May 11, 1970, History and Public Policy Program Digital Archive, CWIHP Working Paper 22, “77 Conversations.” Translated by Anna Beth Keim. http://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/113033]
Mao và Lê Duẩn. http://www.cambridgeblog.org

Người viết đã có dịp đọc toàn bộ bài này mà thấy ngửi không được. Lê Duẩn tưởng vốn ghét Tầu, nhưng nịnh bợ đến đáng khinh bỉ với tư cách một nhược tiểu đi ăn xin.

Tôi tự hỏi ở miền Nam Ngô Đình Diệm có bao giờ hạ mình nịnh bợ các nhân vật Mỹ đến gặp Tổng Thống như thế không? Cho dù Nguyễn Văn Thiệu được coi là “bù nhìn” của Mỹ, ông Thiệu vẫn đường hoàng đóng trọn vai trò T. Thống của mình.

SAIGON 1961 – PTT Johnson và TT Diệm
Phó Tổng thống Mỹ Lyndon B Johnson (trái) gặp Tổng thống Việt Nam Ngô Đình Diệm tại Dinh Độc Lập, Sài Gòn , Việt Nam, tháng 5 năm 1961. (Ảnh PhotoQuest / Getty Images)

Nhục nhã thay cho Lê Duẩn và cho Cộng sản miền Bắc đóng trọn vai trò một nước nhược  tiểu.

Tháng 9-1990, một lần nữa, phái đoàn Nguyễn Văm Linh sang chầu chực Bắc |Kinh một cách hoàn toàn bí mật để thiết lập lại mối liên lạc vốn đã bị cắt đứt. Cho đén nay thì cũng chẳng ai biết rõ thỏa thuận giữa đôi bên như thế nào tại Chengdu – Hội Nghị Thành Đô – Điều mà người ta biết được là từ năm 1999-2009 có những cuộc thương thảo để vẽ lại đường biên giới và sau đó là đường biên giới biển ở vịnh Bắc Bộ mà sự nhượng bộ hẳn là có.

Trong khi đó thì đối với kẻ cựu thù là miền Nam Việt Nam, họ chưa có một lời tử tế,  một chính sách hòa giải chân thật.Và theo đúng tinh thần nhược tiểu, họ nhũn mềm trước ngoại bang và ngược lại vây vo miệt thị miền Nam là bọn ngụy, phản động, lính đanh thuê mà đáng lẽ ra những chữ ấy nên để chỉ trực tiếp chính họ. Ai là người  bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, và ai là người thừa nhận Trường Sa là của Trung Quốc?

Cái lệ thuộc Tầu do bị Tầu cưỡng ép, chính là những lời tuyên bố của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, một cách gián tiếp nhìn nhận Trường Sa, Hoàng Sa là thuộc Trung Quốc. Đấy là cái yếu kém của một nước nhược tiểu trong chiến thuật muốn được tồn tại đã phải nhượng bộ. Hà nội lúng túng trong những giải thích quanh co và mù mờ như một phản biện xem ra quá trễ, bị trói buộc vào một quá khứ lệ thuộc, trước giấy trắng mực đen và nay trước mưu toan bành trướng Biển Đông.

Mặc dầu có một vài lời tuyên bố xem ra mạnh mẽ và cương quyết. Nhưng cũng chỉ là những lời tuyên bố xuông mà không đi kèm theo bất cứ một hành động cụ thể nào. Ngay từ đầu thì phía Việt Nam cũng đã tuyên bố: “Trung Quốc phải rút ngay dàn khoan ra khỏi vùng biển Việt Nam.”  Nhưng tuyên bố rồi bỏ lửng. Quốc Hội bù nhìn cộng sản thì thòi ra được một cái thông cáo chính thức ngày 21 tháng năm, 2014 rồi thôi.

Chỉ mãi đến khi trong một chuyến công du Phi Luật Tân, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tại Manila đã thẳng thừng một cách quyết tâm nói thẳng

 “Việt Nam quyết tâm không lệ thuộc làm tôi cho bất cứ ai.”

 Lời tuyên bố ấy cho phép người ta hiểu là Việt Nam có quyền ngả theo phía các nước Tây Phương và đó cũng là cơ hội loại bỏ Nguyễn Tiến Dũng. Tự hỏi, nước nào là chủ mưu trong việc loại bỏ này?

Kết luận

Cái tâm trạng người miền Nam trước 1975 là ghét người Tầu còn hơn ghét người Pháp. Cái ghét ấy có từ thời Pháp thuộc mà người viết bài này tìm thấy trong các số báo Nam Kỳ Địa Phận. Người miền Nam tẩy chay hàng hóa người Tầu, tẩy chay lối làm ăn điêu ngoa như cân gạt đối trá. Cái gạt thóc chỉ cần cong một chút ở giữa là đã có thể đem lai lợi cho bọn con buôn rồi. Quả cân, chỉ cần làm nhẹ đi một chút đủ kiếm lời rồi.

Cái ghét ấy thuần túy vì chuyện làm ăn buôn bán mà có lẽ không mang ý nghĩa kỳ thị chủng tộc. Người Tầu người Việt vẫn sống chung và các cuộc hôn nhân giữa hai sắc dân thường không có ai phản đối. Phần đông con trai Tầu lấy gái Việt và sinh con đẻ cái mà về nhiều mặt đời sống xã hội, văn hóa, lễ nghĩa đều có nhiều điểm chung.

 Cái ghét ấy xét về mặt thực tế không đến nỗi như người Âu Châu thù ghét dân Do Thái đi đến thù hận chủng tộc như đã diễn ra trong thế chiến thứ hai với hàng triệu người Do Thái bị tàn sát.

Còn đối với người miền Bắc có thể khác. Họ lệ thuộc vào Tầu trong hai cuộc chiến đến trở thành môt thứ nô thuộc..Họ ghét Tầu, nhưng không có lối thoát!!

Đấy là hoàn cảnh dở khóc, dở cười của họ như một nước bị trị, một nhược tiểu nằm ở cái thế trên đe dưới búa.

Tâm trạng người dân miền Bắc hồ hởi khi đón các lãnh tụ như các tổng thống Mỹ cho thấy, họ sẵn sàng ngả theo đường lối Tây Phương!

Cái trở ngại, chính là do cái Đảng cộng sản há miệng mắc quai. Người dân hiện nay thù ghét, khinh miệt tìm mọi cách chống đối cái đảng ấy cũng như đảng cộng sản Tầu.

Sẽ có một ngày không xa, người dân mong đợi sẽ quét sạch cái đảng bất nhân bất nghĩa ấy.

Tâm trạng người Tây Phương đối với nước Tầu có khác: Họ vừa e ngại, sợ Tầu, nhưng lại vừa kính phục. Tình cảm ấy xem ra mâu thuẫn, nhưng lại có thực.

Cái tâm trạng ấy sẽ giúp các nước Âu Mỹ co cụm lại với nhau và bằng những phương tiện của mỗi nước sẽ tẩy chay nước Tầu dài hạn trong tương lai..

Cái mạnh của nước Tầu cũng là chỗ yếu của họ. Nước Mỹ cũng giàu mạnh, nhưng người ta không sợ Mỹ cho bằng sợ Tầu, sợ Nga.

Cuối cùng, sức mạnh của nước Tầu biến họ bị cô lập, mất niềm tin bởi các nước khác.

Cho nên, tôi  tin tưởng rằng, nước Tầu không bao giờ có thể trở thành một cường quốc thế giới được như một nước Mỹ.

Lại nữa nếu xét nội bộ nước Tầu, những vết thương đau do các chính sách” Bước nhảy vọt” cững như cuộc “Cách Mạng văn hóa” giết hàng triệu người hãy còn hằn sâu trong ký ức của nhiều người.

 Ngay hiện nay, nhiều người Tầu trở thành đại gia, họ cũng không hoàn toàn tin tưởng vào tương lai của đất nước họ. Một đại gia đã đưa ra nhận xét:

“Trong một đất nước do một đảng duy nhất, mọi sự xem ra thuận lợi.. Nhưng nếu chỉ cần một chút vấn đề xảy ra, đáng nhẽ là chuyện nhỏ, lại có thể trở thành một khủng hoảng dây chuyền không đỡ nổi.

Với một đất nước gồm 30 thành phố mà mỗi một thành phố bằng một nước, mọi quyết định không phải là dễ và việc áp dụng càng trùng điệp khó khăn đến không kiểm soát nổi”


(Xem thêm Les cahiers Sciences & víe, n. 124. Juillet 2015, trang 98)

Mặt khác, chính người dân Trung Quốc lại thường có khuynh hướng vọng ngoại, thích đời sống ở  các nước văn minh tiên tiến với một sự ổn định. Vì thế, họ  sẵn sàng đầu tư con cái ra học ở nước ngoài và tìm cách vào dân ở các nước ấy như một sự phòng hờ mọi bất trắc có thể xảy ra ở nước họ. Vì thế, 2/3 người giàu có ở bên Tầu đều có visa xuất cảnh.

Chúng ta e ngại người Tầu, nhưng quên rằng, chính người Tầu lại sợ chính họ.

Còn đối với Đảng cộng sản Việt Nam, tôi chỉ nghĩ rằng, lối thoát của họ là đi ra biển để thoát Trung. Đó là cách tốt nhất để họ tự cứu họ, nhất là cái thế thuận lợi họ đang có xu thế có được như hiện nay. Cuộc họp thượng đỉnh giữa Donald Trump và Kim Jung-un. Phải chăng đó là cơ may của một một đất nước nhược tiểu, vịn vai người khác để đứng lên?

© 2019 DCVOnline


Nếu đăng lại, Tậpn ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”Nguồn:

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/14/ganh-nang-hoi-chung-nhuoc-tieu/feed/ 0
Hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim lần thứ 2 dự định sẽ tuyên bố hòa bình http://dcvonline.net/2019/02/12/hoi-nghi-thuong-dinh-trump-kim-lan-thu-2-du-dinh-se-tuyen-bo-hoa-binh/ http://dcvonline.net/2019/02/12/hoi-nghi-thuong-dinh-trump-kim-lan-thu-2-du-dinh-se-tuyen-bo-hoa-binh/#respond Tue, 12 Feb 2019 08:00:05 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1768391 ]]> Jung H. Pak | DCVOnline

Được biết Hoa Kỳ và Bắc Hàn đã giải quyết được những khác biệt trong các cuộc họp làm việc chuẩn bị ba ngày ở Bình Nhưỡng và đồng ý đưa vào tuyên bố kết thúc chiến tranh và một phúc trình một phần về các cơ sở hạch tâm Yongbyon trong Tuyên bố Hà Nội sẽ được thông qua trong hội nghị thượng đỉnh lần thứ hai giữa Trump và Kim.


Đại sứ của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tại Bắc Hàn Stephen Biegun (trái) đã gặp Kim Hyok-chol, đối tác Bắc Hàn tại Bình Nhưỡng. Nguồn: Hankyoreh

Hai nước đang lập kế hoạch làm việc để đi đến thỏa thuận lộ trình phi hạch tâm hóa trong các cuộc họp làm việc vào tuần tới tại nước thứ ba ở châu Á như Việt Nam. Một người trong ngoại giao đoàn nói,

“Đặc sứ Hoa Kỳ ở Bắc Hàn Stephen Biegun cho biết các cuộc họp làm việc ở Bình Nhưỡng đã đóng góp cho hội nghị thượng đỉnh lần thứ hai. Tuyên bố kết thúc chiến tranh và phúc trình một phần các cơ sở hạt nhân Yongbyon có thể sẽ được đưa vào nghị trình của hội nghị thượng đỉnh Hà Nội.”

Điều này có nghĩa là hai nước đã đạt được thỏa thuận về các biện pháp mà Bình Nhưỡng cần thực hiện trong giai đoạn đầu của tiến trình phi hạch nhân hóa.

Biegun đã có nhưng cuộc họp làm việc với đối tác Bắc Hàn mói được bổ nhiệm Kim Hyok Chol, từ thứ Tư đến tứ Sáu ở Bifh Nhưỡng và đã tóm tắt Ngoại trưởng Nam Hàn Kang Kyung-wha và Chánh Văn phòng An ninh Quốc gia Chung Eui-yong về kết quả về cuộc họp công tác vào thứ Bảy trước khi trở về Washington vào Chủ nhật. Một viên chức Nam Hà cho hay,

“Biejin cho biết ông đã trình bầy bằng một bài thuyết trình với Bắc Hàn về cách đạt đến tình trạng phi hạch tâm. Đặc sứ Hoa Kỳ cho biết ông và Kim đã thảo luận về các chi tiết chưa hề thảo luận công khai trước đây.”

Trong một cuộc họp với các dân biểu Nam Hàn, Biegun nói rằng Bắc Hàn đã tỏ ra nhiệt tình hơn rất nhiều so với trước đây. Một số chuyên gia cho rằng Bắc Hàn sẽ đề xuất đóng cửa các cơ sở hạch tâm uranium khác hơn tổ hợp hạt nhân Yongbyon để đổi lấy việc nới lỏng các lệnh trừng phạt đối với Bắc Hàn. Biegun nói với Kang vào thứ Bảy, “Chúng tôi có một số công việc không dễ phải giải quyết với với Bắc Hàn.”

Điều này cho thấy hai bên cần có thêm những cuộc đàm phán bổ túc.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn:  2nd Trump-Kim summit expected to announce peace declaration | Jung H. Pak | dongA.com | Feb 11, 2019.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/12/hoi-nghi-thuong-dinh-trump-kim-lan-thu-2-du-dinh-se-tuyen-bo-hoa-binh/feed/ 0
Hội đồng bầu cử Thái Lan loại công chúa ra khỏi danh sách ứng cử viên thủ tướng http://dcvonline.net/2019/02/11/hoi-dong-bau-cu-thai-lan-loai-cong-chua-ra-khoi-danh-sach-ung-cu-vien-thu-tuong/ http://dcvonline.net/2019/02/11/hoi-dong-bau-cu-thai-lan-loai-cong-chua-ra-khoi-danh-sach-ung-cu-vien-thu-tuong/#respond Mon, 11 Feb 2019 17:00:23 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1767568 ]]> BANGKOK (Reuters) – Hội đồng bầu cử Thái Lan vào hôm thứ Hai đã không cho phép chị của Quốc vương ra tranh cử thủ tướng, chấm dứt một cuộc tranh cử  làm choáng váng và ngắn ngủi bằng cách nhắc lại những lời của vua Maha Vajirusongkorn, hoàng thân phải ở  “ngoài vòng chính trị”.

Panarat Thepgumpanat, Panu Wongcha-um | DCVOnline

Ủy ban bầu cử đã công bố danh sách chính thức của các ứng cử viên Thủ tướng của các chính đảng và không có tên của Công chúa Ubolratana Rajakanya Sirivadhana Barnavadi, 67 tuổi, chị  của nhà vua.

Danh sách đã loại trừ Ubolratana, ủy ban bầu cử nói trong một tuyên bố sau một cuộc họp,

“vì mọi thành viên của hoàng gia đều phải áp dụng cùng một quy tắc đòi hỏi hoàng thân phải ở ngoài chính trị và phải trung lập về chính trị”.

Công chúa Rajakanya Sirivadhana Barnavadi đã nhận sự đề cử của đảng Thai Raksa chart, một phong trào dân túy được do những người ủng hộ cựu thủ tướng bị lật đổ Thaksin Shinawatra thành lập; Thaksin Shinawatralà nhân vật trung tâm trong hơn một thập kỷ hỗn loạn chính trị ở Thái Lan.

Cuộc bầu cử ngày 24 tháng 3 sắp tới là cuộc bầu cử đầu tiên kể từ cuộc đảo chính quân sự năm 2014 lật đổ chính phủ thân Thaksin. Trong số các ứng cử viên thủ tướng có thủ lĩnh hội đồng quân nhân đương nhiệm Prayuth Chan-ocha, người đứng đầu cuộc đảo chính của quân dội

Ủy ban vầu cử  đã không đề cập đến một kiến ​​nghị yêu cầu không cho đảng Thai Raksa Chart on tham gia bầu cử với lý do nó vi phạm luật bầu cử không cho phép hoàng thân vận động tranh cử.

Giới lãnh đạo đảng Thai Raksa Chart đã không có mặt ngay lập tức để bình luận và hủy bỏ một cuộc họp báo đã định ​​vào thứ Hai.


Ubolratana Rajaka, Công chúa Thái Lan, tại “Trung tâm giải trí Thái Lan”, một sự kiện dành cho giới đầu tư, tại Hồng Kông vào ngày 24 tháng 3 năm 2010. Ảnh chụp ngày 24 tháng 3 năm 2010. REUTERS / Bobby Yip

Sự bất ngờ đề cử Ubolratana đã phá vỡ một truyền thống hoàng thân phải đứng ngoài chính trị.

Thái Lan đã là một chế độ quân chủ lập hiến kể từ năm 1932, nhưng hoàng gia vẫn có  ảnh hưởng lớn và dược hàng triệu người Thái tôn sùng, và nhà vua được coi là bán thần.

Trong một tuyên bố đọc trên tất cả các đài truyền hình Thái Lan trong vòng vài giờ sau khi  Ubolratana thông báo với tư cách là một ứng cử viên, Quốc vương Vajirusongkorn nói rằng hoàng thân tham gia chính trị là “không phù hợp” và không hợp hiến.

Chấn động

Các sự kiện kịch tính kể từ thứ Sáu đã gây chấn động ở Thái Lan. Theo tờ Matichon cho biết Các đơn vị cảnh sát chống bạo động đã cảnh giác cao độ ở tỉnh Pichit, phía bắc Bangkok, nơi công chúa dự định sẽ đến thăm vào cuối tuần này.

Bangkok đã bị siết chặt trong cuộc xung đột chính trị trong hơn một thập kỷ — với các cuộc biểu tình trên đường phố đôi khi làm tê liệt thủ đô trong nhiều tháng — giữa những người ủng hộ thương hiệu chính trị dân túy của Thaksin và tầng lớp trung lưu và thành thị phần lớn là người theo chế độ quân chủ và quân đội.


Mẫu đơn ứng cử viên Thủ tướng của Công chúa Ubolratana Rajakanya Sirivadhana Barnavadi của Thái Lan, tại văn phòng ủy ban bầu cử ở Bangkok, Thái Lan ngày 8 tháng 2 năm 2019. REUTERS / Athit Perawongmetha

Các chính đảng trung thành với Thaksin, một cựu trùm viễn thông, đã đánh bại các đảng ủng hộ chính quyền giành chiến thắng trong mọi cuộc bầu cử kể từ năm 2001. Tấ cả những chính phủ của họ đã bị bãi nhiệm vì những phán quyết của tòa án hoặc các cuộc đảo chính kể từ năm 2006.

Các hashtag ‘#coup, đã có khuynh hướng mạnh trên Twitter tiếng Thái vào thứ Hai và một tài liệu giả mạo cũng lưu hành trên mạng cho rằng chính quyền quân nhân đã sa thải các chỉ huy trong quân đội, hải quân và không quân.

Người phát ngôn của chính quyền quân đội, Đại tá Winthai Suvaree, nói với phóng viên, những tin đồn là sai và có ý định gây bất ổn cho Thái Lan; ông nói,

“Đây là hành động có tổ chức với hy vọng đạt được điều gì đó, đặc biệt là làm xáo trộn hòa bình của đất nước trong thời điểm quan trọng này.”

Titipol Phakdeewanich, giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Ubon Ratchathani, cho biết, phe ủng hộ Thaksin đã đề cử một thành viên của gia đình hoàng gia nhằm kích thích cuộc tranh cử nhưng cũng có thể gây phản ứng ngược

Giải thể đảng Thai Raksa Chart có thể làm tăng số ghế cho các đảng liên kết với quân đội hoặc các đảng theo phe chính phủ, cũng như một đảng dân túy khác đặt trọng tâm vào giới trẻ .

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, Tậpn ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn:  Thai election panel disqualifies princess as PM candidate | Panarat Thepgumpanat, Panu Wongcha-um | Reuters | Feb 10, 2019. Tin bổ túc của Patpicha Tanakasempipat và Chayut Setboonsarng; Paul Tait và Clarence Fernandez biên tập.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/11/hoi-dong-bau-cu-thai-lan-loai-cong-chua-ra-khoi-danh-sach-ung-cu-vien-thu-tuong/feed/ 0
Wilson-Raybould có mặt trong các cuộc thảo luận nội bộ về việc truy tố SNC-Lavalin http://dcvonline.net/2019/02/09/wilson-raybould-co-mat-trong-cac-cuoc-thao-luan-noi-bo-ve-viec-truy-to-snc-lavalin/ http://dcvonline.net/2019/02/09/wilson-raybould-co-mat-trong-cac-cuoc-thao-luan-noi-bo-ve-viec-truy-to-snc-lavalin/#respond Sat, 09 Feb 2019 18:00:55 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1765090 ]]> Joan Bryden | DCVOnline

OTTAWA — Cựu Tổng chưởng lý Jody Wilson-Raybould đã tham gia vào các cuộc thảo luận trong nội các chính phủ mùa thu năm ngoái về việc có nên để cho SNC-Lavalin tránh bị truy tố hình sự — và giới chức chính phủ nói như vậy không có gì là sai trái.


