Columns
   Huỳnh Việt Lang
 Nguyễn Văn Lục
 Sổ Tay Thường Dân TNT
 Thu Toa Soan
 
dcvblogs
 




 
Login
 
Biệt danh

Mật mã

Bạn chưa đăng ký độc giả? Bạn có thể đăng ký ở đây.
 
Biếm họa
   
Ai đang online?
 
Hiện đang có 392 bạn đọc trên DCVOnline
Log On
Đọc DCVOnline trên Yahoo!
 
Thư mục DCVOnline
   Trang nhất
 Ban biên tập
 Góc bạn đọc
 Góp ý tòa soạn
 Gởi bài
 Lưu trữ
 Tin RSS
 
    Mô hình Trung Quốc
03-01-2007 
  
  

Đổi mới rồi Dân chủ?

Nguyen Thai Hoc Organization

Trần Giao Thủy



Phát triển kinh tế đưa đến xã hội dân chủ không phải là một khái niệm mới. Aristotle đã cho rằng khi tầng lớp trung lưu phát triển đủ lớn sẽ trở thành động cơ thúc đẩy xã hội tiến đến dân chủ. Khi kinh tế phát triển thì khoảng cách mức thu nhập giàu nghèo không còn quá xa, đấu tranh giai cấp để giải quyết vấn đề phân bố thu nhập không còn là giải pháp thích hợp nữa.

Seymour Martin Lipset, một trong rất nhiều nhà khoa học xã hội từ giữa thế kỷ trước đã nghiên cứu về tương quan giữa phát triển và dân chủ và đại chúng hoá khái niệm này: phát triển kinh tế tất yếu sẽ gầy dựng được tầng lớp trung lưu tầm cỡ, có kiến thức – tập thể này sẽ bồi dưỡng, cổ vũ cho tiến trình dân chủ hoá xã hội.

Trước khi bước sang thiên niên kỷ mới, trả lời tờ báo lớn ở Nhật, Nihon Keizai Shimbun, Amartya Sen cho rằng xu thế dân chủ toàn cầu là phát triển ưu việt của loài người ở thế kỷ 20. Song song với sự nổi bật của giá trị dân chủ, những nghiên cứu mới cũng đã đưa ra một cách nhìn khác về tương quan giữa phát triển và dân chủ.

Phát triển tại Trung Quốc
Nguồn: actionaid.org
Tháng 10, 2005, trong bài khảo luận “Phát triển và Dân Chủ”, trình bày tóm lược kết quả nghiên cứu 29 năm trong 150 quốc gia, de Mesquita và Downs cho thấy không phải cứ phát triển kinh tế là sẽ có dân chủ(1). Thí dụ biểu trưng là Trung Quốc, vẫn đứng dậm chân ở vũng bùn độc đảng mặc dù đã phát triển kinh tế cả ¼ thế kỷ và phát triển với tốc độ phát sốt. Rồi đến Cộng hoà Liên bang Nga, sau 20 năm từ Mở cửa sang Đổi mớiDân chủ hoá, giải thể Xô Viết, rơi vào khủng hoảng kinh tế và đang phát triển trở lại nhưng quyền lực vẫn nằm gọn ở điện Kremlin. Những thay đổi chính trị gần đây của Liên bang Nga cũng chẳng mặn mòi gì với dân chủ cả.

Downs và de Mesquita kết luận sự chậm phát triển xã hội dân chủ tại các quốc gia đang giàu lên là kết quả của lối cai trị độc tài tinh vi của các chính thể chuyên chế. Những nhà độc tài đương đại dùng tài nguyên gia tăng từ nền kinh tế phát triển để đối phó với những vấn nạn khác nhau nhưng mục đích sau cung vẫn là tiếp tục nắm giữ quyền lực cho chế độ. Họ khôn khéo cắt, chặt một số quyền dân sự cần thiết cho việc phối hợp chính trị – nhưng không mang tính chủ yếu trong việc phát triển kinh tế – trong tầng lớp trung lưu để tạo thành khối đối lập.

Bốn loại quyền kết hợp có tác động chính yếu đến khả năng tổ chức và hoạt động đối lập là quyền chính trị, nhân quyền (một cách tổng quát), tự do báo chí, và đường vào đại học. Cứ nhìn về Việt Nam sẽ thấy nhà nước độc tài ở đó giới hạn, ngăn chận quyền kết hợp của công dân ra sao.