Thủ tướng Justin Trudeau tại cuộc gây quỹ cho đảng Tự do tại khách sạn Delta ở Toronto, ON, vào thứ Năm, ngày 7 tháng 2 năm 2019. Nguofn:Tijana Martin / The Canada Press

Họ cho rằng các cuộc thảo luận đó hoàn toàn tuân theo luật pháp và thực sự, chính phủ sẽ tắc trách nêu không thảo luận về số phận của công ty xây dựng và tư vấn kỹ thuật khổng lồ của Quebec nếu bị truy tố hình sự và nếu bị kết án, SNC-Lavalin có thể phá sản và phải sa thải hàng ngàn nhân viên kỹ thuật.

Hôm thứ Sáu những viên chức chính phủ đã nói với Canadian Press với điều kiện không công bố danh tính, trong khi hai dảng Bảo thủ Cấp tiến và Tân Dân Chủ đòi phải có nững cuộc điều tra của Ủy ban tư pháp của Hạ viện và ủy viên Đạo đức của chính phủ liên bang  về sự vụ liên quan đến việc cựu Tổng chưởng lý Wilson-Raybould có thể đã bị văn phòng Thủ tướng làm áp lực để giúp SNC-Lavalin tránh bị truy tố.

Wilson-Raybould tiếp tục từ chối bình luận về các cáo buộc đã đổ thêm dầu vào lửa chính trị, bắt đầu bằng một bản tin của tờ Globe and Mail cho rằng bà đã bị hạ tầng công tác trong cuộc thay đổi nội các hồi đầu tháng trước vì đã từ chối không can thiệp vào vụ án SNC-Lavalin. Trong một tuyên bố vào sáng thứ Sáu, Wilson-Raybould, hiện là bộ trưởng Bộ Cựu Chiến binh, nói rằng vì trách nhiệm của luật sư với thân chủ (trong vai trò Tổng Chưởng lý của Nội các) nên bà không có bất ky bình luận nào về vụ SNC-Lavalin.

Công ty SNC-Lavalin đã bị cáo buộc là đã hối lộ và tham nhũng để lấy được hợp đồng của chính phủ ở Libya và muốn có sự đồng ý của chính phủ, được luật pháp cho phép, để trả tiền bồi thường thay vì bị truy tố hình sự.

Dân biểu đảng Tự do ở Toronto, Arif Virani, bí thư của Bộ trưởng Bộ Tư pháp David Lametti, hôm thứ Sáu đã công bố một lời phủ nhận mạnh nhất mà chính phủ đã ban hành cho đến nay.

“Chưa khi nào đương kim bộ trưởng hay cự bộ trưởng bộ Tư pháp đã nhận chỉ thị hay bị áp lực của Thủ tướng hay văn phòng Thủ tướng để quyết định về việc này hay bất kỳ vấn đề nào khác. Tổng chưởng lý Canada là là viên chức phụ trách về pháp luật cao nhất trong chính phủ, và tư vấn pháp lý cho chính phủ với trách nhiệm hành động vì lợi ích công. Ông ấy rất coi những trách nhiệm đó rất quan trọng.”

Nhưng không có áp lực không có nghĩa là không có cuộc thảo luận về vấn đề này, những viên chức chính phủ nói. Và thực tế là tổng chưởng lý không can hệ đến những vấn đề chính trị không có nghĩa là ông hay bà ấy  không được tham gia vào những cuộc thảo luận với nội các.

Một phần, đó là vì tổng chưởng lý ở Canada còn có trách nhiệm thứ hai với tư cách là bộ trưởng tư pháp và, trong vai trò đó, có trách nhiệm tham gia vào các cuộc thảo luận về chính sách công với  nội các. Hơn nữa, với tư cách là cựu bộ trưởng tư pháp, Wilson-Raybould có trách nhiệm tu chính một pjaafn của Bộ luật hình sự năm 2018 hiện là trung tâm của cuộc tranh luận — vốn được biết đến với cái tên được gọi là “ hoãn truy tố” hoặc  “thỏa thuận bồi thường” sẽ được đàm phán thay vì tiếp tục truy những công ty về mặt hình sự.

Tu chính Bộ luật hình sự 2018 nhằm đưa Canada theo kịp luật pháo ở các nước Hoa Kỳ, Vương quốc Anh và Pháp, tất cả đều có quy định tương tự trong luật của họ. Những tu chính đó nhằm bắt buộc những công ty có hành vi sai trái phải công khai nhận lỗi và đóng tiền bồi thường mà không bị truy tố hình sự để có thể bị phá sản và khiến nhiều nhân viên vô tội của công ty  phải trả giá cho hành động của một số giám đốc điều hành vô đạo đức.

Nếu bị kết án có tội nhận hối lộ và tham nhũng, SNC-Lavalin sẽ bị mất hợp đồng của chính phủ ở Canada trong 10 năm. Như thế, giới chức chính phủ cho biết nó có thể làm cạn kiệt luôn cả những hợp đồng của chính phủ nước ngoài, và có thể khiến cho SNC-Lavalin bị phá sản.

Do đó, họ nói, đó là điều tự nhiên phải có những cuộc thảo luận trong nội các sau khi Kathleen Roussel, giám đốc công tố, thông báo cho SNC-Lavalin, hồi tháng Mười 2018 là một “thỏa thuận bồi thường” không thích hợp trong trường hợp này. SNC-Lavalin đang chống lại quyết định của Kathleen Roussel trước tòa án.

SNC-Lavalin đã tiếp tục đăng quảng cáo trên báo và vận động hành lang với các bộ trưởng, và viên chức chính phủ và ngay cả với lãnh đạo đảng bảo thủ Andrew Scheer và lãnh đạo NDP Jagmeet Singh mong rằng họ sẽ không bị truy tố. Thủ tướng tỉnh bang Quebec, Francois Legault, thay mặt cho SNC-Lavalin cũng đã trực tiếp can thiệp với Thủ Trudeau.

Theo luật, tổng chưởng lý có thể ban hành một chỉ thị cho giám đốc công tố cách xử lý một trường hợp cụ thể, với điều kiện là chỉ thị được thể hiện rõ ràng bằng văn bản và công khai.

Các viên chức chính phủ cho biết, trong trường hợp số việc làm có thể mất quá lớn trong vụ SNC-Lavalin, chính phủ sẽ mang tiếng tắc trách nếu không có những cuộc thảo luận trong nội các. Là bộ trưởng tư pháp, Wilson-Raybould sẽ tham gia vào các cuộc thảo luận đó. Và ngay cả trong vai trò là tổng chưởng lý, bà cũng không bị cấm tư vấn cho đồng nghiệp về vấn đề có nên chỉ thị cho công tố viên để đi đến đàm phán một thỏa thuận bồi thường [với một công ty có thể bị truy tố].

Giới chức chính phủ đã  đưa ra một tài liệu tên là “Chính phủ mở và có trách nhiệm” trên trang web của văn phòng Thủ tướng, trong đó nêu rõ trách nhiệm của các bộ trưởng,  gồm cả một phần chi tiết về vai trò kép của bộ trưởng tư pháp và tổng chưởng lý. Về vấn đề ban hành chỉ thị cho giám đốc công tố (director of public prosecutions  hoặc “DPP”), tài liệu đó có đoạn viết

“Việc Tổng chưởng lý  tư vấn cho ​​các thành viên nội các trước khi thực hiện quyền hạn của họ theo Đạo luật DPP đối với bất kỳ vụ tố tụng hình sự nào, để đánh giá đầy đủ các cân nhắc chính sách công liên quan đến các quyết định truy tố cụ thể.”

(Kiểm tra kho lưu trữ Internet cho thấy rằng đoạn văn trên đây đã có trong tài liệu đó kể từ khi nó được đăng lần đầu tiên vào năm 2015.)

Tất cả những điểm vừa nêu trên có thể không có nghĩa lý gì đối với các chính khách đảng đối lập, đang cho rằng chính phủ cản trở công lý. Scheer của đảng Bảo thủ và Singh của  đảng Tân Dân chủ hôm thứ  Sáu đều lên tiếng yêu cầu mở cuộc điều tra đạo đức về những cáo buộc [chính phủ đã ra chỉ thi hay làm áp lực giúp cho SNC-Lavalin].

Đảng Tân Dân chủ và đảng Bảo thủ trong ủy ban tư pháp Hạ viện cũng đang hợp lực để gọi một phiên họp vào tuần tới nhằm cứu xét một đề nghị yêu cầu 9 viên chức cao cấp của chính phủ, kể cả chính Wilson-Raybould, ra điều trần.

Danh sách này gồm đương kim bộ trưởng tư pháp-Tổng chưởng  lý Lametti, chánh văn phòng thủ tướng Katie Telford, và bí thư của Thủ tướng,  Gerald Butts. Scheer nói trong cuộc họp báo sáng thứ Sáu trên thêm Hạ viên,

“Nếu thủ tướng không có gì để che giấu, như  ông đã nói, thì ông không nên có lý do gì để lo ngại về việc những cá nhân này xuất hiện trước ủy ban tư pháp. Justin Trudeau và văn phòng của ông cần phải sẵn sàng.”

Tương tự, Singh của NDP lập luận rằng Thủ tướng không nên có gì phải sợ một cuộc điều tra độc lập do ủy viên đạo đức liên bang chủ trì. Ông nói trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ Burnaby, BC, nơi ông đang vận động tranh cử  một ghế trong Hạ viện vào ngày 25 hồi tháng Hai.

“Tất cả sự vụ đang thúc dẩy phải có một cuộc điều tra nghiêm túc. Nếu ông ấy thực sự muốn làm rõ điều này và tin rằng đó không phải là việc làm sai trái, thì ông ta nên hoan nghênh một cuộc điều tra của ủy viên đạo đức. … Hãy cho chúng tôi biết những gì đã xảy ra, hãy minh bạch, mời ủy viên đạo đức điều tra và nói với chúng tôi rằng đây không phải là cấn đề hoặc, nếu đó là vấn đề, thì cần phải có một cách xử lý nghiêm trọng.”

Cả Scheer và Singh đều lập luận là vụ SNC-Lavalin và chính phủ đi vào trọng tâm của công lý và hệ thống tư pháp của nền dân chủ Canada. Sceeer nói,

“Chúng ta chưa từng ghe nói đến những cáo buộc mà chúng ta đã nghe trong 24 giờ qua.”

Singh cáo buộc chính phủ hy sinh công lý cho lợi ích của một công ty đa quốc gia. Ông nói rằng các cáo buộc có thể  đã vi phạm ba chương của Đạo luật Liên bang về Xung đột Lợi ích: Cấm giới chức chính phủ dành sự ưu đãi cho bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào, sử dụng thông tin nội bộ vì lợi ích của một cá nhân hoặc tìm cách ảnh hưởng đến quyết định vì lợi ích khác của một cá nhân.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, Tậpn ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn:Internal discussions on SNC-Lavalin prosecution included Wilson-Raybould |By Joan Bryden | The national Post | Feb 8, 2019.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/09/wilson-raybould-co-mat-trong-cac-cuoc-thao-luan-noi-bo-ve-viec-truy-to-snc-lavalin/feed/ 0
Chết vào tay Trung Quốc? http://dcvonline.net/2019/02/08/chet-vao-tay-trung-quoc/ http://dcvonline.net/2019/02/08/chet-vao-tay-trung-quoc/#respond Fri, 08 Feb 2019 09:00:22 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1763925 ]]> Nguyễn Văn Lục

Gần đây sôi nổi vụ tình báo gián điệp Trung Quốc của công ty Huawei với bà Mạnh Vãn Chu phải ra hầu tòa. Bộ tư pháp Mỹ đã đưa ra hơn 10 chứng cớ buộc tội bà Mạnh Vãn Chu và công ty của bà. Xem ra nó có vẻ mới mẻ như một vụ xi căng đan lớn?

Tập Cận Bình lãnh tụ của Trung Cộng.

Thật ra, người hiểu chuyện xứ Tầu trong việc làm ăn, giao thiệp cho dù tầm cỡ quốc tế đi nữa thì có bao giờ nước Tầu tôn trọng luật lệ và làm ăn sòng phẳng đâu! Chủ nghĩa thực dụng với tích lũy kinh nghiệm buôn bán kế thừa từ đời nọ sang đời kia cho phép các nhà buôn Tầu làm ăn phát đạt. Phi thương bất phú. Đúng như thế. Nhưng làm giàu bằng cách nào là một chuyện khác.

Chỉ biết rằng ngày nay nước Tầu đang phát triển vào bậc nhất. Nhưng nạn nhân cũng chính là họ. Nạn nhân ấy là Môi trường. 20 thành phố ô nhiễm nhất thế giới thì riêng nước Tầu chiếm đến 16 thành phố. Giàu bất chính nên 2/3 những thương gia giàu có ở nước này đều co giấy xuất cảnh đi nước ngoài. Cho nên, chỉ cần một biến cố nhỏ đụng chạm đến quyền lợi, họ rụng như lá.

Thế giới nay kinh ngạc, hoảng sợ trước sức mạnh kinh tế của Tầu. Cũng đúng. Nhưng người ta quên rằng hơn ai hết người Tầu sợ chính họ. Có thể chỉ các doanh nhân và các công ty lớn của Mỹ đụng chạm với thực tế họ hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Người ta còn nhớ, chỉ cách đây vài chục năm, ông Alain Peyrefitte đã xuất bản một cuốn sách vào năm 1973 với nhan đề “Quand la Chine s’éveillera… le monde tremblera”, nxb Fayard. (Khi nước Trung Hoa thức tỉnh … cả thế giới sẽ run rẩy.)

(Câu trich dẫn trên được cho là của Hoàng Đế Napoléon Đệ I, nhưng thật ra nó không có trong bất cứ văn bản chính thức nào. “Hãy để Trung Quốc ngủ, vì khi Trung Quốc thức dậy, cả thế giới sẽ run sợ.” Theo sử gia Jean Tulard, câu nói đáng ngờ này được phát minh cho bộ phim 55 ngày ở Bắc Kinh phát hành năm 1963. Nhưng với những người khác, có thể Napoléon đã tuyên bố câu này vào năm 1816 sau khi đã đọc xong Hành trình vào nội địa Trung Quốc và Tartary được thực hiện trong những năm 1792, 1793 và 1794 của Lord Macartney, vị đại sứ đầu tiên của Anh Quốc ở Trung Hoa)

Cuốn sách của A. Peyrefitte thì đến nay cũng được 46 năm, phải nói là lời tiên đoán của A. Peyrefitte nay đã trở thành sự thật. Nhưng sự thật ấy chỉ đúng một nửa.

Chính cái nửa sau này là công việc mà chúng ta cần quan tâm và khai triển nó ra.

Nguồn: FAYARD

Trong bức hình mà tác giả Alain Peyrefitte dùng làm bìa moojt aasn barn cuar cuốn sách của ông có chụp hình một bé trai, chừng 12 tuổi, khuôn mặt có dáng buồn tẻ, trên tay cậu cầm một cuốn sách nhỏ mầu đỏ (Little Red book hay “Mao ngữ lục”) trong đó ghi các câu nói của Mao. Nó như một thứ sách kinh điển cộng sản Trung Hoa vậy.

 Bức hình này có nhiều ý nghĩa lắm! Bằng cách nào, một dân tộc vốn tôn thờ các người hiền, các bậc anh hùng, các bậc thánh nhân. Nhưng cổ súy một chủ nghĩa giáo điều với chính sách ngu dân lại có thể trong vài chục năm trở thành một cường quốc mạnh thứ nhì thế giới?

Những dự đoán của A. Peyrefitte dù nước Tầu nay đã trở thành cường quốc thứ nhì thế giới, dự đoán ấy nay trở thành một phần lỗi thời vì khoảng cách từ năm 1970 đến bây giờ 2019 đã bị vượt qua rất nhiều yếu tố “bất ngờ”.

 Peyrefitte đã không thể nào có cái nhìn rốt ráo về sức mạnh Trung Quốc.

 Ngoài sức mạnh về dân số đông – một tỷ 300 triệu người sẵn sàng làm việc với số lương lúc đầu khoảng 25 xu tiền Euro/một giờ. Và có hơn 300 triệu người dân quê bỏ thôn quê ra tỉnh kiếm việc làm. Và nay sẵn sàng tiêu thụ. Người ta tính ra mỗi tháng có thêm 5 triệu người Tầu xử dụng điện thoại. Số lượng người mua xe hơi mới nhiều hơn dân số nước Pháp. Mỗi năm đào tạo số kỹ sư cao gấp 5 lần so với nước Mỹ.

Ngoài ra, diện tích đất đai và tài nguyên còn hầu như “chờ được khai thác”.

Nhưng các điều trên chỉ là điều kiện cần mà chưa đủ.

 Người ta còn phải kể đến sức mạnh Đảng trị kìm kẹp dân, một tập đoàn lãnh đạo tiêu biểu với bàn tay sắt, với hệ thống công an trị, dẫn dắt dân bằng cách quản trị miếng ăn, quản trị cái dạ dầy nhờ đó kiểm soát cái đầu với ba chặng mốc lịch sử gồm ba người lãnh đạo thuộc loại xuất chúng: Từ Mao Trạch Đông như một “khởi điểm”, ông là một tư tưởng gia hơn là một nhà kế hoạch. Đến Đặng Tiểu Bình như một nhà kế hoạch với những “bước ngoặt bứt phá” về kinh tế ngọan mục. Sang đến Tập Cẩn Bình như một nhà quản trị với những bước “bước nhảy vọt”.

Điều quan trọng là cả ba đều là những người thấm nhuần tư tưởng đảng cộng sản Trung Quốc.

Bằng mọi gíá, bằng mọi phương tiện, bằng đầu tư sức người, sức của làm mà không hưởng trong suốt nhiều năm để tích lũy. Cho đến khi nới lỏng có hai tuần nghỉ hè có lương…

Đấy là yếu tố nội tại-sức mạnh- của một tỉ 300 triệu dân Tầu. Nay làm và được chia phần thưởng dù nhỏ nhoi.

Nó còn có vấn đề tương giao bàn cờ chính trị mà Trung Quốc biết lợi dụng, biết khai thác, biết xâm nhập, ngay cả ăn cắp. Cộng với một tham vọng làm bá chủ thế giới như một chủ nghĩa dân tộc cực đoan nhất- lỗi thời và nguy hiểm nhất- nhưng lại tỏ ra có hiệu năng nhất! Với một vài cột mốc như thế, chúng ta đi vào nước Tầu.

Ted Fishman là một nhân chứng tố cáo

Tác giả là một trong những ký giả lớn của các tờ New York Times và U.S.A Today, ông còn làm Giám đốc một công ty cố vấn thương mại. Ông đi nhiều, nhất là các nước Tầu, nước Nhật, vốn tích lũy kinh nghiệm hẳn không thiếu. Ông là một trong những tác giả viết về nước Tầu một cách khá đầy đủ về nhiều mặt. Ông đưa ra nhiều bằng chứng cụ thể, tại chỗ, về sự phát triển kinh tế của nước Tầu dựa trên chính sách giá cả, sản phẩm rẻ không ai cạnh tranh được.

 Ông viết:

“Một số trong chúng ta than phiền không còn biết phải làm sao sắp xếp những đồ chơi rẻ tiền, các máy điện tử, các dụng cụ đủ loại, giày dép, điện thoại, nhất là quần áo tràn ngập các ngăn tủ (…) Đa phần từ nước Tầu- một trong những nhà sản xuất thế giới và đánh bại mọi người vì giá cả của nó.

(Ted Fishman (tác giả), Monique Sperry (Dịch giả), Hervé Denès (Dịch giả). “La Chine : Première entreprise mondiale”, 2005, trang 9)

Ted Fishman đã dành hẳn chương 9 với nhan đề “Une Nation pirate” (Một Quốc Gia ăn cắp). Việc buôn bán với nước Tầu chủ yếu dựa vào giá cả. Giá rẻ người ta mua. Muốn có giá rẻ thì giá thành phải rẻ. Muốn có giá thành rẻ thì không gì bằng ăn cắp của người. Cộng thêm nhân công rẻ.

Không một sản phẩm nổi tiếng nào của Tây Phương mà không bị làm giả.

  • Như bia Heineken, Budwweiser được phân phối trong các nhà hàng ở bên Tầu. Cũng vậy Coca-Cola, Starbucks, Haagen-Daz cũng như hàng trăm mẫu Fromage giả.
  • Các sản phẩm như mỹ phẩm thường có giá rất cao cũng bắt chước làm giả như như các thuốc gội đầu Head & shoulder được sản xuất ở tỉnh Gansu.
  • Tại tỉnh Sichuan, có khu vực sản xuất 40 nhãn thuốc lá ngoại giả và một năm sản xuất 100 tỉ điếu thuốc giả mạo.
  • Các nhãn hiệu quần áo như Ralph Laurent, Tommy Hilfiger, Hermès, Lacoste, Hugo Bos và Armani được làm giả và xuất cảng, bán trong các chợ Marché aux Puces.
  • Các đồ chơi điện tử Nintendo, Game Boy mà Nhật là nước nạn nhân. Nintenđo cho biết, họ bị thất thoát 720 triệu đô la năm 2003 vì bị ăn cắp..
  • Các gọng kính của Gucci và Versace hay Louis Vuiton đều là đồ giả bán ra 0.80 đến 2.50
  • Các phụ tùng xe hơi của hãng Ford Motor như thắng đều là đò giả. Và bộ thương mại Mỹ cho rằng nếu không bị làm giả thì có thể tạo thêm 210.000 công ăn việc làm ỏe Mỹ.
  • 90% sản phẩm của Microsoft bị làm giả ở bên Tầu.
  • Giá trị thương mại của việc làm giả này đem lại 250 tỉ đô la cho nước Tầu.

Trong chương 11, chương áp chót, ông đặt vấn đề, Le siècle de la Chine (Thế kỷ của Trung Quốc) để nói về những hiểm họa của Trung Quốc đối với nước Mỹ nếu nước Mỹ không có những chính sách, đường lối để cạnh tranh với Trung Quốc.

Nói tóm một lời, không có thứ gì có lợi mà không bị người Tầu làm giả và ăn cắp. Và càng ngày người Tầu càng lấn sân sâu vào nước Mỹ chẳng những về kinh tế mà con cả về an ninh, quốc phòng nữa.

 Một ngày không xa, nước Tầu là một đe dọa cho nuiowsc Mỹ và nhiều nước trên thế giới. Trong thời gian 5 năm, nước Mỹ mất 2 triệu 9 công việc làm do hàng hóa rẻ tiền của Tầu tạo ra nhập siêu và thất nghiệp..

Sau nước Mỹ người ta tự hỏi đến lượt nước nào nữa? Âu Châu? Sau Âu Châu? Phi Châu?

 Sự đe dọa của nước Tầu nay mang tính toàn cầu.

Peter Navarro – người hiện đang là Phụ tá Tổng thống và Giám đốc Văn phòng Chính sách Thương mại và Sản xuất (Assistant to the President and Director of the Office of Trade and Manufacturing Policy)

Peter Navarro, tiến sĩ kinh tế đại học Harvard và là tác giả cuốn “Death by China: Confronting the Dragon – A Global Call to Action” (2011)

Ông đã lên tiếng cảnh cáo như sau:

“Unfortunately, most Americans never see the other face of China. And how the Chinese people have paid for all this “progress” with a dramatically damaged ecosystem, corruption, social injustice, human rights abuse, poisonous foods, and most seriously, the moral degradations of the souls.”

(Peter Navarro. Death by China, trang XV)

Tuy nhiên, lời cảnh báo quan trọng nhất hiện nay là gián điệp Trung Hoa đã có mặt trong hầu hết các cơ quan từ dân sự đến chính quyền, nhất là trong lĩnh vực quân sự.

Trong chương 8, P. Navarro dành trình bày về vấn đề Hải quân với nhan đề: Death by Blue water, trích dẫn câu nói của Mao Trạch Đông, “All power flows from the barrel of a gun.”

P. Navarro đưa ra nhận xét là Không quân và nhất là Hải quân Trung Quốc được trang bị đến nơi đến chốn và trở thành một lực lượng đe dọa khủng khiếp nhất cạnh tranh với Hoa Kỳ. Tỉ dụ, võ khí hủy diệt như Dongfeng (DF) hay “East Wind” 31 A có trang bị đầu đạn nguyên tử có thể phóng đến tận Des moines hay Decatur.

Hỏa tiễn Đông Phong 31 của Trung Cộng.
[DCVOnline: Hỏa tiến Đông Phong 31 hat DF-31 (東風-31) nặng 42 tấn, dài 13 m, đường kính 2,25m có đầu đạn nhiệt hạch tâm, tầm hoạt động từ 7200-8000 km (Nguồn: Wikipedia). Bắc Kinh cách Decatur, GA khoảng 12.000km đường chim bay và cách Demoines, IA gần 11.500 km. Tác giả Navarro phóng đại tầm hoạt động của Hỏa tiến Đông Phong 31 đến 150%.]

Về không quân, vào năm 1999, một phi cơ tối tân của Mỹ bị bắn hạ trên bầu trời Serbia. Trung Quốc đã ngay lập tức đến thu tập tất cả mảnh vỡ. Và nhờ bắt chước Mỹ, họ đã thành công chế tạo chiếc J-20. Máy bay này chỉ mất 30 phút đến Tokyo và 10 phút đến Đài Loan. (P. Navarro. Ibid, trang 111-121.)

F-117 của không quân Mỹ. Nguồn: wikipedia.org
[DCVOnline: Về chiếc chiến đấu cơ siêu hình F-117A Ó Đen của Không quân Mỹ bị Tiểu đoàn 3 Lữ đoàn hỏa tiễn phòng không 250 của Nam Tư bắn rơi ngày 2 tháng Ba, 1999 trong trận lực lượng NATO oanh tạc Nam Tư. Charles R. Smith trong bài “Russian Engineers Admit Using F-117 Wreckage for Tests” đăng trên NewsMax.com ngày 12 tháng 12 2001 cho biêt kỹ sư của Nga đã dùng một số mảnh vụn của chiếc Ó Đen bị bắn rơi ở Nam Tư để thí nghiệm kỹ thuật chống máy bay siêu hình của Mỹ để dùng trong hệ thống hỏa tiễn SAM. Quân dội Nam Tư cũng gởi một số mảnh vỡ của chiếc Ó Đen sang Trung Quốc để họ có thể khai triển kỹ thuật phòng không. Quân đội Mỹ đã không còn dùng F117 từ năm 2008. Chiến đấu cơ Thành Đô J-20 còn có tên là Uy Long của Không quân Trung Quốc chính thức ra mắt năm 2016. Giới kỹ thuật hàng không quân sự cho rằng J-20 của Trung Quốc có thể tương đương với chiếc F-111 của Không quân Mỹ chế tạo hồi thập niên 1960s và không còn sử dụng ở cuối những năm 1990. Một lần nữa, theo trích dẫn của tác giả bài viết, Peter Navarro đã chứng tỏ ông có khiếu tuyên truyển huyễn hoặc hơn là có kiến thức thực tế về vũ khí quân sự.]
Chiến đấu cơ Thành Đô J-2- của Trung Cộng. NGuồn: YouTube

Cũng theo P. Navarro, trong chương 10, nhan đề: Death by Red Hacker, From Chendu’s “dark visitors” to Manchurian Chip. Chẳng hạn “Red Hacker” của Trung Quốc đã xâm nhập vào cơ quan NASA, The Pentagon và The world bank cũng như cơ quan thương mại và kỹ nghệ của Hoa Kỳ. (…)

 Trong cuộc bầu cử Tổng Thống năm 2008 Red Hacker đã xâm nhập vào địa chỉ điện thư của Obama và của McCain và cả của tổng thống Bush.”

(P. Navarro, Ibid trang 137-139)

Còn rất nhiều chi tiết khác đã được nêu ra mà người viết không tiện trình bày đầy đủ và chi tiết ra hết ở đây.

[DCVOnline: Tin CNN ngày 6 tháng 11, 2008 cho hay máy điện toán ở bộ tham mưu ban vận động tranh cử cho hai ứng cử viên Obama và McCain bị một tổ chức hay chính phủ nước ngoài xâm nhập.Nhân viên của FBI xác nhận commputers của hai đảng Dân chủ và Cộng hòa để bị tin tắc đánh cắp tài liệu nhưng từ chối không xác định nguồn gốc của tin tặc. Đến 2013, nhân viên tình báo Mỹ cho NBC News biết tin tặc xâm nhập vào Mỹ năm 2008 là chính phủ Trung Quốc. Một lần nữa sách của Peter Navarro, theo trích dẫn của tác giả bài viết, ghi chép điều không có thật. Computer của hai đảng Dân chủ và Cộng hòa khác xa với điện thư của hai ông Obama và McCain.] 

Đọc Frank Dikotter, “Mao’s Great Famine”



Frank Dikötter và Mao’s Great Famine: The History of China’s Most Devastating Catastrophe, 1958-1962

Thật vậy, đọc lại trong cuốn “Mao’s Great Famine: The History of China’s Most Devastating Catastrophe, 1958-1962” của Frank Dikötter, ông cho rằng từ giữa năm 1958 đến 1962, nước Trung Hoa đang tụt dốc xuống đáy sau chủ trương bước nhảy vọt vĩ đại của Mao mong đuổi kịp nước Anh trong vòng 15 năm nữa. Chính sách của Mao đã đưa đến kết quả là có khoảng 45 triệu người rơi vào cảnh đói khát hay bị đánh đập đến chết, một trong những thảm họa giết người hàng loạt trong lịch sử nhân loại! Có những gia đình phải giết con để sống qua ngày.

Trong đó các trẻ em rồi đến phụ nữ là những nạn nhân hàng đầu bị hy sinh.

 Frank Dikötter đã trích dẫn một câu nói lừng danh của Mao Trạch Đông:

 “Revolution is not a dinner party”

(Frank Dikotter. Maos Great Famine. The History of China’s most devastating catastrophe. 1958-1962. Walker& Co, New York, 2010)

[DCVOnline: Nguyên văn phát biểu của Mao trong “Report on An Investigation Of The Peasant Movement In Hunan March 1927”

“Secondly, a revolution is not a dinner party, or writing an essay, or painting a picture, or doing embroidery; it cannot be so refined, so leisurely and gentle, so temperate, kind, courteous, restrained and magnanimous. A revolution is an insurrection, an act of violence by which one class overthrows another.”]

Đọc cuốn sách đó mà không đến lạnh người thì chắc không phải giống người. Những kẻ độc tài trên thế giới này, dù là độc tài cá nhân hay độc tài đảng thì chúng đều không phải giống người.

Tuy nhiên, nếu chúng ta chịu khó đọc lịch sử nước Tầu thì những điều tàn bạo của văn minh Tầu là như thế. Một nền văn minh mà sự tàn bạo, sự gian xảo là lẽ sống còn của họ.

“Rất nhiều người Âu Châu thường tưởng tượng ra tất cả người Tầu đều gian xảo và độc ác và họ để thời giờ ngồi nghĩ ra các cách trừng phạt (…) như tất cả các cô gái nhỏ người Tầu phải chịu đựng hàng ngàn loại tra tấn để làm thế nào khôn cho cái chân của họ phát triển bình thường.”

Nguồn: openendedsocialstudies.org

(Trích trong Tintin viết cho bạn của nó là Tchang trong Lotus Bleu. Trích lại trong số Les cahiers Science & Vie. Số 154, tháng 7- 2015. trang 20)

Một bức ảnh khác cho thấy cách tra tấn người tù nhân một cách dùng cực hình. Hai Tay xỏ qua hai lỗ của một tấm ván. Nằm sấp. Chân duỗi ra và cũng luồn qua hai lỗ ván. Trên lỗ ván, có ba người tìm cách xiết chặt các lỗ này làm nghiền nát mắt chân cá của phạm nhân.

(Hình chụp với nhan đề: Supplice: Les chevilles du condamné sont écrasées dans un étau. Gravure 1801. Trích lại trong Les cahiers Science & Vie, số 154, Ibid, trang 20).


Tra tấn ở Pháp (Praxis criminis persequendi – 1541 – par Jean de Mille -BNF) và Lăng trì ở Trung Quốc, Trung Quốc c1890. Xử lăng trì đã bị đặt ra ngoài vòng pháp luật vào năm 1905. ( Vintage Pump Park Photography / Alamy)

Vậy mà chỉ đến cuối thập niên 1980 – trong khi các nước Đông Âu đứng bên bờ vực thẳm thì Trung Hoa lại một mình trỗi dậy. Ngay cả biến cố Thiên An Môn vào mồng 4 tháng sáu năm 1989 cũng đã bị nhà cầm quyền Trung Hoa xóa sạch mọi dấu vết.

Bên cạnh đó, nhà cầm quyền Trung Quốc còn siết chặt tôn giáo như trường hợp Pháp Luân công (Falun Gong), dân thiểu số Tây Tạng và người Uighurs.

Nguyên nhân nào đã giúp nước Tầu vươn lên hàng cường quốc

Điểm quan trọng mà người viết muốn lưu ý bạn đọc là: Hầu như các tác giả Mỹ cũng như Tây Âu ít chú trọng đến biến cố “bắt tay” giữa Mao Trạch Đông và TT Nixon.

[DCVOnline: Truy cập bằng Google search người đọc sẽ có khoảng hơn 2 triệu kết quả từ những bài báo, luận văn nghiên cứu cho đến sách bằng Anh ngữ viết về “Mao và Nixon”; ví dụ “Sino-American Relations and Détente: Nixon, Kissinger, Mao and the One-China Policy, with special reference to Taiwan” (Luận án 2008) của Chun Yen Hsu (Chris); “Seize the Hour - When Nixon Met Mao” của Margaret MacMillan, “Ping-Pong Diplomacy: The Secret History Behind the Game that Changed the World” của Nicholas Griffin, “Nixon's” Women: Gender Politics and Cultural Representation in Act 2 of “Nixon in China”, của Matthew Daines đăng trên The Musical Quarterly Vol. 79, No. 1 (Spring, 1995), pp. 6-34, và vô số những tác phẩm khác.]

Cho đến năm 1970, ai muốn có chiếu khán vào nước Tầu thì phải xin chiếu khán ấy qua tòa đại sứ Canada ở Ottawa. Nước Tầu lúc đó bị cô lập, không có chân trong LHQ cũng như Việt Nam.

Nếu không có cú bắt tay này liệu Trung Quốc có thể dễ dàng ra vào nước Mỹ, lợi dụng xuất cảng ồ ạt, ăn cắp kỹ thuật, gửi sinh viên đi du học, ngay cả chi phối cuộc bầu cử của TT. Clinton.

Đây là một trong những bằng chứng xâm nhập.

Trong bài “Chinese denies seeking White House Visit” do Steven Mufson đăng trên tờ Washington Post Foreign Service, ngày chủ nhật 13 tháng 6 năm 1997, Trang A0I

Trong đó một thương gia Trung Quốc có thế lực tên Wang muốn đóng góp vào quỹ tranh cử của Clinton qua trung gian một chủ nhà hàng tên Charles Yah Lin Trie, bạn lâu năm của TT Clinton. Việc này được phát ngôn viên chính phủ chính thức cho biết Trung Quốc đóng góp 2 triệu đô la cho Clinton. Về điều này thủ tướng Li Peng thời bấy giờ của Trung Quốc tại Bắc Kinh cũng lên tiếng phủ nhận.

Tôi chỉ tóm tắt sơ lược, không đưa ra kết luận, nhưng chủ ý nhấn mạnh vào những mánh khóe mua chuộc mà Trung Quốc rất có thể làm.

Cho đến nay thì có thể gọi đó là điểm sai lầm chiến lược của Mỹ và hậu quả của nó thì ngày hôm nay mới thấy rõ. Trong khi đó, người dân miền Nam hơn ai – là nạn nhân của chính sách của Mỹ – nên hiểu rõ cú bắt tay của đôi bên đưa đến chỗ Người Mỹ đã “hy sinh” miền Nam như thế nào.

Người được TT. Nixon giao trọng trách nối lại mối liên hệ đứt đoạn giữa Mỹ và Trung Quốc từ hơn 20 năm nay, kể từ sau chiến tranh Triều Tiên, không ai khác là tiến sĩ Henry Kissinger, cố vấn an ninh Quốc Gia của Nixon.

Trong Hồi ký của Kissinger ông cho hay ông đã qua lại Trung Quốc như con thoi cả thẩy 50 lần để tiếp xúc với các lãnh đạo Trung Quốc như Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai.

Ông đủ khôn ngoan và láu cá khi cho rằng mục đích của các chuyến đi ấy chỉ vì muốn đi tìm hòa bình. ông viết:

“At the same time, all my life I have reflected on the building of peace, largely from an American perspective. I have had the good luck of being able to pursue these two stands of thingking simultaneously as senior official, as a carrier of messages, and as scholar.”

(Henry Kissinger, “On China”, (2011) with a new afterword)

Nguồn: Henry A. Kissinger’
[DCVOnline: Ngay đoạn đầu tiên trong “Lời nói đầu” của cuốn “On China” (The Penguin Press, New York, 2011), tác giả Kissinger viết,

“Forty years ago almost to the day, President Richard Nixon did me the honor of sending me to Beijing to reestablish contact with a country central to the history of Asia with which America had had no high-level contact for over twenty years. The Ameri can motive for the opening was to put before our people a vision of peace transcending the travail of the Vietnam War and the ominous vistas of the Cold War.”

“Gần như đúng bốn mươi năm trước, Tổng thống Richard Nixon đã cho tôi vinh dự được gửi đến Bắc Kinh để tái thiết bang giao với một quốc gia là trung tâm trong lịch sử Châu Á mà nước Mỹ đã không có liên hệ cao cấp trong hơn hai mươi năm. Động cơ thúc đẩy Mỹ mở cửa với Trung Quốc là để trình bầy với nhân dân Mỹ một viễn tượng hòa bình vượt xa hơn cả những gì người Mỹ đang cố gắng trong Chiến tranh Việt Nam và những viễn cảnh đáng ngại của Chiến tranh Lạnh.”]

Người viết rất tiếc là không biết ông đã viết “Lời nói đầu” như thế nào của lần đầu tiên.

Nhưng Kissinger hơn ai hết đều hiểu rằng có một mối căng thẳng giữa Liên Xô- Stalin và sau này tiếp theo với Khruschev với Trung Quốc thời Mao Trạch Đông ngay từ Đại Hội Đảng của các nhà lãnh đạo Đông Âu ở Moskva vào năm 1957. Năm 1958, Khruschev đã phải thân hành sang Bắc Kinh để làm hòa dịu mối bất hòa giữa đôi bên.

Và đến tháng giêng năm 1972, TT Nixon sang Bắc Kinh. Cú bắt tay ấy tạo sự hòa dịu giữa đôi bên, đồng thời làm gẫy đổ một liên minh Sino-Soviet vốn đã mong manh từ thời Stalin.

Phải chăng, đấy là mục đích chính của Kissinger và TT Nixon, cô lập hóa sự liên minh giữa khối cộng sản với nhau? Và con đường tiếp cận với Mỹ mở ra cho Trung Quốc một tương lai đầy hứa hẹn như ngày nay?

Có phải đây là chuyện nuôi ong tay áo hay chuyện tò vò mà nuôi con nhện? Nixon đã không nhìn thấy mối hiểm nguy từ nước Tầu nên mua chuộc Tầu để làm giảm thế lực của khối cộng sản.

Vậy mà trong cả cuốn sách của ông Kissinger, dày 604 trang, xuất bản năm 2011, vậy mà người viết không tìm thấy “một cái nhìn lại” chính sách sai lầm của Nixon như thế nào?

Nhưng trong một cuốn sách khác cũng của ông, “Henry Kissinger. À la Maison Blanche 1968-1973”, ông lại dành 98 trang để nói về cái mà ông gọi là “Les affaires du Viêt Nam” (Vấn đề Việt Nam). Ông viết:

“Cho mãi đến tận bây giờ, tôi không thể nói về Việt Nam mà không cảm thấy một nỗi phiền muộn, một nỗi buồn sâu xa nhất.”

(H. Kissinger. À la maison Blanche 1968-1973).

Đọc suốt gần trăm trang tài liệu này, người viết thấy ông không tin tưởng chiến thắng cuối cùng nào của VNCH. Vì thế, ông đã ngỏ ý riêng với TT Nixon là mời Sainteny sang hội kiến với Nixon. Đó là ngày 15-7 năm 1969. Và yêu cầu Sainteny – một nhà ngoại giao Pháp thân thiện với HCM – làm trung gian giao thiệp với Xuân Thủy một cách hoàn toàn bí mật. Nhưng Xuân Thủy chỉ là thứ công chức không có quyền quyết định gì. Người có quyền hành chính trị chính là Lê Đức Thọ.

Muốn hiểu cuộc thương thuyết và kết quả là Hiệp Định Ba Lê như thế nào, bạn đọc có thể tìm đọc một cuốn sách khá đầy đủ của phe cộng sản hai biên tập viên là: Lưu Văn Lợi và Nguyễn Anh Vũ nhan đề “Các cuộc thương lượng Lê Đức Thọ-Kissinger tại París”.

Một tài liệu khác của bà Han Suyn đưa ra một số chi tiết mà Kissinger đã bỏ trong Hồi ký của ông. Tác giả Han Suyn cho rằng vào tháng 8, năm 1969, TT Nixon và ông H. Kissinger đã sang Romania. Tại nơi đây, họ đã bàn thảo về mối liên hệ Đông-Tây, trong đó đề cập đến Liên Xô và Trung Quốc.

Đối với vấn đề Á Châu thì Nixon khẳng định rõ ràng, dứt khoát: Máu của người Mỹ phải ngừng chảy ở đây. Chiến tranh Việt Nam phải được Việt Nam hóa.