Năm 2006, quyền tự do ngôn luận, thông tin và được thông tin tiếp tục bị giới hạn, bóp nghẽn (2). Hà Nội tiếp tục giam tù quản thúc công dân bất đồng chính kiến kể cả thường dân đến tu sĩ và những người đang hoạt động đảng phái mà nhà nước xem là nguy hiểm. (3) Tiêu biểu là 2 vụ vu cáo “khủng bố” Đỗ Thành Công, Nguyễn Hoàng Long, Huỳnh Nguyên Đạo (Đảng Dân chủ Nhân dân) và Thương “Cúc” Nguyễn Foshee (tổ chức “Chính phủ Việt Nam Tự Do”), và Nguyễn Vũ Bình, người muốn lập đảng Dân chủ Tự do, vẫn chưa được thả từ khi bị nhà nước cộng sản Việt Nam kết án làm gián điệp.

Kết quả tụt hậu của ngành giáo dục đại học đã nhiều lần được ngay chính người làm giáo dục tại Việt Nam lên tiếng xác định.

Tất cả chỉ để trì hoãn dân chủ.(4)


Chuyển đổi sập bẫy

Minxin Pei: Giám đốc Chương trình Trung Quốc, Carnegie Endowment for International Peace
Nguồn: harvard.edu
Tiếp tục những công trình khảo cứu khác về tương quan phát triển–dân chủ, Minxin Pei vừa phúc trình một số kết quả trong tác phẩm mới Chuyển đổi sập bẫy của Trung quốc — Giới hạn của Chế độ chuyên quyền Phát triển (5). Trong cuốn sách này Pei khảo sát mức độ bền vững của chiến lược đổi mới Trung Quốc đang theo đuổi: phát triển kinh tế thị trường trong khuôn khổ độc đảng toàn trị.

Pei đặt nghi vấn với 3 lý giải chính cho rằng chiến lược đổi mới của Trung Quốc đang thành công vì

1. Phát triển kinh tế bền vững sẽ đưa đến cởi mở chính trị rồi dân chủ hoá;
2. Chuyển đổi kinh tế từ từ tốt hơn cho toa “thuốc đắng” kiểu của liên bang Nga;
3. Chế độ độc tài mới là điều thiết yếu để đẩy nền kinh tế cất cánh bay cao.

Pei cho rằng vì phải kiểm soát phần lớn nền kinh tế để bảo đảm cho sự sống còn của đảng Cộng sản, chủ nghĩa “đổi mới từ từ” sau cùng cũng thất bại.

Chỉ cần thoáng thấy bất kỳ chỉ dấu nào phương hại đến quyền lực, đảng cộng sản Trung Quốc tức thì tăng cường vơ vét, tối đa hoá lợi nhuận và nâng cấp đàn áp tất cả mọi thế lực đang thách đố.

Thiếu cải tổ dân chủ đúng mức đã đưa đến tình trạng tham nhũng tràn lan tại Trung Quốc như hiện nay và sự suy sụp trong trách nhiệm chính trị – trách nhiệm trả lời trước cử tri. Hệ quả (bất ngờ) cho Trung Quốc là chiến lược “đổi mới từ từ” đã tản quyền cho một tập đoàn ăn cướp địa phương ở đó các soái chủ (đảng viên lãnh đạo địa phương) đã hoàn toàn thành công trong việc tư hữu hoá quyền lực quốc gia. Những hợp đồng cấu kết tham nhũng lan tràn đạp đổ hệ thống quản lý, cai trị. Thay vì thẳng tiến đến nền kinh tế thị trường thực sự, Trung Quốc đang sập bẫy đổi mới kinh tế chính trị nửa vời.

Trong bài điểm sách của Minxin Pei, Hội chứng Trung Quốc: Tư bản không hẳn đã đi đến Dân chủ (6), Ellen Bork cho rằng đem những quan điểm từ góc nhìn của những xã hội dân chủ chiếu xuống cách xử lý vấn đề của giới lãnh đạo Trung Quốc là điều bất khả thi vì những khác nhau giữa hệ thống giá trị Âu Mỹ và Trung Quốc.

Vì sợ mất ghế quyền lực, lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc không thể có những đổi mới thực sự và cần thiết để chuyển đổi sang kinh tế thị trường như sự bảo đảm quyền tư hữu, minh bạch, trong sáng trong chính phủ, và trách nhiệm trả lời với quốc dân của giới lãnh đạo.

Trong China's Trapped Transition, Minxin đưa ra chứng từ, tài liệu cho thấy tệ trạng tham nhũng đã đến mức cùng cực, cơ chế nhà nước cồng kềnh, bất lực, quan chức địa phương trở thành kiêu binh bất trị và ngang nhiên bòn rút của công.

Lý tưởng cộng sản, giấc mơ thế giới đại đồng đã nằm gọn trong đống rác “phát triển” của Trung Quốc từ lâu rồi. Đảng viên cộng sản hiện nay đang bận rộn thu xếp chiến lược rút lui cho riêng mình. Những công tác quan trọng bây giờ là lấy hộ chiếu nước ngoài, và chuyển tiền ra ngoại quốc.

“Hiện tượng 59” đã quá quen thuộc với lớp thượng tầng trong đảng cộng sản Trung Quốc. 59 là tuổi sắp về hưu, cần vơ vét nhiều và chuyển ngoại tệ thật nhanh, đấy là “Hiện tượng 59”, là chọn đường hạ cánh an toàn. Nhưng chuyện mới, đáng để ý hơn, Pei cho thấy rằng đảng viên tham nhũng càng này càng trẻ.

Đảng cộng sản Trung Quốc không còn tính chính thống, họ cũng không còn được lòng trung thành của quần chúng. Điều này minh chứng bằng con số đảng viên mới đang sa sút ở vùng thôn quê. Đảng mất đảng viên khi cho công nhân viên xí nghiệp quốc doanh nghỉ việc. Đảng cũng không thu được đảng viên mới từ tập thể công nhân viên làm cho các công ty tư doanh.

Dù chỉ trích nặng nề đảng cộng sản Trung Quốc trong việc thao túng quan chức địa phương, không cho họ thực quyền, Pei lại cho rằng bầu cử ở thôn quê là điểm đáng mừng. Nhưng Pei cũng cảnh báo ngay: người ngoại cuộc đừng lầm! Đây không phải là dấu hiệu cải tổ chính trị cơ sở mà là chỉ dấu của một đảng đang mục ruỗng. Thế giới cần phải tăng sức ép để thúc đẩy họ phải thay đổi nhiều hơn nưa thay vì vỗ tay hoan hô “đổi mới”, quản lý địa phương hiện đại!

Lưới lọc Internet: No Democracy!
Nguồn: markfiore.com
Pei cũng cho thấy ngay cả Deng Xiaoping (Đặng Tiểu Bình) hay Zhao Ziyang (Triệu Tử Dương), người bị trù dập vì không ủng hộ Đặng trong quyết định đàn áp ở Tiananmen (Thiên An Môn), cũng không hình dung được viễn tượng nào khác ngoài việc tiếp tục chế độ đảng trị.

Thập niên 1990 không những không đưa đến được các đổi mới thật sự mà ngay cả đến những tranh luận trong đảng, như Đặng Tiểu Bình từng khuyến khích, sau này cũng bị Jiang Zemin (Giang Trạch Dân) cắt đứt.

Pei cho rằng không phải vì bây giờ là thời Hậu Mao Zedong (Mao Trạch Đông) nên hết Cách mạng Văn Hoá, nên không còn Bước Nhảy Vọt. Những đàn áp trù dập nhằm vào cộng đồng Falun Gong (Phá Luân Công) là một hiện tượng mới, hệ quả trực tiếp của sự thối nát từ trong đảng. Dưới thời Mao, đảng cộng sản có thể lôi kéo tập thể công nhân, nông dân trung với đảng nổi dậy dẹp tan Falun Gong mà chẳng cần đến công an. Bây giờ đảng không lôi kéo được bất kỳ nhóm nào, và cuối cùng phải dùng đến bạo lực để đàn áp và tiêu diệt Falun Gong trong nội địa Trung Quốc.