Đối với Trung Quốc, lần đầu tiên, Nixon dùng chữ: Cộng Hòa nhân dân Trung Quốc. Đó chứng tỏ một hảo ý từ phía Nixon. Tiếp theo đó là những nhượng bộ nhỏ như công dân Mỹ đến nước Trung Hoa nay có quyền mua 100 đô la hàng hóa của Tầu mang về Mỹ. Các công ty Mỹ bắt đầu liên hệ thương mại với nước Tầu.

 Nhưng quan trọng hơn là qua trung gian nhà báo Edgar Snow, Han Suyn viết:

“Ngày 1 tháng 10, Mao đã yêu cầu nhà báo Edgar Snow và bà vợ ông đứng bên cạnh ông trong buổi lễ tại khán đài La Paix céleste; Đó là một dấu hiệu tốt. Đến tháng 12-1970, Mao Trạch Đông cũng đã dành cho Snow một buổi phỏng vấn và Mao Trạch Đông đã trả lời công khai điều mà người ta trông đợi ở ông: “ông rất vui mừng được tiếp chuyện với TT Nixon, bởi vì ông Nixon là TT được nhân dân Mỹ bầu lên, ông Nixon có thể đến nước Tầu với tư cách một khách du lịch hay một tổng thống, Nixon sẽ được đón tiếp ở đây.”

(Han Suyn. Le premier jour du monde, trang 432-433)

Trở về Mỹ, Snow cho đăng bài phỏng vấn của Mao Trạch Đông trên tờ Life, 30-4-1971.

Cũng vào tháng tư, một phái đoàn thể thao Ping-pong của Mỹ đến Bắc Kinh. Cho đến năm 1971, Kissinger từ Pakistan sang Bắc Kinh gặp Thủ tướng Chu Ân Lai để chuẩn bị cho chuyến viếng thăm chính thức của TT Nixon vào tháng 2-1972. Tháng 10, nước Tầu chính thức vào Liên Hiệp Quốc và công việc bình thường hóa giữa Mỹ với Trung Quốc, có nghĩa loại bỏ Đài Loan.

Một quá trình 22 đối đầu căng thẳng và Mao Trạch Đông đánh giá công việc của Nixon đã làm là vô giá. Việc Nixon sang nước Tầu là một trong những biến cố lơn lao nhất được trình chiếu trên Vô Tuyến truyền hình và truyền thanh tại Trung Quốc cũng như trên toàn thế giới. Đây có thể ví như một bước nhảy vĩ đại về chính trị giữa hai nước chẳng khác gì việc đặt chân lên mặt trăng của Mỹ.

Mao tuyên bố, “Thời gian và lịch sử đứng về phía chúng ta.”

Thật đúng vậy, nước Tầu được tất cả và Mỹ được gì? Mao nay có thể làm ăn buôn bán chẳng những với Mỹ và tất cả các nước Tây Âu khác theo chân Mỹ. Mối lo ngại tranh chắp biên giới với Nga cũng sẹp xuống cũng như với Ấn Độ. Tham vọng làm thay đổi thế giới, thay đổi con người dần dần lộ diện!

Phần Nixon đã gửi riêng cho Hồ Chí Minh một lá thư. Và cảnh ngoại giao đi đêm bắt đầu với đầy vẻ bí mật và mánh khóe che đậy như sang Paris là để gặp Tổng thống Pompidou lúc bấy giờ; chính ở Paris, ông Kisinger đi găp Sainteny.

 Sự tiết lộ này của Kissinger cho thấy, chính quyền Nixon đã bán đứng Việt Nam cho cộng sản Hà Nội. Và Việt Nam hoàn toàn không biết gì cái giai đoạn khởi điểm này.

Xin trích lại nguyên văn:

“Nous optames pour la première suggestion. Une lettre personnelle de Nixon à Ho Chi Minh fut rédigée. Nous demandames à Sainteny de la remettre en mains propres. La lettre insistait sur notre volonté de paix, proposait de discuter des plans de Hanoi en même temps que des nôtres, et concluait en ces termes:

“L’heure est venue de s’acheminer, à la table de conférence, vers une résolution rapide de cette guerre tragique. Vous nous trouvenez disponibles, prêts à apporter avec vous, dans un effort commun, les bienfaits de la paix au courageux peuple du Vietnam. Que plus tard l’on puisse dire qu’en cet ínstant critique les deux parties ont choisi la paix plutôt que le conflit et la guerre.”

(Henry Kissinger, À la Maison Blanhce 1968-1973, Fayard, 1979, trang 290-291.

Chúng tôi đã chọn giải pháp đầu tiên. Một lá thư riêng của TT. Nixon được thảo ra và được gửi cho Hồ Chí Minh. Chúng tôi đã yêu cầu Sainteny đưa tận tay cho Hồ Chí Minh. Lá thư nhấn mạnh đến ý muốn của chúng tôi là mong muốn hòa bình và đề nghị thảo luận những kế hoạch từ phía Hà Nội và cả từ phía chúng tôi và lá thư đã được kết thúc bằng những dòng sau đây.

“Đã đến thời điểm phải đi đến bàn Hội Nghị để tìm ra một giải pháp nhanh chóng về cuộc chiến bi đát này. Các quý ông sẽ thấy chúng tôi đã sẵn sàng trong một nỗ lực chung để đem lại những điều tốt đẹp cho hòa bình cho người dân Việt Nam can đảm. Và để sau này người ta có thể nói rằng ngay trong những giờ phút khó khăn này hai bên đã chọn hòa bình thay vì những xung đột và chiến tranh.”

Lá thư gửi đi ngày 15-7 thì hơn tháng sau, HCM trả lời Nixon vào ngày 30-8-1969. Chỉ ba ngày sau thì HCM chết bằng một giọng điệu cứng rắn và sắt máu không thưa gửi Tổng thống như Nixon đã làm. Đại khái chúng tôi sẽ chiến đấu tới cùng không ngại những hy sinh và khó khăn gặp phải. Rồi yêu cầu này nọ đủ thứ.

Tôi thiết nghĩ cũng cần đưa ra lá thư trả lời của Hồ Chí Minh mà tôi đã không tìm thấy trong các tài liệu bằng tiếng Việt. Lá thư có một phần nội dung như sau:

“Dân tộc Việt Nam chúng tôi rất tha thiết vào hòa bình, một hòa bình thực sự với sự dành được độc lập và tự do. Dân tộc Việt Nam cũng quyết tâm chiến đấu đến cùng, không ngaị hy sinh hay những khó khăn gặp phải, để bảo vệ sự sống của mình và bảo vệ những quyền lợi thiêng liêng của đất nước. Chương trình tổng quát 10 điểm, do Mặt trận thống nhất dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam và của chính quyền Cách Mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam là cơ sở căn bản hợp lý để giải quyết vấn đề Việt Nam. Chương trình ấy được sự hưởng ứng đồng thuận và ủng hộ của các dân tộc trên toàn thế giới.

Ngài đã viết trong lá thư bày tỏ ý muốn đạt tới một nền hòa bình dựa trên sự công bằng. Từ đó, Chúng tôi yêu cầu phía chính quyền Mỹ phải chấm dứt việc xâm lấn và rút quân đội ra khỏi miền Nam Việt Nam và tôn trọng quyền của dân chúng miền Nam cũng như tôn trọng quyền của người dân miền Nam mà không có sự can thiệp của người ngoại quốc. Đó là cách thức đứng đắn để giải quyết vấn đề Việt Nam.”

(H. Kissinger À la Maison Blanhche, 1968-1973, trang 295)

Lá thư mà nội dung toàn là những lời lẽ khuôn mẫu thuộc lòng và khô lạnh, không một chút hé lộ bất cứ một sự nhượng bộ dù nhỏ nhoi nào. Đòi Mỹ rút quân, nhưng không đả động gì đến việc đòi quân đội cộng sản rút về Bắc.

[DCVOnline: Văn bản chính thức (bằng tiếng Anh) của lá thư Nixon gởi Hồ Chí Minh (đề ngày 15 tháng 7, 1969, công bố ngày 3 tháng 11, 1969) và thư Hồ Chí Minh gởi Nixon (viết ngày 25 tháng 8, 1969). Nguồn: Richard Nixon: “Letters of the President and President Ho Chi Minh of the Democratic Republic of Vietnam.,” November 3, 1969. Online by Gerhard Peters and John T. Woolley, The American Presidency Project.

Tuy nhiên, theo Cheng Guan Ang viết trong cuốn “Ending the Vietnam War: The Vietnamese Communists' Perspective” do Routledge xuất bản năm 2004, ở trang 26: 1/ Mỹ nhận được thư của Hồ Chí Minh ngày 30 tháng 8, 1969; 2/ Hồ không đọc và cũng không trả lời thư của Nixon; 3/ Vũ Kỳ, thư ký của Hồ Chí Minh, cho biết vào cuối tháng 8 Hồ Chí Minh đã không còn sức làm việc, không tiếp phái đoàn Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam ra miền Bắc từ 16-20. Tin của Trung Quốc cho biết bệnh tình của Hồ đã nguy kịch vào cuối tháng 8 và bị đã hôn mê, rồi sau đó chết vào ngày 2 tháng 9, 1969. Do đó có thể cho rằng lá thư Nixon nhận được không thể nào do Hồ Chí Minh viết.]

Trong khi quân đội VNCH vẫn xả thân chiến đấu thì trên Bàn Hội Nghị, phía Hà Nội đòi hỏi loại bỏ Thiệu, Kỳ và Hương để lập một chính phủ Liên Hiệp trước khi họ muốn nói chuyện.

Tôi viết lại những dòng này để thế hệ sau đọc cho biết. Còn thế hệ chúng tôi coi như bỏ.

Memoirs của Andrei Gromyko tiết lộ nhiều chi tiết liên quan đến chủ nghĩa Bá quyền Trung Quốc.

Cuốn Hồi ký của ngoại trưởng Gromyko giúp người đọc hiểu biết được nhiều truyện bí mật trong khối cộng sản Quốc Tế. Do là một nhà ngoại giao chuyên nghiệp, làm việc dưới nhiều đời Tổng Bí Thư cộng sản, giao thiệp nhiều, khôn ngoan và lịch thiệp nên quen biết hầu hết các nhà lãnh đạo trên toàn thế giới ở cả hai phía.

Cuốn Hồi ký không dầy lắm, 353 trang, nhưng hầu như điểm mặt và đưa ra những nhận xét khá khách qua`n về các sự kiện lịch sử của một nhà nhà giao chuyên nghiệp. Tôi nhận thấy có nhiều điểm tương đồng giữa ngoại trưởng Gromyko và Thủ tướng Chu Ân Lai.

Hồ ký của Andrei Gromyko. Nguoodn: Amazon UK

Trong hồi ký của Gromyko, phần dành cho vấn đề bang giao giữa Liên Xô-Trung Quốc là một trong những tài liệu quý hiếm. Đọc phần tài liệu này, mặc dầu không nhiều, nhưng cũng giúp người đọc nắm được phần nào mối liên hệ tay đôi của hai nước cộng sản anh em, và giúp hiểu rõ hơn, tại sao Hoa Kỳ đã bắt tay với Mao Trạch Đông.

Mối liên hệ Stalin-Mao Trạch Đông lạnh nhạt và đi đến đối đầu

Cho đến nay thì người ta thấy rằng trong khoảng 70 năm trước đây – kể từ khi Mao Trạch Đông thống nhất toàn bộ nước Tầu, mối liên hệ Nga-Hoa bên không bình thường.

Bỏ qua những vấn đề nội bộ của hai bên, người ta thấy có thể có một xung đột về cá tính giữa Mao-Stalin. Mao Trạch Đông luôn giữ tính cách độc lập trong mọi chính sách nội bộ cũng như sự giao thiệp với các nước khác. Không hề bàn thảo hay thông báo cho nước cộng sản anh em Liên Xô những gì mà Trung Quốc làm.

Lần đầu tiên khi lên nắm chính quyền vào năm 1949, Mao Trạch Đông có sang Liên Xô từ tháng 12-1949 đến tháng 2-1950.

Mặc dầu chính quyền Liên Xô tổ chức một buổi đón tiếp rất trân trọng, tỉ mỉ từng chi tiết một biểu lộ tình bạn bè giữa đôi bên. Hai bên cũng đã có thỏa thuận với nhau trong mối quan hệ giữa hai đồng minh để ký vào ngày 14-2-1950 trước khi Mao Trạch Đông về nước.

Thế nhưng đó có thể chỉ là việc trên giấy tờ mà nội dung cụ thể vẫn là phải tiến hành trên bình diện con người.

Một bữa tiệc đã được tổ chức tại khách sạn Metropolitain do Stalin và các ban lãnh đạo Sô Viết chủ trì. Gần như hai vị lãnh đạo hai nước hầu như không nói với nhau. Gromyko nhận xét:

“Even so, I was not the only one to notice that conversation between the two leaders, who sat side by side at dinner, was sporadic, to say the least. They would exchange a few phrases, through an interpreter of course, and then a seemingly endless pause would ensue. I sat sitting opposite and did my best to help them out, but without much success. My chief impression was that they did not have enough in common of a personal nature to make the necessary minimum of contact.”

(Andrei Gromyko “Memoirs”, Lời tựa của Henry Kissinger, Bản dịch của Harold Shukman. 1989, trang 248-249)

Vài ngày sau, tình trạng lạnh nhạt ấy cũng không thay đổi gì.

Sang đến 1957, tình trạng lạnh nhạt giữa đôi bên nay không còn là giữa hai nhân vật mà là giữa hai nước càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Mao Trạch Đông lại sang Moskva lần thứ hai. Và lần này gặp riêng Gromyko. Mao hứa không làm cho tình trạng đôi bên căng thẳng hơn và cần phải sát cánh bên nhau để tranh đấu cho hòa bình.

Cũng theo sự nhận xét riêng của ông Gromyko thì Mao mong muốn Trung Quốc trở nên một siêu cường, nhất là trong lãnh vực kinh tế. Và ông cứ nhắc đi nhắc lại: Mỹ chỉ là một con hổ giấy. Ông trù liệu là Mỹ có thể dùng bom nguyên tử tấn công nước Tầu. Và ông chờ đợi điều đó xảy ra và để cho quân đội Mỹ lấn sâu vào trong đất liền, lúc đó Mao mới ra tay. Gromyko sững sờ khi nghe Mao trình bày như vậy về cách thí quân.

Tháng 10, năm 1959, một phái đoàn Liên Xô một lần nữa sang Bắc Kinh. Dẫn đầu là Khrushchev cùng với các Suslov, Nikolaev và Gromyko.

Một lần nữa, nhiều bất đồng nữa nổi lên giữa đôi bên. Trong đó có tranh cãi về việc khai thác nguồn lợi thiên nhiên tại sông Amurn và việc thiết lập một đường xe lửa qua các vùng Xinjiang-Uyghur-Kazakhstan.

Với một biên giới rộng và trải dài như vậy, cộng thêm rất nhiều tài nguyên thiên nhiên, cộng thêm vốn liếng văn hóa cổ truyền bắt buộc hai bên phải ngồi lại thảo luận để nhìn nhận nhu cầu quan trọng của láng giềng và tình bạn. Phải củng cố tình bạn giữa các nước XHCN.

Cuốn Hồi ký của một nhà ngoại giao như Gromyko là nên đọc và phải đọc.

 Ông đề cập đến mọi vấn đề tranh chấp Quốc tế cũng như những nhà lãnh đạo cả hai phía.Vậy mà rà soát đi soát lại, người viết đã không tìm thấy dù chỉ một vài dòng nói về chiến tranh Việt Nam cũng như các nhà lãnh đạo như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, v.v.. Theo thói quen, đọc phần Index vẫn không tìm ra tên một nhân vật cộng sản Việt Nam nào.

Điều đó cho thấy Stalin và cả Gromyko có vẻ coi thường và không cần che dấu sự đánh giá thấp lãnh đạo miền Bắc như những kẻ án bám.

Đây hẳn là một nỗi nhục của đám lãnh đạo miền Bắc, mỗi lần sang chầu chực nhờ vả Liên Xô. Việc Hồ Chí Minh sang Liên Xô mà mới đầu Stalin không muốn tiếp ai cũng biết cả.

Sự coi thường ấy hiểu được vì họ chỉ là thứ ăn mày đi nhờ vả kẻ mạnh. Việt Nam là con số không đối với Gromyko và nhất là đối với Stalin.

Khám phá này đối với người viết là một điều nhục nhã cho tập đoàn cộng sản Hà Nội.

 Trong cái dở có cái may

Sự tranh chấp đối đầu giữa Stalin và Mao Trạch Đông là một sự kiện hiển nhiên. Stalin còn tìm cách đỡ đầu Lâm Bưu để tìm cách lật đổ và ngay cả ám sát Mao Trạch Đông. Nhưng công việc bất thành. Moskva còn tấn công Trung Quốc bằng ngoại giao ve vãn các nước tư bản như qua các tòa đại sứ Mỹ tại Washington, tại Paris, tại Bonn và Londres về thảm họa Péril jaune (Hiểm họa da vàng, tiếng Anh: Yellow Peril). Người viết thắc mắc không biết cụm từ này có phải do Liên Xô đưa ra hay không?

[DCVOnline: Hiểm họa da vàng (tiếng Anh: Yellow Peril) là thuật ngữ xuất hiện vào cuối thế kỷ 19 ám chỉ việc những công nhân và phu phen người Trung Quốc nhập cư đến các nước phương Tây, đặc biệt là Mỹ; sau đó vào giữa thế kỷ 20, thuật ngữ này còn liên quan đến người Nhật với việc Nhật Bản bành trướng quân sự. Có nhiều nguồn cho rằng Kaiser Wilhelm II là người đã tạo ra cụm từ “hiểm họa da vàng” (tiếng Đức: gelbe Gefahr) vào tháng 9 năm 1895. Wilhelm II đã cho vẽ một bức chân dung với tiêu đề này. Bức tranh mô tả cảnh tổng lãnh thiên thần Michael biểu trưng cho nước Đức, ra lệnh chống lại mối đe dọa từ châu Á, đại diện là bức tượng một vị Phật bằng vàng, thường được treo trên tất cả cá tàu trên con đường biển Hamburg - Hoa Kỳ. Dường như bức họa do chính Kaiser Wilhelm II vẽ. Nguồn: Daniel C. Kane, introduction to A.B. de Guerville, “Au Japon, Memoirs of a Foreign Correspondent in Japan, Korea, and China, 1892-1894” (West Lafayette, IN: Parlor Press, 2009), p. xxix]

Trong cuộc tranh chấp giữa đôi bên về hòn đảo Chen Pao. Người Trung Hoa đã vận dụng các cuộc biểu tình lên đến 300 triệu người với biểu ngữ: “Đả đảo bọn Nga Hoàng mới.”

Thời Brezhnev, tháng giêng 1967. Ông ra lệnh cho điều 13 sư đoàn lính Nga dàn quân ra biên giới trước hiểm họa Cuộc Cách mạng văn hóa của Tầu..

Ở vào thế kẹt trong vụ tranh chấp giữa hai quan thầy, vì thế, trong chúc thư để lại trước khi chết vào đầu tháng 9, họ Hồ mong mỏi hai nươc đàn anh tìm được sự hòa giải.

 Đại diện trong đám tang Hồ Chí Minh, có Chu Ân Lai về phía Tầu, Kosygin phía Nga hẳn là cả hai đều đã nhận được chúc thư của Hồ Chí Minh.

Trên đường trở lại Nga, Kosygin đã ghé qua Bắc Kinh gặp Chu Ân Lai và họ Chu đã đưa ra ba đề nghị: Giữ tình trạng status quo về tranh chấp biên giới; giải giới quân đội hai bên ở một khoảng cách chiến lược, ở những điểm nhạy cảm để tránh các cuộc nổ súng; chấm dứt các vụ tuyên truyền đả phá trên báo chí, đài phát thanh trong thời gian hai bên thương thuyết, v.v..

Cuối cùng chẳng biết việc ám sát Mao có thật hay giả, cn “gà nòi” Lâm Bưu cùng với vợ là Yeh Chun, người con trai là Lin Likuo và 6 đồng chí khác đã tẩu thoát trên một chiếc máy bay Trident. Nhưng chẳng may máy bay bị rớt ở Nội Mông, tại vùng Oundour Khan.

 (Han Suyn. “Le premier jour du monde”, Stankes/Stock các trang từ 417- 423)

Chính sự tranh chấp giữa hai nước XHCN Tầu và Liên Xô đã mở đường cho nước Tầu có một địa vị trong thế giới tự do mà trước đây họ không thể có. Trước đây, nước Tầu trù tính có thể phải phải đối đầu cùng một lúc với bốn kẻ thù là: Mỹ, Liên Xô, Ấn Độ theo Liên Xô, Nhật ngả về phía Mỹ.

Han Suyn đã phỏng vấn Chu Ân Lai vào năm 1971. Chu Ân Lai trả lời là:

“Nước Tầu phải sẵn sàng, trong mọi trường hợp đẩy lui sự xâm chiếm của một trong hai siêu cường, hoặc hai siêu cường cùng một lúc. Và trong một tình huống tệ hơn, nước Tầu phải đối đầu với 4 nước cùng một lúc.”

(Han Suyn, Ibidm trang 425)

Tình huống ấy đã không xảy ra vì cú bắt tay với Nixon! Phải nói là trong cái rủi cóa cái may cho nước Tầu, nhờ đó có cơ hội trở thành cường quốc trên thế giới.

Bởi vì dưới mắt Mao Trạch Đông, Á Châu phải do người Á Châu tự giải quyết. Vì thế, để chuẩn bị cho tình huống có thể xảy ra. Mao Trạch Đông đã kêu gọi dân Tầu: Hãy đào sâu các đường hầm, hãy tích trữ ở khắp nơi lúa gạo,, v.v.” Vì thế, mọi thành phố đều đào những đô thị ngầm dưới đất có tích trữ lương thực đầy đủ. Cho dù chiến tranh không xảy ra đi nữa thì tốt hơn hết cứ đề phòng những tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Vậy mà có một chiều hướng chính trị thuận lợi đã làm thay đổi tất cả.

Một nước Tầu ngày hôm nay, một tham vọng bá chủ toàn cầu theo đúng tham vọng của Mao Trạch Đông đề ra ngay từ khi làm chủ nước Tầu năm 1949. Nhưng lời căn dặn của Đặng Tiểu Bình dặn các thế hệ sau: Hãy kiên nhẫn, ẩn mình. Phải chăng lời căn dặn ấy vẫn còn có giá trị. Phải chăng cái tội lớn nhất của Tập Cẩn Bình là phô trương quá lộ liễu sức mạnh kinh tế lẫn quân sự làm mất niềm tin nơi nhiều quốc gia chậm tiến?

Cái sai lầm về chính sách của Nixon bắt tay Tầu, chia rẽ hai đại cường cộng sản nay còn có chút hy vọng Mỹ tìm lại được sức mạnh vốn có của minh nhờ sụ liên minh với phần đông các nước kỹ nghệ cả trên đất liền và cả trên biển, nhất là trên biển với liên minh với Ấn Độ? Hơn một tỷ người Trung hoa được thay thế bằng một tỉ người Ấn Độ?

Đó là một chọn lựa khôn ngoan nhất hiện nay với chính sách xoay trục này để thấy ai xử dụng được sức mạnh mềm thì kẻ đó thắng. Amen.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, Tậpn ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn: DCVOnlinebiên tập, minh phọa và phụ chú.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/08/chet-vao-tay-trung-quoc/feed/ 0
Cuộc cách mạng mới của Trung Quốc http://dcvonline.net/2019/02/07/cuoc-cach-mang-moi-cua-trung-quoc/ http://dcvonline.net/2019/02/07/cuoc-cach-mang-moi-cua-trung-quoc/#respond Thu, 07 Feb 2019 15:00:58 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1762173 ]]>

Elizabeth C. Economy | Trà Mi

Lần đầu tiên, Trung Quốc là một quốc gia không tự do lại chủ ý muốn nắm vai trò lãnh đạo trong một thế giới tự do.

Triều đại Tập Cận Bình

Nguồn:
THOMAS PETER / REUTERS

Đứng trên sân khấu của Đại lễ đường Nhân dân Bắc Kinh, trước hậu cảnh búa liềm, Tập Cận Bình đọc một bài phát biểu đầy đắc thắng. Lúc đó là tháng 10 năm 2017, và nhân vật lãnh đạo Trung Quốc đang phát biểu tại Đại hội Đảng lần thứ 19, đại hội mới nhất, tổ chức 5 năm một lần cho giới tinh hoa của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trong bài phát biểu dài ba tiếng rưỡi, Tập, người được bổ nhiệm làm Tổng Bí thư của ĐCSTQ từ năm 2012, đã tuyên bố nhiệm kỳ đầu của ông ta là “năm năm thực sự đáng chú ý trên con đường phát triển đảng và đất nước,” thời gian mà Trung Quốc đã “trưởng thành, trở nên giàu mạnh.” Tập cũng thừa nhận đảng và quốc gia của ông vẫn còn phải đương đầu với những thách thức như quan chức tham những, bất bình đẳng trong đời sống của người dân và vấn đề gọi là “những quan điểm sai lầm”. Nhưng, nói chung, Tập nhấn mạnh, Trung Quốc đang đi đúng hướng – đúng đến nỗi ông đã khuyến khích các nước khác rút ra bài học “lịch duyệt của Trung Quốc” và làm theo “cách của Trung Quốc để giải quyết các vấn đề mà nhân loại phải đối phó.” Không có  người lãnh đạo Trung Quốc nào từ thời Mao Trạch Đông đến nay đã trực tiếp gợi ý rằng những nước khác nên làm theo mô hình của Trung Quốc.

Sự tự tin của Tập không phải là không có căn cứ. Trong năm năm qua, giới lãnh đạo Trung Quốc đã có những tiến bộ đáng kể. Chiến dịch chống tham nhũng được nhiều người biết đến đã tăng tốc độ, với số lượng cán bộ và công chức bị kỷ luật vì tham những tăng từ 150.000 người trong năm 2012 lên hơn 400.000 trong năm 2016. Phẩm chất không khí ở nhiều thành phố nổi tiếng của Trung Quốc đã được cải thiện đáng kể. Ở Biển Đông, Bắc Kinh đã đẩy mạnh chủ quyền bằng cách quân sự hóa những quần đảo đang chiếm giữ và đắp thêm những đảo khác, và họ đã xói mòn dần quyền tự trị của Hồng Kông bằng một loạt các cuộc điều chỉnh về chính trị và pháp luật. Trên khắp châu Á, Trung Quốc đã tăng cường ảnh hưởng của họ bằng Sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường – một kế hoạch cơ sở hạ tầng lớn trong khu vực. Tốc độ tăng trưởng GDP của Trung Quốc là 6,9 phần trăm, lần đầu tiên vận tốc tăng trưởng đã tăng lên trong vòng bảy năm.

Nhưng tham vọng của Tập trải vượt ra ngoài các lĩnh vực này đến một cái gì đó cơ bản hơn. Vào những năm 1940, Mao đã lãnh đạo cuộc cách mạng cộng sản tạo ra nhà nước độc đảng Trung Quốc đương đại. Bắt đầu từ cuối những năm 1970, người kế nhiệm của Mao, Đặng Tiểu Bình, đã lãnh đạo “cuộc cách mạng thứ hai”, trong đó ông đã mở ra các cải cách kinh tế và chính sách đối ngoại không ồn ào tạo ra phép màu kinh tế của Trung Quốc. Bây giờ, Tập đã phát động một cuộc cách mạng thứ ba. Tập không những chỉ làm chậm lại, và trong nhiều trường hợp đã đảo ngược, tiến trình “cải cách và mở cửa” mà Đặng đã khởi xướng, mà còn tìm cách thúc đẩy những nguyên lý của Trung Quốc mới này trên sân khấu toàn cầu. Hơn nữa, trong một hành động nổi bật thực hiện vào tháng 3, chính phủ Trung Quốc đã loại bỏ điều khoản trong hiến pháp giới hạn chủ tịch nước chỉ được lãnh đạo tối đa hai nhiệm kỳ, cho phép Tập giữ ghế chủ tịch trọn đời. Lần đầu tiên, Trung Quốc là một quốc gia không tự do chủ ý muốn nắm vai trò lãnh đạo trong một thế giới tự do.


Các binh sĩ của Giải phóng quân Nhân dân (PLA) trong một cuộc tập trận tại tỉnh Heilongjian, Trung Quốc, tháng 2/2016. Nguồn: China Stringer Network / Reuters Pla

Cuộc cách mạng bắt đầu

Tập bắt đầu cuộc cách mạng của mình ngay khi nắm quyền. Trong hơn ba thập kỷ, hệ thống chính trị Trung Quốc đã được điều hành bằng một tiến trình lãnh đạo tập thể, và cơ quan quyết định tối cao là Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan cầm quyền hàng đầu của Trung Quốc. Nhưng Tập nhanh chóng tập trung quyền lực chính trị trong tay của chính mình. Trong vài năm đầu tiên của nhiệm kỳ trước, ông đảm nhận vai trò lãnh đạo của các ủy ban quan trọng nhất trong việc giám sát chính sách, như những vấn đề liên quan đến các vấn đề không gian mạng, cải cách kinh tế và an ninh quốc gia. Ông đã được những quan chức hàng đầu, như các tướng lĩnh Quân đội Giải phóng Nhân dân và bí thư tỉnh ủy, cũng như từ giới truyền thông tuyên bố công khai trung thành với lãnh tụ. Và ông đã dùng một chiến dịch chống tham nhũng không những chỉ để kỷ luật các cán bộ tham những mà còn để loại bỏ là kẻ thù chính trị của mình. Vào tháng 7 năm 2017, ví dụ, Sun Zhengcai (孙政才, Tôn Chánh Tài), một ngôi sao đang lên trong ĐCSTQ, từng là bí thư thành ủy của thành phố Trùng Khánh, bị buộc tội tham nhũng và bị cách chức; nhiều tháng sau, một cán bộ cao cấp tuyên bố rằng Tôn đã âm mưu cùng những người khác lật đổ Tập.

Tại Đại hội Đảng lần thứ 19, Tập, củng cố sự kiểm soát các tổ chức của ĐCSTQ và quyền lực cá nhân của mình. Tên và hệ tư tưởng của ông – “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới” – được ghi vào hiến pháp của đảng, một vinh dự trước đây chỉ dành cho Mao. Nhiều đồng minh của Tập đã được đưa vào Bộ Chính trị, 25 thành viên của ĐCSTQ, và Ủy ban Thường vụ gồm bảy thành viên, và nhóm người trung thành với ông Tập chiếm hơn một nửa số người trong hai cơ quan này. Rồi đến sự thay đổi bỏ ngỏ khả năng ông có thể giữ chức chủ tịch nước vô thời hạn.

Tập đã đóng góp đáng kể vào sự phát triển sức mạnh cá nhân của mình cùng lúc với sự tăng cường mạnh mẽ sức mạnh của ĐCSTQ trong xã hội và nền kinh tế. Học giả Trung Quốc David Shambaugh từng nhận định:

“Nếu một trong những đặc điểm nổi bật của nhà nước Maoist trên thế giới là sự xâm nhập vào xã hội, thì nhà nước của Dengist đáng chú ý vì sự rút nhà nước ra khỏi xã hội.”

Ngày nay, dưới dự lãnh đạo của Tập, con lắc quay về vị trí nâng cao vai trò của đảng trong xã hội. Không có phần tử nào trong đời sống chính trị và kinh tế không bị động đến.

Trong lĩnh vực chính trị, ĐCSTQ đã tận dụng lợi thế của kỹ thuật mới và gia tăng áp lực trong khu vực tư nhân để siết chặt độ truy cập thông tin trực tuyến làm giảm sút sâu sắc tính năng động của mạng xã hội Trung Quốc. Ngay cả chuyện hài hước chia sẻ riêng tư cũng có thể khiến công an hành động. Vào tháng 9 năm 2017, chính phủ Trung Quốc đã bắt giữ một người sau khi ông ta nói chuyện cười trên WeChat về một cuộc tình giữa ba người theo lời đồn thì có liên quan đến một viên chức chính phủ. Chính phủ cũng đang thiết lập một cơ sở dữ liệu sinh trắc học khổng lồ, nhờ các kỹ thuật nhận dạng giọng nói và khuôn mặt tiên tiến, có thể nối kết với mạng theo giõi của chính phủ và dùng để xác định và trả thù những người chỉ trích đảng. Đến năm 2020, Bắc Kinh có kế hoạch áp dụng một hệ thống “tín dụng xã hội” quốc gia, phối hợp được dữ liệu về những mua sắm với những app mạng xã hội vào một cơ sở dữ liệu mà chính phủ có thể dựa vào để thưởng hay phạt công dân tùy theo độ đáng tin cậy của mỗi người. Những người có hành vi không đúng tiêu chuẩn – quỵt nợ, tham gia biểu tình, ngay cả lãng phí quá nhiều thời gian để chơi video game – sẽ phải nhận lãnh một loạt hậu quả. Chính phủ có thể làm chậm vận tốc nối mạng của họ hay giới hạn độ truy cập ở mọi lĩnh vực từ tìm kiếm nhà hàng, du lịch hay việc làm của họ trong khi đãi ngộ những công dân tuân theo các quy tắc của ĐCSTQ. Lần đầu tiên, Trung Quốc là một quốc gia không tự do lại chủ ý muốn nắm vai trò lãnh đạo trong một thế giới tự do.

Về mặt kinh tế, Tập nói rằng ông đã bất chấp sự mong đợi của mọi người là đẩy nhanh những cải cách dựa trên thị trường. Ông đã củng cố vị trí của các doanh nghiệp nhà nước, giao cho họ vai trò hàng đầu trong các chiến dịch phát triển kinh tế và ông đã trao quyền cho các ủy ban của đảng ngồi trong mỗi công ty Trung Quốc. Trong những năm gần đây, những ủy ban đó được thành lập, nhưng trách nhiệm không được quy định rõ ràng, với những đòi hỏi mới dưới sự lãnh đạo của Tập ban quản trị phải tham khảo ý kiến của họ – và đôi khi sự chấp thuận của họ – cho tất cả các quyết định quan trọng. ĐCSTQ đã yêu cầu áp dụng một mô hình tương tự trong những liên doanh với các tập đoàn đa quốc gia. Ngay cả các công ty tư nhân cũng không còn nằm ngoài tầm nhìn của đảng. Năm 2017, Trung Quốc công bố một chương trình thí nghiệm trong đó chính phủ sẽ mua một số cổ phần nhỏ trong những công ty truyền thông và kỹ thuật kể cả những đại công ty như Alibaba và Tencent, và được quyền quyết định ở một mức độ nhất định,

Tham vọng ở nước ngoài

Trong khi Tập hạn chế sự cởi mở về chính trị và kinh tế trong nước, ông đã tìm cách đặt mình vào vai trò tổng giám đốc toàn cầu hóa. Chẳng hạn, tại một cuộc họp của Hợp tác kinh tế châu Á-Thái Bình Dương vào tháng 11 năm 2017, ông tuyên bố:

“Mở cửa để mang lại tiến bộ và những người bế môn tỏa cảng chắc chắn sẽ bị tụt hậu.”

Những lời hoa mỹ như vậy chỉ là lừa dối. Trên thực tế, một trong những yếu tố đặc biệt nhất trong chế độ cai trị của Tập là thiết lập một bức trường thành để kiểm soát tư tưởng, văn hóa và ngay cả nguồn vốn giữa Trung Quốc và cả thế giới bên ngoài.

Mặc dù những hạn chế đối với ảnh hưởng của nước ngoài không phải là điều mới lạ ở Trung Quốc, nhưng chúng đã sinh sôi nảy nở dưới triều đại của Tập. Vào tháng 1 năm 2017, Bắc Kinh áp dung một đạo luật khác nghiệt buộc tất cả những tổ chức phi chính phủ ở Trung Quốc phải ghi danh với Bộ Công An, xin giấy phép cho tất cả những hoạt động của họ, và không được tổ chức quyên góp ở Trung Quốc. Đến tháng 3 năm 2018, chỉ có 330 nhóm, khoảng 4% trong tổng số những NGO đã đang hoạt động ở Trung Quốc, đã ghi danh với chính phủ. Trong khi đó, Bắc Kinh đã bắt đầu tiến trình chính thức chặn các mạng ảo của tư nhân (VPN) của ngoại quốc cho phép người dùng vượt qua cái gọi là Great Firewall (Hỏa Bích Trường thành) của Trung Quốc.

Một mô hình tương tự đã xuất hiện trong lĩnh vực kinh tế. Vào năm 2015, để chặn đồng Nhân dân tệ không bị mất giá và dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc suy giảm mạnh, Bắc Kinh đã kiểm soát chặt chẽ không để người dân và tập đoàn Trung Quốc tùy tiện đưa ngoại tệ ra nước ngoài. Cùng năm đó, chính phủ đã khởi động chương trình “Made in China 2025”, một nỗ lực tự cung cấp trong 10 kỹ nghệ chính, từ nguyên liệu đến trí tuệ nhân tạo, trong đó các công ty Trung Quốc dự kiến ​​sẽ kiểm soát tới 80% thị trường nội địa vào năm 2025. Để bảo đảm được sự thống trị của các công ty Trung Quốc, chính phủ không chỉ tài trợ cho một loạt các sản phẩm mà còn dựng lên một lô rào cản đối với sản phẩm nước ngoài. Ví dụ, trong ngành kỹ nghệ ô tô điện, chính phủ đã yêu cầu các nhà sản xuất ô tô Trung Quốc sử dụng pin được sản xuất tại các nhà máy Trung Quốc đã hoạt động được hơn một năm, loại bỏ các đối thủ lớn như Nhật Bản và Nam Hfn một cách hữu hiệu.


Tập nâng ly trong một bữa tiệc ở Hồng Kông, tháng 6 năm 2017. Nguồn: REUTERS

Trong khi đó, Tập đã chuyển chính sách ngoại giao âm thầm của Trung Quốc, đẩy nhanh những thay đổi chính sách có từ thời Hồ Cẩm Đào. Dưới triều của Tập, Trung Quốc đang tích cực tìm cách định hình các chuẩn mực và thể chế quốc tế và mạnh mẽ khẳng định sự hiện diện của Trung Quốc trên sân khấu toàn cầu. Khi Tập màu mè phát biểu năm 2014, Trung Quốc sẽ có thể “xây dựng các sân chơi quốc tế” – và “viết luật chơi” cho những trò chơi trên những sân chơi quốc tế đó.

Bước đí đáng chú ý nhất của Tập là Sáng kiến Một ​​Vành đai Một Con đường, một hóa thân hiện đại của Con đường Tơ lụa và các đường hàng hải buôn gia vị ngày xưa. Ra mắt vào năm 2013, đến nay đã có 900 dự án, hơn 80% trong số đó đã ký hợp đồng với các công ty Trung Quốc. Nhưng nỗ lực này của Tập không chỉ nhằm xây dựng cơ sở hạ tầng. Ví dụ, ở Pakistan, kế hoạch này không chỉ gồm đường sắt, đường cao tốc và truyền hình mà còn đề xuất phát triển hệ thống giám sát video và Internet tương tự nhu hệ thống ở Trung Quốc., và một dự án liên doanh với đài Truyền hình Pakistan để phát hình chương trình TV của Trung Quốc. Sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường cũng đã cho Trung Quốc một cơ hội để tiến tới các mục tiêu quân sự. Công ty quốc doanh của Trung Quốc hiện nay đang điều hợp ít nhất 76 hải cảng và nhà ga trong 34 quốc gia và tại Hy Lạp, Pakistan và Sri Lanka đầu tư xây hải cảng tại đây tiếp tục bằng những chuyến viếng thăm của hạm đội Trung Quốc. Bắc Kinh cũng tuyên bố sẽ thành lập các tòa trọng tài đặc biệt cho các dự án Sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường, như một hệ thống pháp lý khác đầy ảnh ưởng của luật lệ của Trung Quốc.

Thật vậy, Trung Quốc đang tìm cách xuất khẩu các giá trị chính trị của họ trên toàn cầu. Ví dụ, ở Ethiopia và Sudan, ĐCSTQ đang huấn luyện cho nhân viên cán bộ chính phủ địa phương về cách quản lý dư luận và phương tiện truyền thông, cố vấn và hướng dẫn cho chính phủ địa phương cần theo dõi và giám sát ở những trường hợp nào và nên dùng những loại kỹ thuật nào. Có lẽ nỗ lực đáng chú ý nhất của Trung Quốc ở mặt này là chiến dịch thúc đẩy tầm nhìn về một Internet đóng kín. Theo biểu ngữ “chủ quyền không gian mạng”, Bắc Kinh đã truyền bá ý tưởng rằng các quốc gia nên được cho phép, như một công văn tuyên bố, “tự chọn con đường phát triển không gian mạng, mô hình điều chỉnh không gian mạng và chính sách công cộng trên Internet”. Trung Quốc cũng đã thúc đẩy để có những cuộc đàm phán về quản trị Internet dành đặc quyền cho quốc gia và loại trừ các đại diện xã hội dân sự và khu vực tư nhân, và Trung Quốc tổ chức một hội nghị thường niên để thuyết phục nhà chức trách và doanh nhân nước ngoài thực thi quan điểm của Trung Quốc về Internet.

Trung Quốc cũng có quyền truy cập vào thị trường nội địa rộng lớn ở Hoa Lục để ép buộc các tập đoàn chơi theo luật của chính phủ. Ví dụ, vào năm 2017, Apple đã bị thuyết phục mở một trung tâm dữ liệu ở Trung Quốc để tuân thủ các quy tắc mới ở nước này (nơi có lẽ Trung Quốc nghĩ là sẽ dễ giám sát hơn). Cùng năm đó, Apple đã gỡ bỏ khỏi kho ứng dụng của họ hàng trăm chương trình giúp mọi người vượt qua tưởng lửa (Great Firewall) ở Trung Quốc.