Theo Pei, Chuyển đổi sập bẫy này không bền vững. Dân chủ có thể sẽ không đến. Đảng cộng sản cũng không hân hoan lãnh đạo dân chúng tiến lên đường dân chủ. Có khả năng dân chủ đến Trung Quốc như kết quả của một khủng hoảng bất ngờ xảy ra vì tệ nạn tham nhũng, vì bất lực trong quản trị, vì mục ruỗng của thể chế. Nghiên cứu và tác phẩm Trapped Transition của Minxin Pei là một bản cáo trạng cho luận điệu “kinh tế phát triển sẽ đưa đến dân chủ”, chỉ trích cơ sở của chính sách Hoa Kỳ đối với Trung Quốc của các Tổng thống Cộng Hoà cũng như Dân Chủ đã và đang theo đuổi. Ở đây, Pei đã chia sẻ quan điểm với de Mesquita và Downs, hai tác giả này cũng đã cảnh báo các nhà làm chính sách của chính phủ Bush: Mở rộng điều kiện cho vay hay viện trợ phát triển gồm cả những bảo đảm quyền kết hợp cho công dân, như những quyền tự do dân sự cơ bản, nhân quyền, tự do báo chí.

Đọc thoáng qua những nhận định của Minxin Pei người ta ngỡ tác giả đang nói đến Việt Nam. Điều này không lạ. Việt Nam hiện là đệ tử trung thành của sư phụ Bắc phương. Bài học “đổi mới từ từ”, đổi mới có định hướng hay như David Koh nói Việt Nam đổi mới kinh tế trước, hành chính sau, cuối cùng mới đổi mới chính trị phản ảnh trung thành bài học Trung Quốc mà Pei vừa rốt ráo trình bày trong tác phẩm mới của mình.


(Còn tiếp)


Copyright © 2006–2007 DCVOnline



(1) Phát triển và Dân chủ, Bruce Bueno de Mesquita và George W. Downs — Development and Democracy, Foreign Affaires – September/October 2005 – Volume 84 No. 5 , 77-86 (Published by the Council on Foreign Relations).
(2) Kiểm soát báo chí chặt chẽ.
– Những tờ báo không được phát hành tự do: Bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận (23/2/2006), Tập san Tự Do Dân Chủ (2/9/2006), Báo Tổ Quốc (15/9/2006) có ban biên tập trong và ngoài nước phải chọn cách phát hành “điện tử”.
– Tiếp tục kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông (báo chí, đài phát thanh, phát hình), Thủ tướng CHXHCNVN vừa công bố Chỉ thị số 37/2006/CT-TTg, 29/11/2006, về việc thực hiện kết luận của Bộ Chính trị về một số biện pháp tăng cường lãnh đạo và quản lý báo chí.
– Bằng công nghệ và luật pháp, Hà Nội gia tăng việc kiểm soát, giới hạn mức truy cập mạng Internet của người dân: chận đường vào các trang web chính trị và tôn giáo mà họ cho là mang tính chống phá.
(3) Cắt quyền kết hợp.
– Nguyễn Vũ Bình vẫn ở trong tù. Bị bắt từ 25 tháng 9 năm 2002 đến 31/12/2003 bị tuyên án 7 năm tù và 3 năm quản thúc vì tội “làm gián điệp” (theo nhà nước cs).
– Sau 6 tuần được thả, Trương Quốc Huy, bị bắt lại ngày 18 tháng 8, 2006 tại cafe Internet vì nối mạng Internet vào diễn đoan hội thoại Paltalk nói chuyện Dân chủ.
– Đỗ Thành Công, Nguyễn Hoàng Long, Huỳnh Nguyên Đạo, và 5 đảng viên đảng Dân chủ Nhân dân bị bắt giam từ tháng 8/2006. Đỗ Thành Công đã trở lại Hoa Kỳ sau 38 ngày bị giam tù sau khi được chính giới Hoa Kỳ, Châu Âu và người Việt hải ngoại tích cực vận động. Thuong Cuc Nguyen Foshee và 6 người khác thuộc tổ chức “Chính phủ Việt Nam Tự do” bị bắt giam, không truy tố từ tháng 9/2005, đến 10/11/2006 mới bị xử 15 tháng tù vì “hoạt động khủng bố”. Hà Nội đã thả ba công dân Hoa Kỳ về Mỹ:, Lê Văn Bình, và Huỳnh Bích Liên (Linda) đã trở lại Hoa Kỳ kịp lúc APEC 2006 khai mạc. Những công dân Việt Nam khác trong hai vụ án “khủng bố” vừa nêu vẫn chưa được phóng thích.
– Ngay cả trong tuần lễ APEC 2006 đang họp tại Hà Nội, công an Việt Nam vẫn không ngừng bắt bớ thường dân: 3 hội viên trong ban đại diện Hiệp hội Công Nông Việt Nam, Nguyễn Tấn Hoành, Trần thị Lê Hằng và Đoàn Huy Chương và 4 hội viên khác bị truy bắt giam tù trong những ngày 14, 15, 18/11/2006. Luật sư Lê Thị Công Nhân bị cô lập tại gia suốt tuần lễ APEC 2006 và sau đó tiệp tục được “mời” đi thẩm vấn vì vi phạm điều 258 bộ luật hình sự lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước và hiện đang bị quả thúc, không được di chuyển khỏi thành phố.
– TT Thích Thiện Minh, GHPGVNTN, Hội trưởng hội Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam bị sách nhiễu khi đi cứu trọ nạn nhân bão lụt miền Trung và Bà Rịa. Suốt lễ Giáng Sinh, tín đồ Tin lành Mennonite ở Quảng Ngãi, Tin Lành tại gia ở Bắc Giang, Hải Phòng, Hà Giang và Lào Cai bị đàn áp và sách nhiễu không ngừng.
(4) Đọc Phát triển và Dân chủ của Bruce Bueno de Mesquita và George W. Downs, Trần Giao Thuỷ
(5) China's Trapped Transition — The Limits of Developmental Autocracy, Minxin Pei, Harvard University Press , March 2006.
(6) China Syndrome: Capitalism does not necessarily lead to democracy, Ellen Bork, Weekly Standard, May 29, 2006.