Trớ trêu thay, bất kể những lời hoa mỹ về chủ quyền quốc gia, một phần của chính sách đối ngoại quyết đoán hơn của Tập Cận Bình liên quan trực tiếp đến những vi phạm không còn nghi ngờ gì nữa về chính chủ quyền quốc gia [của những nước khác]. Học viện Khổng Tử và các lớp học Khổng Tử của chính phủ Hoa lục, nơi truyền bá ngôn ngữ và văn hóa Trung Quốc ở nước ngoài, đã bị xét lại ngày càng nhiều ở Hoa Kỳ và các nơi khác vì những tuyên truyền cho ĐCSTQ, dù có lẽ chúng đang đe dọa đến lợi ích của Hoa Kỳ ở mực độ ít hơn mọi người thường nghĩ. Khó khăn hơn là những nỗ lực của Trung Quốc trong việc huy động các cộng đồng người Hoa ở nước ngoài, đặc biệt là sinh viên, để biểu tình phản đối những cuộc viếng thăm của Dalai Lama, thông báo cho người Trung Quốc không tuân theo chính sách của ĐCSTQ, và lớn tiếng bênh vực quan điểm của chính phủ về những vấn đề liên quan đến Hồng Kông và Đài Loan. Nỗ lực này của nhà nước và ĐCSTQ góp phần tạo ra bầu không khí cảm thấy bị bắt nạt và sợ hãi trong cộng đồng du học sinh Trung Quốc, và nó có thể làm mất mặt tất cả sinh viên Trung Quốc làm như họ đều là đại diện của chính phủ Trung Quốc. Đáng lo ngại hơn nữa, giới chức an ninh Trung Quốc đã nhiều lần bắt cóc cựu công dân Trung Quốc, hiện là công dân của các quốc gia khác. Sau khi một người bán sách người Tụy điển gốc Trung Quốc bị bắt cóc trên xe lửa và bị giam giữ ở Trung Quốc trong năm nay, tờ Thời báo Toàn cầu của nhà nước đã nghị luận,

“Các nước châu Âu và Hoa Kỳ nên giáo dục công dân mới nhập tịch là sổ thông hành của họ không phải là bùa hộ mạng ở Trung Quốc.”

Có thể có nhiều phản kháng chống đối Tập Cận Bình hơn người ta thường nghĩ.

Nghĩ lại về Tập Cận Bình

Nhiều người trong giới quan sát thế giới coi Tập Cận Bình là một nhân vật đã thực hiện nhiều đổi mới quyết liệt, là niềm hy vọng tốt nhất cho sự lãnh đạo toàn cầu tích cực, được người dân Trung Quốc cực kỳ ưa chuộng và là người cam kết giữ ổn định ở nước ngoài để chú tâm vào nội vụ. Trong thực tế, những đánh giá như vậy đã không nhìn thấy bốn sự thật cơ bản về Tập Cận Bình.

Trước nhất, Tập đang chơi một đòn lâu dài. Sở thích kềm chế cạnh tranh của Tập thường dẫn đến những chính sách tưởng chừng như dưới mức tối ưu trong ngắn hạn. Ví dụ, việc tập trung quyền lực và chiến dịch chống tham nhũng của ông đã làm chậm tiến trình quyết định ở đỉnh cao của hệ thống chính trị Trung Quốc, từ đó đưa đến sự tê liệt ở cấp quản trị địa phương và làm tốc độ tăng trưởng kinh tế suy giảm. Tuy nhiên, các chính sách như vậy có lợi về lâu về dài. Giới lãnh đạo Trung Quốc chấp nhận sự kém hiệu quả đi kèm với các chính sách phi thị trường – ví dụ như, kết nối Internet chậm hoặc các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ – không chỉ vì các chính sách đó nâng cao sức mạnh chính trị của chính họ mà còn cho phép chính phủ Trung Quốc có những đầu tư chiến lược lâu dài hơn. Do đó, ví dụ, chính phủ khuyến khích các công ty quốc doanh đầu tư vào các nền kinh tế có rủi ro cao trong Sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường, để giành quyền kiểm soát ở những hải cảng chiến lược hay định chuẩn kỹ thuật, như ở hệ thống đường sắt hay những loại vệ tinh định vị cho đợt sóng phát triển kinh tế toàn cầu sắp đến. Những quyết định tưởng chừng như phi lý trong bối cảnh hệ thống chính trị tự do và nền kinh tế thị trường thường ẩn chứa tiềm năng luận lý chiến lược lâu dài đối với Trung Quốc.

Thứ hai, nhưng Tập nuôi tham vọng lớn trên sân khấu toàn cầu, Tập hiếm khi thể hiện sự lãnh đạo toàn cầu thực sự, theo nghĩa thể hiện sự sẵn sàng gắn kết lợi ích của Trung Quốc với – hoặc thậm chí phụ thuộc – lợi ích của cộng đồng quốc tế. Với một vài ngoại lệ, chẳng hạn như khi nói đến đóng góp gìn giữ hòa bình, Trung Quốc đứng lên cung cấp công ích cho thế giới chi khi nào điều đó phục vụ lợi ích ngắn hạn của Trung Quốc hay khi họ bị áp lực phải làm như vậy. Hơn nữa, Trung Quốc thường nhắm mắt bỏ qua các tiêu chuẩn đã thiết lập và lập nên những quy tắc riêng cho họ. Vào năm 2016, khi Tòa án Trọng tài Quốc tế bác bỏ các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên một vùng rộng lớn ở Biển Đông, Bắc Kinh chỉ đơn giản bác bỏ các phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế.

Thứ ba, sự tập trung quyền lực và tăng kiểm soát thông tin của Tập gây khó khăn cho việc thẩm định mức đồng thuận ở Trung Quốc thực sự ra sao về đường hướng mà Tập và ban lãnh đạo ĐCSTQ đang đang áp dụng ở đây. Có thể có nhiều phản kháng chống đối Tập Cận Bình hơn người ta thường nghĩ. Trong giới học thuật và cán bộ công chức, một cuộc tranh luận rộng lớn về giá trị của nhiều chính sách của chế độ hiện hành đang bùng lên thịnh nộ, dù nó vẫn không mạnh hơn như trước đây. Nhiều công dân giàu có và tài năng nhất của Trung Quốc, lo ngại về bàn tay thô bạo hơn của nhà nước, đã chuyển tiền và gia đình của họ ra nước ngoài. Giới luật sư Trung Quốc và những người khác đã lên án nhiều sáng kiến ​​của Tập Cận Bình, kể cả hành động gần đây nhằm loại bỏ giới hạn 2 nhiệm kỳ Chủ tịch nước. Ngay cả sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường của họ Tập đã nhận nhiều lời chỉ trích của giới học giả và lãnh đạo doanh nghiệp; họ lập luận rằng nhiều khoản đầu tư được chính phủ đề xuất hoàn toàn không có không có cơ sở kinh tế.

Cuối cùng, Tập đã xóa bỏ ranh giới giữa chính sách đối nội và đối ngoại. Có thể đã có một giai đoạn ý nghĩa chính trị và kinh tế của hệ thống độc tài của Trung Quốc bị giới hạn, phần lớn cho xã hội ở Trung Quốc. Nhưng bây giờ, nước này đang xuất khẩu các giá trị chính trị của họ – trong một số trường hợp, để củng cố vị trí của những nhân vật lãnh đạo độc đoán khác và cho những người khác, làm suy yếu luật pháp quốc tế và đe dọa chủ quyền của các quốc gia khác – mô hình quản trị của Trung Quốc tâm và diện của chính sách đối ngoại của nước này.


Một ngày mưa ở Thượng Hải, tháng 2/2015. Nguồn: Carlos Barria / Reuters

Thách thức và Trả lời

Trọng tâm của cuộc cách mạng của Tập là một thách thức đối với giá trị của các chuẩn mực quốc tế do Hoa Kỳ cổ xúy. Chính quyền Trump hiện nay cần phải thúc đẩy một thách thức tương đương đối với Trung Quốc – một thách thức bắt đầu bằng một sự khẳng định mạnh mẽ các nguyên tắc đã có từ lâu của Mỹ. Điều này có nghĩa là không chỉ duy trì sự hiện diện quân sự mạnh mẽ ở châu Á-Thái Bình Dương mà còn thể hiện sự cam kết với thương mại tự do và dân chủ. Đồng thời, Hoa Kỳ phải hết sức phòng thủ mạnh ở nội địa. Bởi vì Mỹ không còn có thể tin tưởng vào Trung Quốc sẽ tiếp tục tiến trình cải cách và mở cửa, Hoa Kỳ nên ngừng hy sinh an ninh kinh tế và chính trị của chính mình. Trước đây, Washington chấp nhận sở hữu trí tuệ bị ăn cắp ở một mức độ nào đó cũng như sự tiếp cận thị trường không quân bình vì Mỹ tin rằng Trung Quốc đã đạt được một số tiến bộ về những nguyên tắc kinh tế thị trường và luật pháp. Bỏ lý luận như vậy ra khỏi cuộc bàn luận thì không có lý do gì Hoa Kỳ phải áp dụng những chính sách hạn chế hơn đối với Trung Quốc.

Theo kịp nhiều sáng kiến ​​mới của Tập là không phải là chuyện dễ dàng, và cũng khó không phản ứng mỗi khi Tập ra đòn mới. Vào tháng 3, chẳng hạn, báo cáo rằng Djibouti – căn cứ quân sự thường trực duy nhất của quân đội Hoa Kỳ ở Châu Phi – đã lên kế hoạch trao quyền kiểm soát cảng cho Trung Quốc khiến giới chức quân sự cao cấp của Mỹ đã nhan chóng báo động khiến Djibouti phải rút lại quết định. Tuy nhiên, Hoa Kỳ đang không đưa ra một giải pháp thay thế nào mang tính xây dựng, ví dụ như viện trợ phát triển kinh tế ở đây. Quan trọng hơn, Hoa Kỳ cũng không đưa ra một chiến lược rộng lớn hơn để giải quyết tham vọng của Trung Quốc ở Châu Phi và những nơi khác đang bị Sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường bao phủ. (Khi các sụ vụ diễn ra, Djibouti đã trao quyền quản lý cảng cho một công ty Singapore.) Đối phó bằng phản ứng và từng phần như vậy sẽ chẳng làm được gì để đáp ứng lại được những thách thức do cuộc cách mạng của Tập đề ra. Ở một thái cực khác, dù người ta có thể muốn đòi Hoa Thịnh Đốn phải đưa ra một chiến lược đối với một Trung Quốc hoàn toàn mới. Điều cần thiết không phải là vứt bỏ tất cả chính sách của Mỹ trong bốn mươi năm qua mà là cẩn thận suy nghĩ lại về những chính sách đó để giữ lại những gì có hiệu quả và xét lại những chính sách không còn đem lại kết quả.

Một chính có sách hiệu quả đối với Trung Quốc phải dựa trên sự thể hiện mạnh với những cam kết của Hoa Kỳ đối với các nguyên tắc của chính nước Mỹ. Bất chấp những phát biểu bốc đồng về chủ nghĩa bảo hộ của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và những lời ca ngợi dành cho những nhân vật chuyên quyền [Duturte, Kim Jung-un, v.v] những hành động gần đây cho thấy Tòa Bạch Ốc chưa hoàn toàn rũ bỏ những cam kết cam kết đối với các giá trị tự do ở châu Á. Trong một chuyến đi tới khu vực hồi tháng 11 năm 2017, Tổng thống Mỹ đã nói rõ sự ủng hộ của ông đối với khu vực “Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở” và làm sống lại mối quan hệ đối tác tứ giác với Úc, Ấn Độ và Nhật Bản, một nhóm các cuốc gia dân chủ tương tự ở Thái Bình Dương có thể bắt đầu đẩy lùi chống lại sự xâm lược của Trung Quốc trong khu vực. Thật vậy, Chiến lược quốc phòng của chính quyền Mỹ đang đề cao một sự nhấn mạnh mới dùng liên minh để chống lại “các cường quốc xét lại”.

Bước đầu tiên để giữ đúng lời hứa của mình là chính quyền Mỹ nên khai triển thêm về bản chất của quan hệ đối tác bốn bên và thiết lập cách thức phối hợp với những đối tác khác của Hoa Kỳ. Một lĩnh vực hợp tác nhiều tiềm năng là tập trung về các vấn đề an ninh tối quan trọng. Điều đó có thể là các hoạt động tự do hàng hải liên kết ở Biển Đông, cung cấp các nguồn đầu tư thay cho đầu tư của Trung Quốc tại những nước quan trọng về mặt chiến lược hoặc hỗ trợ Đài Loan trong chiến lược cưỡng chế của Bắc Kinh.

Trump cũng nên mở lại các cuộc đàm phán về Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Mặc dù ông đã rút Hoa Kỳ ra khỏi Thỏa thuận TPP ngay sau ngày nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ; nhưng gần đây, ông đã tỏ ra sẵn sàng xét lại một phiên bản TPP có thay đổi. Một thỏa thuận TPP có mặt của Hoa Kỳ hồi sinh sẽ không chỉ thúc đẩy những đổi mới trên thị trường ở các quốc gia có nền kinh tế do nhà nước thống trị, như Việt Nam, mà còn cung cấp một đầu cầu để từ đó Hoa Kỳ có thể thúc đẩy lợi ích kinh tế dài hạn của chính Hoa Kỳ.

Để cạnh tranh với Sáng kiến ​​Một Vành đai Một Con đường, Hoa Kỳ nên dựa vào thế mạnh của mình trong quy hoạch đô thị và ký thuật. Trong lĩnh vực “thành phố thông minh”, nhiều tập đoàn hàng đầu thế giới và hầu hết các công ty khởi nghiệp sáng tạo nhất thế giới là của người Mỹ. Washington nên hợp tác với các nước đang phát triển về quy hoạch đô thị cho các thành phố thông minh và giúp tài trợ cho việc phát triển kỹ thuật của các công ty Hoa Kỳ, giống như năm 2014, khi họ hợp tác với Ấn Độ trong một chương trình đầy tham vọng để nâng cấp cơ sở hạ tầng đô thị của quốc gia đó. Một phần của kế hoạch này có thể do Hoa Kỳ – hoặc các đồng minh của Hoa Kỳ – giúp xây dựng hệ thống cáp quang, GPS và hệ thống thương mại điện tử cho các nước đang phát triển. Làm được như vậy sẽ chận được những nỗ lực của Trung Quốc trong việc kiểm soát phần lớn cơ sở hạ tầng kỹ thuật số của thế giới, để Trung Quốc có một nền tảng toàn cầu để kiểm duyệt và làm gián điệp kinh tế.

Sự thúc đẩy của Trung Quốc nhằm định hình các hệ thống chính trị của các quốc gia khác nhấn mạnh sự việc chính quyền Trump cần phải hỗ trợ các thể chế Hoa Kỳ để cổ xúy tự do hóa chính trị ở nước ngoài, như Quỹ Dân chủ Quốc gia, Viện Cộng hòa Quốc tế, Viện Dân chủ Quốc gia và Quỹ Châu Á. Các tổ chức này có thể hợp tác với Úc, Nhật Bản và Nam Hàn, cùng với các đồng minh châu Âu, để giúp xây dựng nhà nước pháp trị ở các quốc gia có khuynh hướng độc tài và ở các nền dân chủ non trẻ. Các chương trình cải cách cấu trúc, giáo dục và luật pháp có thể cung cấp một lực lượng quan trọng chống lại những nỗ lực của Trung Quốc nhằm quảng bá những giá trị độc tài ở ngoại quốc.


Trump và Tập tại một quốc yến ở Bắc Kinh, tháng 11/2017. Nguồn: Jonathan Ernst / Reuters

Tất nhiên, sức mạnh trên thế giới bắt đầu bằng sức mạnh ở nội địa. Trung Quốc sẵn sàng hạ thấp lợi ích kinh tế ngắn hạn của mình cho lợi ích chiến lược dài hạn có nghĩa là Washington phải tăng cường đầu tư vào khoa học và kỹ thuật, hỗ trợ các trường đại học và phòng thí nghiệm quốc gia trong vai trò nguồn gốc của đổi mới của Mỹ, và tài trợ cho những phát minh và khai triển những kỹ thuật mới của các công ty Mỹ. Nếu không có sự hỗ trợ như vậy, những công ty của Hoa Kỳ sẽ không thể sánh được với những công ty có tài trợ mạnh mẽ của Trung Quốc, được hỗ trợ bằng tầm nhìn dài hạn của Bắc Kinh.

Trung Quốc muốn hạn chế cơ hội theo đuổi lợi ích chính trị và kinh tế của người nước ngoài ở Hoa Lục, trong khi họ đang quảng bá và vận động cho lợi ích của Trung Quốc khắp nơi trên thế giới. Do đó, đã đến lúc chính quyền Trump cần có một cái nhìn mới về khái niệm có đi có lại – và đối xử với Trung Quốc như họ đã đối với Hoa Kỳ. Các nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ từ lâu đã coi việc có đi có lại – là một ứng xử khiến cả hai cùng thiệt hại và làm mất mối quan hệ với Trung Quốc mà không thay đổi được thái độ của họ. Thay vào đó, họ ứng xử với giả định rằng nếu Mỹ duy trì và trung thành với các giá trị dân chủ của họ và thể hiện những hành động có trách nhiệm thì cuối cùng Trung Quốc sẽ đi theo sự dẫn dắt của Mỹ. Tập Cận Bình đã đảo ngược sự hiểu biết này vì ông ta đã đình trệ, và trong một vài trường hợp đảo ngược, những đổi mới chính trị và kinh tế đã bắt đầu từ thời của Đặng Tiểu Bình và biến sự cởi mở của Hoa Kỳ thành một lỗ hổng bất lợi cho Mỹ.

Có đi có lại có thể ở một số dạng khác nhau. Trong một số trường hợp, hình phạt nên tương đối nhẹ. Chính phủ Trump có thể cấm Học viện Khổng Tử và Lớp học Khổng Tử thành lập ở Hoa Kỳ trừ khi Trung Quốc cho phép nhiều Trung tâm Trao đổi Văn hóa Hoa Kỳ, những tổ chức do chính phủ Mỹ tài trợ hoạt trong khuôn viên những trường đại học Trung Quốc. Hiện tại, có ít hơn 30 trung tâm như vậy ở Trung Quốc và hơn 100 Học viện Khổng Tử và hơn 500 Lớp học Khổng Tử tại Hoa Kỳ. Về phần mình, các trường đại học Hoa Kỳ có thể từ chối đốn nhận các Viện Khổng Tử hay xây dựng các mối quan hệ đối tác khác với các tổ chức của Trung Quốc nếu bất kỳ một thành viên nào thuộc khoa của họ bị cấm đi Trung Quốc.

Washington cũng nên xem xét việc giới hạn đầu tư của Trung Quốc tại Hoa Kỳ trong các khu vực nằm ngoài giới hạn cho các doanh nghiệp Hoa Kỳ ở Trung Quốc, như viễn thông, giao thông vận tải, xây dựng và truyền thông. Đối xử này có thể được thực hiện bằng cách giới hạn cổ phần của Trung Quốc trong những công ty của Hoa Kỳ ở mức độ mà Trung Quốc giới hạn các công ty nước ngoài khi mua cổ phần trong công ty của Trung Quốc. Một cách khiêu khích hơn, Hoa Kỳ có thể ngầm hoặc công khai hỗ trợ những nỗ lực của các nước châu Á khác nhằm quân sự hóa các quần đảo trên Biển Đông trong nỗ lực làm tăng phí tổn cho Trung Quốc khi phải làm điều tương tự. Có đi có lại không cần phải là một kết thúc. Trên thực tế, một cách lý tưởng, một hành động trả đũa (hoặc thậm chí chỉ là mối đe dọa trả đũa) sẽ đưa Trung Quốc đến bàn đàm phán, nơi có thể đạt được kết quả tốt hơn.

Trong khi Tập đưa ra những thách thức mới cho Hoa Kỳ, ông ta cũng mang đến một cơ hội mới: cơ hội để Hoa Thịnh Đốn bắt Tập phải chịu trách nhiệm với lời tuyên bố là Trung Quốc đã chuẩn bị để nhận trách nhiệm toàn cầu lớn hơn. Năm 2014, chính quyền Obama đã đạt được một số thành công trong việc cân bằng tham vọng của Tập khi Hoa Kỳ gây áp lực buộc Trung Quốc phải áp dụng các giới hạn đối với lượng khí thải carbon và tăng đáng kể số tiền viện trợ cho các nước châu Phi bị khủng hoảng Ebola. Tương tự, chính quyền Trump đã thành công khi thúc đẩy Trung Quốc áp dụng các biện pháp trừng phạt cứng rắn hơn để cố gắng kiềm chế chương trình hạch tâm của Bắc Hàn. Chính quyền Mỹ tiếp tục có những hành động như vậy. Chính quyền Trump nên kêu gọi Trung Quốc nhận một một vai trò lớn hơn trong việc giải quyết cuộc khủng hoảng tị nạn toàn cầu, đặc biệt là phần đang diễn ra tại sân sau của chính quốc gia này. Ở biên giới Myanmar, hơn 650.000 người tị nạn thuộc tộc thiểu số Rohingya đang ở ở Bangladesh, làm đất nước nghèo khó này điêu đứng. Trung Quốc đã đề nghị làm trung gian hòa giải giữa hai nước. Nhưng Trung Quốc cũng chặn một nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ bổ nhiệm một đặc sứ cho Myanma và cũng xem thường số phận của người tị nạn Rohingya, trong lúc tập trung vào việc bảo vệ những dự án của Sáng kiến Một Vành đai Một Con đường tránh khỏi những bạo động đang xẩy ra ở Myanmar. Hoa Kỳ và những nước khác cần nói lớn và nói rõ rằng: vai trò lãnh đạo thế giới càng lớn thì trách nhiệm với thế giới càng lớn.

Liệu Tập có thể thành công không?

Liệu cuộc cách mạng thứ ba của Trung Quốc có bền vững hay không? Lịch sử chắc chắn không đứng về phía Tập. Mặc dù sự suy yếu của các thể chế dân chủ ở một vài nơi trên thế giới, tất cả các nền kinh tế lớn – trừ Trung Quốc – đều là các nước dân chủ. Và có thể vạch ra, như nhiều học giả đã làm, những ngả đường cho một tiến trình chuyển đổi dân chủ có thể xẩy ra với Trung Quốc. Một trong những con đường đó là một cuộc khủng hoảng kinh tế, có thể tạo ra nhu cầu phải thay đổi. Nền kinh tế Trung Quốc đang có dấu hiệu căng thẳng, với nợ của mỗi gia đình, nợ doanh nghiệp và nợ của chính phủ Trung Quốc như một phần của GDP tất cả đồng loạt tăng vọt kể từ cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008. Một số chuyên viên kinh tế Trung Quốc biện luận rằng vì nước này phải đối phó với một thách thức lớn về dân số đang già đi nhanh chóng và với một quỹ hưu trí không đủ tiển, cùng với tỷ lệ sinh tiếp tục ở mức thấp, ngay cả sau khi Bắc Kinh kết thúc chính sách một con.

Cũng có thể thấy rằng Tập vung tay quá trán. Trong nước, sự bất mãn với các chính sách đàn áp của ông đã lan rộng trong cộng đồng doanh nghiệp và trí thức của Trung Quốc. Số lượng các cuộc biểu tình của người lao động đã tăng hơn gấp đôi trong nhiệm kỳ của Tập. Hơn nữa, mặc dù thường bị lãng quên trong môi trường chính trị hiện tại của Trung Quốc, đất nước này không phải không có những người cổ xúy dân chủ. Những học giả nổi tiếng, những người hoạt động, nhà báo, công chức cán bộ đã nghỉ hưu và các doanh nhân giàu có đều lên tiếng ủng hộ đổi mới dân chủ trong thời gian gần đây. Đồng thời, hành động loại bỏ giới hạn 2 nhiệm kỳ chủ tịch nước của Tập Cận Bình đã gây ra một cuộc tranh cãi trong giới lãnh đạo hàng đầu của ĐCSTQ. Và nhà chức trách Trung Quốc đã thừa nhận với báo chí rằng đã có những kế hoạch đảo chính và âm mưu ám sát Tập Cận Bình.

Ở nước ngoài, những nỗ lực tích cực để mở rộng ảnh hưởng của Bắc Kinh đã thường xuyên gặp những phản ứng dữ dội. Chỉ trong năm vừa qua, các cuộc biểu tình khắp nơi đã bùng nổ chống lại người Trung Quốc nổ ra ở Bangladesh, Kazakhstan, Kenya và Sri Lanka. Vì Trung Quốc vẫn thúc đẩy chính sách đối ngoại đầy tham vọng như vậy, nhiều trường hợp chống đối tương tự chắc chắn sẽ mọc lên, làm tăng triển vọng cho rằng Tập sẽ bị coi là thất bại ở nước ngoài, do đó làm suy yếu chính quyền của ông trong nước.

Tuy nhiên, có rất ít bằng chứng thuyết phục cho thấy rằng cuộc cách mạng của Tập có nguy cơ bị đảo ngược. Nhiều thành tựu của ông đã thu hút được nhiều ủng hộ khắp nơi. Ông đã sống sót qua các cuộc khủng hoảng trong quá khứ, chẳng hạn như một vụ sụp đổ thị trường chứng khoán lớn vào năm 2015, và tại Đại hội Đảng lần thứ 19, việc củng cố quyền lực thể chế và trách nhiệm thay đổi của ông đã được củng cố. Sau đó, trong tương lai gần, Hoa Kỳ sẽ phải đối phó với Trung Quốc như sau: một quốc gia cố tình tìm cách định hình lại hệ thống quốc tế theo mô hình của chính họ. Tin tốt là Tập đã làm rõ ý định cách mạng của ông ta. Nay không có lý do nào để Hoa Kỳ không đáp ứng thật tương xứng với Trung Quốc bằng những động thái không nhập nhằng nước đôi.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn: China’s New Revolution | By Elizabeth C. Economy | Foreign Affairs | May/June 2018.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/07/cuoc-cach-mang-moi-cua-trung-quoc/feed/ 0
Chúc mừng năm mới http://dcvonline.net/2019/02/05/chuc-mung-nam-moi-3/ http://dcvonline.net/2019/02/05/chuc-mung-nam-moi-3/#respond Tue, 05 Feb 2019 09:00:36 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1758810

Chúc bạn đọc khắp nơi năm mới Kỷ Hợi 2019 vạn an, vạn phúc. DCVOnline.

]]>
http://dcvonline.net/2019/02/05/chuc-mung-nam-moi-3/feed/ 0
L’Humanité, tiếng nói của Cộng sản Pháp, trước ngưỡng cửa sống còn http://dcvonline.net/2019/02/04/lhumanite-tieng-noi-cua-cong-san-phap-truoc-nguong-cua-song-con/ Mon, 04 Feb 2019 14:00:17 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1757655 ]]>

Angelique Chrisafis | DCVOnline

Tờ báo cực tả yêu cầu bạn đọc cứu nguy trong khi chờ tòa án ra phán quyết trong vụ phá sản.


L’Humanité, với 200 nhân viên, do người hùng xã hội chủ nghĩa Pháp Jean Jaurès thành lập vào năm 1904. Nguồn: Michael Baucher/Panoramic

Tờ báo cộng sản lâu đời của Pháp, L’Humanité, đang phấn đấu để tránh bị phá sản, ngay đến các chính trị gia cánh hữu đã phải ghi danh mua báo để giúp giữ cho L’Humanité sống sót.

Nhật báo 114 tuổi này đang kêu gọi độc giả ủng hộ trong cuộc chiến vĩ đại của họ để tiếp tục xuất bản trong khi đang đợi phán quyết của tòa án vào tuần tới về việc liệu nó có thể được cứu sống hay không.

Tờ báo do người lãnh đạo xã hội chủ nghĩa Pháp Jean Jaurès thành lập vào năm 1904 và trở thành tiếng nói chính thức của Đảng Cộng sản Pháp sau năm 1920. Đây là một tờ báo quan trọng trong làng báo chí Pháp sau chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng doanh số hàng ngày đã giảm từ hàng trăm ngàn trước đây xuống khoảng 30.000 số mỗi ngày.

Hệ thống trợ cấp trực tiếp và gián tiếp chính phủ Pháp cho tất cả các tờ báo của đã làm lợi cho L’Humanité, và nhiều đời tổng thống Pháp kế tiếp đã tìm cách bảo đảm cho nhật báo này được duy trì cho đến hôm nay. Tờ báo tương đương bằng tiếng Ý của nó, L’Unità, đã đóng cửa từ hai năm trước đây.

Nhưng doanh thu quảng cáo và doanh số bán được hàng ngày của tờ báo sút giảm đã đẩy tờ L’Humanité vào khủng hoảng. Với các thủ tục phá sản đang tiến hành tờ báo đang vật lộn để tìm giải pháp.

Patrick Le Hyaric, chủ biên của L’Humanité, nói với tờ The Guardian rằng tờ báo có vấn đề về tiền mặt quá lớn vì những chi phí sản xuất, trong khi quảng cáo và số người đọc sụt giảm nên không lấp nổi số thất thu.

Ông nói với một phiên tòa vào tuần trước, điều quan trọng là tìm cách để tờ báo tiếp tục xuất bản ngay cả khi người tiếp thu tài sản của tờ báo đã được gọi đến.


Một biểu ngữ L’Humanité trong một cuộc biểu tình ở Paris vào tháng 5 năm 1968. Nguồn ảnh: AFP/Getty Images.

Le Hyaric cho rằng L’Humanité là một phần của lịch sử truyền thông của Pháp.

“Nó đại diện cho Phong trào của công nhân, cánh tả, lịch sử của Pháp và nền cộng hòa, của cuộc kháng chiến và cũng là một loại độc lập của Pháp: trong thời gian Pháp chống lại cuộc chiến ở Iraq, tờ báo ủng hộ quan điểm đó. Cho dù bạn ở cánh tả hay cánh hữu, bạn có thể thấy rằng nếu L’Humanité biến mất, một phần của Pháp sẽ biến mất cùng với nó: sự đa nguyên của ý kiến, sự đối lập tư tưởng.

Chuyên viên về sử truyền thông Patrick Eveno cho biết:

“Trong 20 năm qua, tất cả các chính khách đều nói rằng đó sẽ là một thông điệp xấu cho đa nguyên của nền báo chí nếu để cho tờ L’Humanité chết, vì vậy [tổng thống] Jacques Chirac, Nicolas Sarkozy và François Hollande đã chuyển tài trợ của chính phủ để bảo đảm cho nó sống sót đến nay. Chúng tôi không biết Emmanuel Macron sẽ làm gì. Cho đến bây giờ, không một vị tổng thống Pháp nào muốn trở thành người để cho L’Humanité đóng cửa.”

Tờ báo, với 200 nhân viên, đã lên tiếng kêu gọi khẩn cấp để độc giả ủng hộ mua báo trong những tuần gần đây và những người danh tiếng trong làng nghệ thuật và chính trường ủng hộ tờ báo sẽ tập trung tại một cuộc họp mặt ở Paris vào tháng tới.

Julien Dive, một chính khách ở Picardy thuộc một chính đảng cánh hữu Les Républicains, là một trong nhiều nhân vật bên phải đã tổ chức quyên góp và ghi tên mua báo. Ông cho rằng điều quan trọng là phải bảo vệ cho có nhiều quan điểm khác nhau trên các phương tiện truyền thông và cái mà ông gọi là ‘một tượng đài của giới truyền thông Pháp’. Ông ấy nói rằng nội dung của tờ báo luôn luôn ‘vô tư và khác’ và điều quan trọng là mọi người cần đọc những quan điểm mà họ không nhất thiết đồng ý với.

Trong một bài xã luận, nhật báo Le Monde đã cảnh cáo:

“Tờ báo (L’Humanité), cơ quan ngôn luận trước đây của Đảng Cộng sản, đã đeo ống thở để sống trong vài năm qua… Lời kêu gọi mới về sự hào phóng của độc giả sẽ cho phép nó sống thêm vài tháng nữa nhưng thật khó cs thể thấy L’Humanité có thể sinh tồn ở dạng hiện tại.”

Le Monde cho biết mối đe dọa đối với sự sống còn của L’Humanité là tin xấu cho tính đa nguyên của làng truyền thông và cho tự do ngôn luận.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn:L’Humanité, voice of communist France, faces fight for survival | Angelique Chrisafis | theguardian.com| February 4, 2019.

]]>
Việc thống nhất Trung Quốc với Đài Loan sẽ không xảy ra nay mai. Đây là lý do tại sao http://dcvonline.net/2019/02/03/viec-thong-nhat-trung-quoc-voi-dai-loan-se-khong-xay-ra-nay-mai-day-la-ly-do-tai-sao/ Sun, 03 Feb 2019 04:00:36 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1756801 ]]>

Zhiqun Zhu | DCVOnline

Bài phát biểu ngày 2 tháng 1 của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình về Đài Loan đã gây ra một vòng tranh luận mới về quan hệ Trung Quốc-Đài Loan.

Không thể thống nhât Trung Quốc với Đài Loan trong nay mai. Nguồn: Tweeter.

Những người không ủng hộ việc thống nhất Đài Loan-Trung Quốc tin rằng một nền dân chủ không nên không nên để bị một chế độ độc tài nuốt chửng, và vẫn hoài nghi rằng chính phủ Trung Quốc sẽ tôn trọng mô hình “Một quốc gia, hai hệ thống” (一国两制, nhất quốc lưỡng chế) mà họ đã hứa, lấy sự giới hạn tự ở Hồng Kông như một tiền lệ. Xi cho rằng Đài Loan sẽ khác, và đề nghị khai triển một mô hình mới cho Đài Loan dựa trên những tham khảo chính trị với đại diện của nhiều đảng phái và mọi giới khác nhau ở Đài Loan; Tuy nhiên, nhiều người, đơn giản, không tin vào chính phủ Trung Quốc.

Ngoài sự thiếu tin tưởng với Bắc Kinh, có ba trở ngại lớn cho việc thống nhất Trung Quốc với Đài Loan. Tất cả những chr dấu hiện nay cho thấy triển vọng thống nhất trong ngắn hạn là rất mỏng manh.

Đầu tiên, rất ít người Đài Loan tự nhận mình là người Trung Quốc. Với nền giáo dục “khử Trung Quốc hóa (去中国化)” của Đài Loan, người Đài Loan ngày càng thấy Hoa Lục một quốc gia nước ngoài và là một hàng xóm thù địch. Không những  phần lớn người Đài Loan không thích chính quyền cộng sản ở Bắc Kinh mà họ còn không ủng hộ chính sách “Một quốc gia, hai hệ thống”; họ cũng cảm thấy rằng Đài Loan đã là một quốc gia độc lập, với chính phủ, quân đội, lãnh thổ và dân số của riêng mình.

Các cuộc thăm dò khác nhau ở Đài Loan cho thấy phần lớn, thường là hơn 80% người Đài Loan, thích hiện trạng hơn là độc lập hoặc thống nhất. Đối với hầu hết người Đài Loan, “hiện trạng” có nghĩa là Đài Loan là một quốc gia riêng biệt với Trung Quốc. Vì Đài Loan là một nền dân chủ, nên người Đài Loan tự nhiên tin rằng họ có thể và nên tự xác định tương lai của Đài Loan. Thật vậy, một số người ở Đài Loan thà biến Đài Loan thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ hơn là một phần của Trung Quốc. Chủ tịch Tập đã tuyên bố thống nhất có nghĩa lớn hơn cả hội nhập Đài Loan và đại lục; nó có nghĩa là sự “tâm linh khế hợp (心灵契合)” qua eo biển Đài Loan. Ông Tập nói đúng, nhưng  bản sắc Đài Loan đụng độ với chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc, làm thế nào có thể hiện hữu một sự hòa hợp như vậy được?

Thứ hai, Trung Quốc thiếu sức mạnh mềm và sự hấp dẫn rộng lớn với người Đài Loan, và chưa sẵn sàng để thống nhất. Bắc Kinh đang bận rộn với nhiều vấn đề ở đại lục. Với những căng thẳng gia tăng ở Tân Cương và Tây Tạng, rất khó để vượt qua căng thẳng ở Tân Cương và Tây Tạng, như vậy Trung Quốc không đủ khả năng để vội vàng đi đến một sự thống nhất trong nay mai.

Sự thống nhất với Đài Loan khiến người dân Hoa Lục có thể đặt câu hỏi: tại sao Đài Loan và đại lục không thể sống dưới “Một quốc gia, Một hệ thống” hay “Một quốc gia, Hệ thống tốt (一国良制, nhất quốc lương chế)” và đòi có một hệ thống tốt hơn xuyên eo biển Đài Loan. Vì Bắc Kinh nói bất cứ điều gì cũng có thể được thảo luận trong “Một Trung Quốc”, nếu Đài Loan nói họ sẽ gia nhập Trung Quốc khi Hoa Lục trở thành một nền dân chủ thì sao? Bắc Kinh có sẵn sàng dỡ bỏ kiểm duyệt truyền thông và bảo đảm quyền tự do ngôn luận hay không? Hoặc cho phép sự hiện hữu của các chính đảng đối lập hay không? Tính năng động của Đài Loan, và đôi khi, nền dân chủ ồn ào là vũ khí mạnh nhất mà Đài Loan đang có. Đài Loan cũng có thể coi “tam dân chủ nghĩa” (三民主义) của bác sĩ Tôn Dật Tiên là điều kiện tiên quyết để thống nhất: chủ nghĩa dân tộc độc lập, dân quyền tự do và dân sinh hạnh phúc. Tôn Dật Tiên được dân cả hai phía tôn kính từ, và Bắc Kinh sẽ khó có thể nói nói không.

Thứ ba, Hoa Kỳ, tác nhân bên ngoài quan trọng nhất, sẽ không ủng hộ sự thống nhất Trung Quốc-Đài Loan nếu nó đi ra ngoài lợi ích quốc gia của chính nước Mỹ, và có khả năng sẽ làm mọi cách để ngăn chặn điều đó xảy ra.

Hoa Kỳ chuyển sự công nhận ngoại giao từ Đài Bắc sang Bắc Kinh vào năm 1979. Đạo luật Quan hệ Đài Loan được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua và được Tổng thống Jimmy Carter ký thành Luật vào tháng 4 năm 1979 đã quy định quan hệ “không chính thức” giữa Hoa Kỳ và Đài Loan kể từ đó. Nhưng trên thực tế, quan hệ Hoa Kỳ-Đài Loan mạnh hơn nhiều so với quan hệ của Mỹ với hầu hết các quốc gia khác. Tất cả mọi chính phủ Mỹ từ thởi Tổng thống Ronald Reagan, đã bán vũ khí cho Đài Loan, dù rõ ràng đó là một vi phạm điều khoản Mỹ đã cam kết với Trung Quốc trong Thông cáo chung năm 1982. Để biện hộ, nhà chức trách Hoa Kỳ đã nhấn mạnh có mối quan hệ mạnh mẽ  giữa việc bán vũ khí cho Đài Loan và chính sách hòa bình của Trung Quốc đối với Đài Loan. Hiện đại hóa quân sự nhanh chóng của Bắc Kinh đã mang lại động lực mới cho việc bán vũ khí của Hoa Kỳ cho Đài Loan cũng như sự cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc ngày càng  tăng.

Tổng thống Donald Trump đã nâng cao hơn nữa mối quan hệ Hoa Kỳ-Đài Loan. Năm 2018, Trump đã ký một số đạo luật ủng hộ Đài Loan, gồm Đạo luật Du lịch Đài Loan và Đạo luật Sáng kiến ​​Tái bảo đảm Châu Á, khẳng định sự ủng hộ mạnh mẽ của Hoa Kỳ đối với Đài Loan.

Hoa Kỳ sẽ tiếp tục chơi “con cờ Đài Loan” đặc biệt là khi quan hệ với Bắc Kinh đang căng thẳng. Để giữ vị thế độc tôn của Đài Loan như một thực thể riêng biệt với Trung Quốc nhưng không chính thức tạo ra “Hai Trung Quốc” hoặc “Một Trung Quốc, Một Đài Loan” có lẽ là tốt nhất cho lợi ích của Hoa Kỳ.

Kết hợp lại, những yếu tố này khiến Trung Quốc vô cùng khó khăn, nếu không nói là không thể đạt được mục tiêu thống nhất quốc gia trong tương lai.


ARIRANG NEWS:  China’s Xi says Taiwan’s reunification with China is ‘inevitable’

Zhiqun Zhu, Tiến sĩ, là Giáo sư Khoa học Chính trị và Quan hệ Quốc tế tại Đại học Bucknell ở Lewisburg, PA.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn:China’s Reunification With Taiwan Won’t Happen Anytime Soon. Here’s Why | Zhiqun Zhu | newsweek.com| February 1, 2019.

]]>
Ảo tưởng Cộng sản | Tuyển tập http://dcvonline.net/2019/02/02/ao-tuong-cong-san-tuyen-tap/ Sat, 02 Feb 2019 04:00:12 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1754914 ]]> DCVOnline

Cuộc khủng hoảng về ý thức hệ, chính trị và kinh tế đã làm đổ vỡ Liên bang Sô Viết. Chính sự kiện này đã đưa đến sự tan rã của đế chế đó; nó vừa là nguyên nhân và cũng là hậu quả của sự sụp đổ hoàn toàn của chủ nghĩa Cộng sản. Tại Đông Ấu, ngày 9 tháng 11, năm 1989, hàng ngàn người Đức đã đập đổ bức tường Bá Linh, biểu tượng của sự ngăn ngách giữa tự do và cộng sản.

Sinh viên “yêu nước” trốn quân dịch không về nước: (từ trái qua phải): Lương Châu Phước, Đỗ Đức Viên, Trần Tuấn Dũng, và Nguyễn Văn Nhã. 1970. Nguồn: Tạp chí PARADE/Washington Post June 14, 1970

Chủ nghĩa Cộng sản cũng là nguyên nhân của cuộc chiến và lằn ranh chia cách hai xã hội ở hai miền Nam Bắc Việt Nam.