[ Trở lại ]

 Đọc những bài khác trong mục Chính Trị — Kinh Tế  Trang in Trang in  Gởi điện thư Gởi điện thư

  
 
    Đăng Ý kiến của bạn về bài này?

   Ý kiến Bạn đọc
   (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)

Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 00:44:18
AT
Tokyo

Những ý kiến nêu trong bài này cũ mòn đến mức đọc lướt qua một lần không cần phải xem lại, thậm chí đọc câu trước đoán được luôn câu sau. Cả bài này được xây dựng trên quan điểm "phát triển kinh tế không dẫn đến dân chủ", bằng chứng là TQ phát triển kinh tế vẫn độc tài. Khoan hãy nói về lập luận ngớ ngẩn này, cái chính là lập luận này sẽ dẫn đến kết luận gì? Là phải đập bỏ chuyên chế độc tài để xây dựng dân chủ? Muôn năm vẫn một kết luận chán phèo.
"Phát triển kinh tế không dẫn đến dân chủ" (nguyên văn là: "...cho thấy không phải cứ phát triển kinh tế là sẽ có dân chủ") bản thân nó đã là một lập luận sai, vì "dân chủ" không phải là một vật hữu hình như quả táo để tất cả mọi người cùng có một hình dung giống nhau. Dân chủ không bao giờ có giá trị tuyệt đối, sự phát triển văn minh là mở rộng khái niệm dân chủ, sự dân chủ ngày hôm nay có thể là độc tài của 100 năm sau. Thế nên câu hỏi đặt ra phải là "phát triển kinh tế có dẫn đến mở rộng dân chủ hay không?" Điều này, thật đáng tiếc cho tác giả, câu trả lời lại là có. Phát triển kinh tế thực sự dẫn đến mở rộng dân chủ và tự do cho người dân. Ở TQ-tôi không rành về TQ-nhưng tôi nghĩ điều này vẫn đúng. Nhưng chúng ta có thể thấy điều này rất rõ tại VN. VN năm 1996 với 2006 là hai bộ mặt khác hẳn nhau, với sự mở rộng quyền con người và quyền ngôn luận. Vẫn có những giới hạn, nhưng cần đặt câu hỏi là tại sao lại có giới hạn đó.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 01:44:05
Trần Quốc Toản
pháp

Chiến sĩ dân chủ anh Nguyễn Vũ Bĩnh đã bệnh nặng trong ngục tù cs, chúng ta đồng thanh lên tiếng yêu cầu việt cộng hãy trả tự do lại cho anh Bình.
đả đảo việt cộng ! đả đảo!
đả đảo việt cộng ! đả đảo!
hãy trả tự do cho anh Nguyễn Vũ Bình!
hãy trả tự do lại cho anh Nguyễn Vũ Bình!