Trong suốt thời chiến tranh, một số nhỏ thanh niên miền Nam đã chọn đứng về phía những người Cộng sản. Trong nước thì họ đã trực tiếp hay gián tiếp hợp tác với cộng sản nằm vùng tổ chức chống phá chính phủ ở miền Nam ở cả hai nền Cộng hòa. Ở nước ngoài, một số sinh viên, cũng rất nhỏ, khoác lên mình chiếc áo “phản chiến”, “chống Mỹ” hợp tác với những tổ chức và đảng cộng sản địa phương chống đối chính phủ Việt Nam Cộng hòa và sự hiện diện của người Mỹ ở miền Nam. Đặc biệt, gần như đa số những sinh viên “phản chiến” hay như họ tự cho là thành phần “đứng ngoài cuộc chiến” là những người đã được chính phủ Việt Nam Cộng hòa gởi đi học để về giúp xây dựng đất nước. Mỉa mai hơn nữa, họ còn là những sinh viên được chính phủ Mỹ nuôi đi học bằng những học bổng trong chương trình “Leadership” do USAID tài trợ hay của Kế hoạch Colombo, ban đầu do những quốc gia trong Khối Thịnh vượng chung thành lập vào tháng 1, 1950 tại Colombo, thủ đô của Ceylon (Tích Lan) nay là Sri Lanka, để giúp những nước vùng châu Á-Thái Bình Dương chống lại hiểm họa cộng sản. Mỹ lại là quốc gia đóng góp phần lớn nhất trong Kế hoạch Colombo.

Sau 30 tháng Tư, 1975 những người “đứng ngoài cuộc chiến” ở Âu châu cũng như ở Bắc Mỹ bỗng dưng trở thành người của bên thắng cuộc. Họ đi vào dòng chính, được chính quyền hậu thuẫn, và họ tích cực, công khai ủng hộ và làm việc cho Cộng sản Việt Nam.

Tuyển tập “Ảo tưởng Cộng sản” là tập hợp những nhận định về những hoạt động, tổ chức, và nhân sự của nhóm người đã “đứng ngoài cuộc chiến” và bỗng dưng thắng cuộc. Đây là những câu chuyện về những cựu sinh viên Việt Nam đi học ở Canada rồi theo cộng sản. Thành phần cởi áo, trở cờ, đón gió ngay sau ngày 30 tháng Tư không phải là chủ đề của Tuyển tập này có lẽ vì các tác giả cho rằng chẳng có gì đáng để viết về hạng người cơ hội chủ nghĩa như thế.

Tác giả của những bài viết trong Tuyển tập trước nhất là người miền Nam Việt Nam; họ là sinh viên du học ở những thập niên 1960-1970 hay là người tị nạn cộng sản sau năm 1975. Họ viết có thể vì thấy cần phải viết hay là những người làm báo từ lâu hoặc là nhà văn có có nhiều tác phẩm đã xuất bản; đa số là những tác giả viết riêng cho DCVOnline từ nhiều năm qua.

Tuyển tập này có tiếng nói từ hai phía, những người ủng hộ miền Nam và những người đứng ngoài cuộc chiến. Tuy vậy, trong đó vẫn còn thiếu quan điểm và nhận định của những nhân vật lãnh đạo nhóm sinh viên theo cộng sản, chống miền Nam, chống Mỹ, rồi một thời “hồ hởi” làm việc cho cộng sản để rồi một số đã phải ngỡ ngàng, hụt hẫng, như kẻ bị lừa phỉnh khi va chạm với thực tế cộng sản. Những va chạm thực tế và cuộc đấu đá tranh dành quyền lợi, dưới khẩu hiệu “Đổi mới”, đã dẫn đến sự sụp đổ từ nền tảng cơ sở kinh tài cho cộng sản do nhóm cựu sinh viên thân cộng đứng đầu. Tổ chức này sụp đổ ngay sau khi chủ nghĩa Cộng sản sụp đổ trên toàn thế giới và trước khi vai trò “kinh tài” ngắn hạn cho cộng sản chấm dứt với sự tái lập bang giao giữa Mỹ và Cộng sản Việt Nam vào năm 1995.

Hy vọng những nhận định và ghi chép về một giai đoạn lịch sử ngắn – hẳn còn nhiều thiếu sót – về một phần nhỏ của cộng đồng sinh viên Việt Nam đi học tại Canada trước năm 1975 sẽ được bổ túc trong tương lai.

Cuối năm Mậu Tuất, ngày 2 tháng 2, 2019.

]]>
Trump và Kim sẽ gặp lại nhau, nhưng tại sao ở Việt Nam? http://dcvonline.net/2019/02/01/trump-va-kim-se-gap-lai-nhau-nhung-tai-sao-o-viet-nam/ Fri, 01 Feb 2019 04:00:08 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1752150 ]]>

Matthew Bell | DCVOnline

Tổng thống Mỹ Donald Trump nói ông đợi gặp lại lãnh tụ độc tài Kim Jong-un ở cuộc gặp mặt thứ hai vào cuối tháng Hai.

Hồ Tây. Hà Nội. Nguồn:
www.ihg.com

Địa điểm sắp diễn ra Hội nghị thượng đỉnh thứ nhì giữa Trump-Kim chưa được công bố chính thức. Một số địa điểm được đề cập đến gồm Hawaii, Mông Cổ, Indonesia.

Nhưng Việt Nam được cho là đứng đầu danh sách. Và điều đó hợp lý vì cả đống lý do.

Tại sao lại là Việt Nam. Theo quan điểm của chính quyền Mỹ, Việt Nam là một ví dụ sáng ngời cho tương lai có thể có cho Bắc Hàn. Mike Pompeo nói trong bài phát biểu tại Hà Nội, Việt Nam, tháng 7 năm ngoái nói,

“Chúng tôi biết đó có thể là sự thật. Chúng tôi thấy Việt Nam đã đi qua đoạn đường đáng chú ý này như thế nào.”


Con đường mà Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã nói đến là thành công kinh tế sau chiến tranh của Việt Nam, mà ông Pompeo gọi là “phép màu”.

Ông Pompeo cho rằng bước ngoặt đến với Việt Nam, chỉ 20 năm sau khi Sài Gòn sụp đổ. Năm 1995, Hoa Kỳ và Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tái lập quan hệ ngoại giao.

Đứng ở thủ đô của Việt Nam, ông Pompeo đã gởi thông điệp này cho lãnh tụ độc tài ở Bắc Hàn:

“Tổng thống Trump tin rằng đất nước của ông có thể đi lại con đường này. Đó là tương lại của bạn nếu bạn thấy khoảnh khắc. Phép màu có thể là của bạn. Nó cũng có thể là phép màu cho Bắc Hàn.”

Vì vậy, từ quan điểm của Washington, chọn Việt Nam cho hội nghị thượng đỉnh lần thứ hai của Trump với Kim là một biểu tượng mạnh mẽ. Zachary Abuza thuộc Đại học Chiến tranh Quốc gia ở Washington nói,

“Chúng ta đã đi từ kẻ thù sang đối tác và mối quan hệ Mỹ-Việt đang phát triển với những bước nhảy vọt. Chúng ta đã thấy đầu tư nhảy vọt của Hoa Kỳ vào nước này. Họ đã tăng mối quan hệ quân sự với Hoa Kỳ. Chúng ta đã có chuyến thăm cảng đầu tiên của một tàu sân bay Mỹ vào năm ngoái.”

Việt Nam đã nhiệt tình tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, đạt được trong thời gian Tổng thống Barack Obama tại vị. Khi Trump rút khỏi thỏa thuận thương mại, người Việt Nam coi đó là một thất bại, Abuza nói.

“Từ quan điểm của họ, điều rất quan trọng là giữ cho Hoa Kỳ quan tâm đến nền an ninh của khu vực. và họ hiểu rằng Trump là một tổng thống đổi chắc. Khả năng tổ chức một hội nghị thượng đỉnh là điều thực sự quan trọng đối với tổng thống Mỹ và đó là điều mà họ buộc phải có.”

Việt Nam là địa điểm cho hội nghị thượng đỉnh cũng có lợi cho Bắc Hàn, bắt đầu với một lý do rất thực tế. Sung-Yoon Lee thuộc Trường Luật và Ngoại giao Fletcher tại Đại học Tufts nói,

“Thật trớ trêu khi Bắc Hàn có khả năng bắn một hỏa tiễn đạn đạo xuyên lục địa có thể bay tới Washington, DC. nhưng, nó không có kỹ thuật để làm một chiếc máy bay có thể bay 4.000 km.”

Bay bằng một chiếc máy bay của Bắc Hàn kaf điều không thể chấp nhận được cho cuộc gặp thứ hai của Kim với Trump. Vì vậy, địa điểm sẽ  cần phải ở gần thủ đô Bình Nhưỡng của Bắc Hàn.

Chi tiết đó đã loại trừ Thụy Sĩ là một địa điểm, nơi Kim đã đi học nội trú vào cuối những năm 1990, bởi vì như vậy Jong-un cần phải đi máy bay của Trung Quốc.

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tên chính thức của nước này, không chỉ gần gũi hơn về mặt địa lý với Bắc Hàn. Lee nói rằng chính sách quốc gia của hai chính phủ cộng sản này cũng hòa hợp. Việt Nam đã chiến đấu chống lại đế quốc Mỹ, và rốt cuộc đã giành được chiến thắng. Lee nói,

“Việt Nam là một mô hình thống nhất cộng sản lãnh đạo cho chế độ của Bắc Hàn trong nhiều chục năm qua.”  

Chính Việt Nam cộng sản đã đánh bại Mỹ và các đồng minh của Mỹ ở miền nam, Lee nói, và sau đó nắm quyền kiểm soát toàn bộ đất nước theo cách riêng của mình.

Nhưng còn “phép màu” kinh tế mà Pompeo đang nhắc nhớ cho Kim, nèn thương mại bùng nổ mà Việt Nam đã xây dựng với Mỹ, với Nam Hàn Quốc, các nước láng giềng và Liên minh châu Âu thì sao? Đó không phải là con đường lôi cuốn Kim sao? Lee nói,

Không. Chắc chắn là không nếu chính quyền Trump khẳng định rằng Kim phải từ bỏ vũ khí hạch tâm trước nhất. Lee nói,

“Cuộc đàm phán vàng kéo dài thiw Kim càng có nhiều thời gian và tiền bạc để Kim Jong-un mua những gì ông ta muốn, đó là nâng cao hơn nữa khả năng chế tạo hỏa tiễn đạn đạo và vũ khí hạch tâm giết người của ông ta.”

Cộng đồng tình báo Mỹ dường như đồng ý với đánh giá này. Hôm thứ ba, Giám đốc Tình báo Quốc gia, Dan Coats đã nói như sau về Bắc Hàn,

“Chúng tôi hiện đang thẩm định rằng Bắc Hàn sẽ tìm cách giữ lại các khả năng về Vũ khí giết người hàng hoạt (WMD) và chắc chắn không từ bỏ  hoàn toàn khả năng vũ khí hạch và khả năng sản xuất vì tập đoàn lãnh đạo coi đây là sự sống còn của họ.”

Tất nhiên, phi hạt nhân hóa là mục tiêu chính của hội nghị thượng đỉnh đầu tiên của Tổng thống Trump với Kim Jong-un. Và nó sẽ là mục tiêu của thế giới.

Đặc phái viên Hoa Kỳ tại Bắc Hàn Stephen Biegun đang lên kế hoạch cho một bài phát biểu tại Đại học Stanford vào thứ Năm về chiến lược của chính quyền Mỹ. Sau đó, ông sẽ tới DMZ, nơi phân chia Bắc và Nam Hàn, để nói về hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim sắp đến.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn:Trump and Kim will meet again, but why in Vietnam? | Matthew Bell | PRI’s The World ©2018 PRI | January 30, 2019. 4

]]>
CFO của Huawei có thể dùng tuyên bố của Trump để tránh bị dẫn độ sang Mỹ http://dcvonline.net/2019/01/31/cfo-cua-huawei-co-the-dung-tuyen-bo-cua-trump-de-tranh-bi-dan-do-sang-my/ Thu, 31 Jan 2019 15:00:23 +0000 http://dcvwp.trstudios.net/?p=1751258 ]]>

Alexis Keenan | DCVOnline

Hôm thứ Tư, Hoa Kỳ đã kịp thời nộp hồ sơ yêu cầu Canada dẫn độ CFO của Hoa Vi, Mạnh Vãn Chu, đang bị giữ tại Canada theo lệnh tạm thời kể từ khi bị bắt tại phi trường Vancouver vào ngày 1 tháng 12.


Mạnh Vãn Chu, Giám đốc điều hành của Huawei Huawei Technology, đang tham dự một phiên họp của Diễn đàn đầu tư vốn VTB “Tiếng gọi của Nga!” tại Moscow, LB Nga ngày 2 tháng 10 năm 2014. Ảnh chụp ngày 2 tháng 10 năm 2014. Nguồn: REUTERS / Alexander Bibik

Công tố viên của New York và Washington cáo buộc công ty Huawei, tiết lộ hôm thứ Hai, đã  ăn cắp bí mật thương mại của một trong những đối tác kinh doanh của Hoa Vi tại Hoa Kỳ và vi phạm lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ đối với Iran.

Trong số những yếu tố khác trong vụ Mạnh Vãn Chu, tòa án Canada sẽ xem xét các điều khoản của Đạo luật dẫn độ và hiệp ước của Canada với Hoa Kỳ, trong đó cấm các yêu cầu dẫn độ bị động lực chính trị ảnh hưởng. Điều đó mở cửa để Bộ Tư Pháp Canda cân nhắc những tuyên bố của Tổng thống Donald Trump khi ông được hỏi về vụ bắt giữ bà Mạnh Vãn Chu, Tiến sĩ Gary Botting, một luật sư tại Vancouver và chuyên gia luật dẫn độ của Canada nói với Yahoo Finance, ‘Canada không thể dẫn độ ai đó vì mục đích chính trị.’

Khi được hỏi liệu ông có can thiệp vào vụ kiện Mạnh Vãn Chu–Hoa Vi của Bộ Tư pháp Hoa Kỳ hay không, Trump nói với Reuters,

Bất cứ điều gì tốt cho đất nước này, tôi sẽ làm. Nếu tôi nghĩ nó tốt cho một thỏa hiệp thương mại lớn nhất từ xưa đến nay – điều rất quan trọng – những gì tốt cho an ninh quốc gia – tôi chắc chắn sẽ can thiệp nếu tôi nghĩ điều đó là cần thiết.”


Một người đàn ông đi ngang qua bảng hiệu Huawei tại một trung tâm mua sắm ở Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 29 tháng 1 năm 2019. Ảnh REUTERS / Thomas PeterView

Ông Botting nói,

“Nói rằng ông ta có thể dùng vụ án như một con bài thương lượng trong quan hệ quốc tế, ví dụ như các cuộc đàm phán thương mại, đó có thể là điều sẽ ảnh hưởng đến phiên điều trần dẫn độ ở Canada.”

Botting tin rằng luật sư biện hộ cho bà Mạnh Vãn Chu sẽ dựa vào các lập luận về hiến pháp và hiệp ước để phản kháng vụ dẫn độ.

“Bạn không thể dẫn độ ai đó vì mục đích chính trị. Đó là một điều khoản của hiệp ước lớn hơn và quan trọng hơn cả việc bà Mạnh có vi phạm luật ở Canada hay không. Tại sao cáo buộc bà Mạnh ở vai trò giám đốc tài chính của Hoa Vi? Tại sao không phạt tiền, đặc biệt là khi họ nói rằng bà có thể phải ngồi tù tới 30 năm?”

Ông Botting cho hay, trong hồ sơ dẫn độ, Hoa Kỳ được yêu cầu phải có đủ một hồ sơ của vụ án. Ông nói,

“Nó phải là một hồ sơ được chứng nhận tất cả những bằng chứng được tóm tắt trong hồ sơ, từng nhân chứng một, có nghĩa là mỗi nhân chứng sẽ nói gì, cùng với thông tin về danh tính của bà Mạnh Vãn Chu.”

Khi hồ sơ đã hoàn chỉnh và gới đến Bộ Tư Pháp Canada, và Bộ trưởng sẽ có 30 ngày để thẩm định nếu Bộ Tư pháp sẽ tiến hành xét xử dẫn độ hay không. Bộ trưởng Bộ Tư pháp có quyền từ chối, cho rằng Hồ sơ vụ án của Hoa Kỳ là không thỏa đáng, và ngừng tiến trình tố tụng.

2 câu hỏi cho Bộ Tư pháp Canada

Botting nói có 2 vấn đề đặt ra cho Bộ Tư Pháp Canada: Canada có bắt giữ đúng nhân vật đã xác định trong lệnh truy nã hay không? Và tội vi theo luật pháp ở Hoa Kỳ có được được công nhận là vi phạm hình sự ở Canada hay không?


Giám đốc tài chính của Huawei, bà Mạnh Vãn Chu, đang tại ngoại và vẫn đang bị quản thúc tại gia sau khi bị bắt vào ngày 1 tháng 12 theo yêu cầu của chính quyền Mỹ, rời khỏi nhà của bà để ra tòa về những điều kiện trong đơn tại ngoại, tại Vancouver, British Columbia , Thứ Ba Tháng Một. 29, 2019. Nguồn: Darryl Dyck /The Canadian Press via AP.

Botting vắn tắt, “Tất cả những gì họ đang xem xét, đây có dúng là phạm nhân và đây có phải đã vi phạm luật ở Canada không?”

Lệnh dẫn độ có thể sẽ không được ban hành trừ khi Luật của Canada công nhận hành vi phạm tội hình sự (của Mạnh Vãn Chu) trong bản cáo trạng của Hoa Kỳ.

Mặc dù Canada không phải là quốc gia cùng ký trong những lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Iran, và do đó nước này không công nhận luật tương tự như Mỹ đang cáo buộc Mạnh Vãn Chu, nhưng ông Bottling cho biết luật gian lận cơ bản, được cả hai nước công nhận có thể đã đủ là mẫu số chung để Bộ Tư Pháp Canada ban hành lệnh dẫn độ.

Khi đã có phép dẫn độ, Canda sẽ khởi xướng tiến trình tố tụng tại tòa án và cho phép thẩm phán được chỉ định ở British Columbia định ngày và lịch trình sơ bộ cho một phiên điều trần dẫn độ.

Theo luật của Canada, tòa án có bổn phận bảo vệ nhân quyền của phạm nhân vì đó là quyền được Hiến pháp bảo vệ, bảo đảm cho bà Mạnh Vãn Chu không bị vi phạm những quyền căn bản của con người. Botting nói,

“Vì vậy, câu hỏi là tiến trình dẫn độ đã được thực hiện một cách công bằng hay không?”

Một lập luận sẽ ‘át tất cả’

Botting nói tiếp, ngoài việc trích dẫn các tuyên bố của Trump, ông còn dự đoán rằng luật sư bào chữa sẽ cho rằng Canada không quy định các biện pháp trừng phạt chống lại Iran, như được quy định theo luật của Hoa Kỳ.

Ngay cả khi Hoa Kỳ đưa ra bằng chứng cho thấy Hoa Vi và Mạnh Vãn Chu đã phạm tội như bị cáo buộc, một lập luận có thể thành công của phía bị cáo [nếu họ chứng minh được] rằng quyền được hiến pháp bảo vệ của bà Mạnh Vãn Chu đã bị vi phạm hoặc hiệp ước dẫn độ đã bị vi phạm, sẽ đánh đổ những bằng chứng của Hoa Kỳ đưa ra. Ông Botting nói,

“Nếu dẫn độ là vì mục đích chính trị, điều đó sẽ đánh đổ tất cả.”

Trong một vụ án khác, Hoa Kỳ v. Shulman, Tòa án tối cao của Canada phán quyết rằng một công tố viên Mỹ công khai đe dọa một công dân Mỹ đang được yêu cầu dẫn độ theo hiệp ước dẫn độ với Canada tương đương với án tử hình cho nhân vật đang bị bắt giữ do dó đã vi phạm Đạo luật dẫn độ của Canada.

Theo luật của Canada, Mạnh Vãn Chu sẽ phải ra trước tòa vào tuần tới. Mục đích của phiên toàn đó  là để ấn định ngày xét xử vụ án.

Hoa Vi đã phủ nhận rằng công ty của họ đã vi phạm bất kỳ hành vi vi phạm luật pháp Hoa Kỳ có trong bản áo trạng vừa công bố. Luật sư của Mạnh Vãn Chu đã bác bỏ cáo buộc rằng bà phạm tội lừa đảo. Botting nói,

“Nếu bị dẫn độ, bạn có thể tin rằng bà ấy sẽ bị giam giữ trong một thời gian dài. Nhưng cũng có  thể họ quyết định trừng phạt bằng một một khoản tiền lớn.”

Alexis Keenan là một phóng viên của Yahoo Finance ở New York. Trước đây đã cọng tác với CNN và là một cựu luật sư tranh tụng.

© 2019 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc Thể lệ “trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”


Nguồn: How Huawei’s CFO could use Trump’s words to fight extradition to the US | Alexis Keenan| Yahoo Finance | January 30, 2019.

]]>