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 01:49:37
TV
Paris

Toi thay nhan xet cua Ming va cua bai bao , ca hai deu rat nghiem chinh . Tinh hinh tai VN thi cung gan giong nhu tinh hinh tai TQ :

- Quan lon , quan nho, quan gia, quan tre thi nhau "co toi tay la phat" . Tha ho tham nhung, an cap cua cong va an cuop cua dan .
- Vua an vua lo ha canh an toan : dua mot phan tai san, bo nhi, vo lon, vo be va con cai ra nuoc ngoai .
- Tren bao duoi khong nghe . Phap vua thua le lang . Rung nao cop nay .
- Luat phap la luat rung, luat mieng ....,
- Nham mat de cho moi sinh bi pha hoai. Song chet mac bay .
- Dan ap va bit mieng chu hoan toan lam gi co mo rong dan chu hay noi rong tu do . (Van con phai khai bao tam tru tam vang, chi thi 37, dan ap ton giao van tiep tuc va gia tang).

Can nhat la tu do bao chi, khong co de tu quyen nay thi nhung te nan xa hoi bi che day va tiep tuc nay no. Chinh vi nhan thay nguy co nay ma chi thi 37 da ra doi de dam bao cho cac quan tiep tuc giu ghe ma an cap , an cuop va dan ap.



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 04:54:51
nakata
shizuoka

Chào các anh,chị!
Người Việt nam mình có câu:chó ba khoanh mới nằm,người ba năm mới nói, hay hãy uốn lưỡi 36 lần trước khi nói.Em thấy nội quy của diễn đàn đã trình bày thật rõ ràng là không sử dụng những từ ngữ tục tĩu,không chửi bới lăng nhục người khác...vậy mà sao vẫn có những con người không tuân thủ luật chơi này.Nếu thật sự là những người qua đối thoại mong tìm ra chân lý hoặc có thể thuyết phục người khác thì không ai lại đi nói năng như vậy cả.Chim khôn kêu tiếng rảnh rang.Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.Đất xấu trồng cây khẳng khiu.Những người thô tục nói điều phàm phu.Mong tạo dựng nghiệp lớn mà cái chí nhỏ nhoi,cái tâm hạn hẹp,không thu phục đươc nhân tâm thì làm sao nên nghiệp phải không các anh chị?


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 07:13:10
LaGiang
Hà Tĩnh


TỪ TƯ BẢN LUẬN TỚI TƯ BẢN ĐỎ LUẬN TRONG TƯ TƯỞNG MARX.

Hai chặng đường mà dân VN phải vượt qua để lấy lại quyền quyết định vận mệnh của mình. Tiêu diệt độc tài trước khi tiêu diệt thành phần bóc lột đỏ.

Xã hội VN ngày nay, trên phương diện bị bóc lột qua giá trị thặng dư trong tư tưởng Marx, còn thua một bực cái xã hội của Marx vào cuối thế kỷ 19.

Vào thời điểm ấy. Marx viết cuốn TƯ BẢN LUẬN. Nếu ngày nay Marx còn sống. Ông ta phải viết cuốn thứ hai: TƯ BẢN ĐỎ LUẬN.

Thật thế. Sau khi cởi mở về kinh tế để cứu khỏi chết chính trị của thế chế độc tài CSVN từ một số năm gần đây. VN bước vào giai đoạn kỷ nghệ hóa với ba sự kiện: đám lao công đông đảo, nghèo đói, không có tự do. Ba yếu tố ấy tạo ra một loại tư bản đỏ VN để bóc lột một cách tự do giá trị thặng dư. Nên có cuộc đấu tranh hiện tại của quần chúng VN. Cuộc chiến đấu nầy cam go hơn cuộc chiến đấu mà Marx đã viết trong tư bản luận hồi ấy. Vì tư bản đỏ VN ngày nay, ngoài việc bóc lột qua giá trị thặng dư, dùng độc tài để ngăn cấm hay tiêu diệt các khả năng phải dúng vào cho cuộc đấu tranh chống bóc lột dân VN. Hai thảm kịch: Độc tài và bóc lột.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 08:46:30
Hồ Chí Nông
đcsvn

Thời gian gần đây ở VN vào trang saigonbao.com thông qua www.haokan.bounceme.net đã gặp khó khăn nên tôi phải thông qua một vài trang khác: www.sctta.org

: http://proxy.tl
: http://www.proxyline.us
: http://www.v3proxy.com
: http://www.v3proxy.com
: http://officeproxy.net
: http://www.gostealthy.com
: http://www.goproxing.com
: http://www.yourportal.us
: http://www.proxypimp.com


Đây nói với thằng chó điên AT rằng ở VN nói riêng mà ở những nước độc tài nói chung, không phải cứ có tiền là có dân chủ. Ví dụ như anh mày đây có tiền muốn vào mấy cái site tự do ở nước ngòai để kiếm thông tin chân thực, có giá trị thì bị bộ máy phản văn hóa nó đặt tường lửa. Thí dụ như anh mày muốn tự thân đứng ra kêu gọi giúp đỡ người nghèo mà không thông qua hệ thống độc quyền quyên góp để bòn rút ăn chặn của thằng cộng sản thì công an nó sẽ mang còng số tám tới nhà ngay.

Vậy ở VN có tiền thì cũng phải xài theo sự định hướng của đảng cs chó chết nhà chú mày. Uống bia ôm hả, đảng rất hoan nghênh vì đảng mở quán bia ôm và bảo kê cho quán bia ôm rất nhiệt tình. Hối lộ hả, đảng rất hoan nghênh vì như vậy đảng mới có tiền hưởng thụ và cho mấy thằng con giòi bọ như chú mày đi học ở Tokyo. Còn nhiều lắm kể không hết đâu .....
Chúc chú mày bớt lưu manh, phục thiện.



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 13:17:35
Tiểu Thư
Mỹ Thuận

Xin can các bác trên diễn đàn! Xin can.
Chúng ta không thể bàn cãi với những con người có máu Jihah được! Vì sự cố ý tạo ra bàn cãi (đôi khi) là mục đích của ông AT để đánh lạc hướng chủ đề.
Tôi nghĩ ông AT là một loại Jihah mới. Jihah CSVN!
Một Jihah Saddam Hussein đã không ngại nhúng tay vào máu của người vô tội và không sợ chết, thì bàn cãi làm gì với Jihah AT cho mõi tay gõ phiếm?
Chỉ mong ông Jihah AT cũng vững vàng trước bục treo cổ như Saddam Hussein vào một ngày nào đó thôi. (Xin lỗi ông, không phải tôi muốn nguyền rũa ông đâu)
Cho dù ông có phản hồi sỉ vả mấy dòng nầy của tôi thì tôi cũng không bao giờ tốn thời gian vào chuyện của ông nữa! Trân trọng.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 14:19:30
Tiểu Bảo
CAN

Tôi đồng ý với ý kiến của AT – Tokyo (post lúc 00:44:18 và 00:56:47, những ý kiến khác là của kẻ giả mạo).

Bài viết của tác giả dựa theo những ý chính trong bài viết của Ellen Bork, bình luận về cuốn sách của Minxin Pei. Đọc lại bài viết của Ellen Bork, thấy đoạn đầu rất thú vị:

“A MAN WALKS INTO A BAR. At first, he finds nothing unusual about the noisy, convivial atmosphere, but then he realizes something is a little different. Numbers are being called out, one at a time, eliciting laughter from the patrons. "Seventeen," says one man. Laughter. "Fifty-six," another says, to great amusement. "What's going on?" he asks the man next to him, who replies: "Everyone knows all the jokes already so we assigned numbers to them. Saves a lot of time."
Policy debates about China often seem like this: an inane repetition of policy one-liners lacking facts or persuasive argument.” … Ellen Bork.

Những ý kiến tranh luận trên diễn đàn cũng y hệt như vậy: sự lặp lại nhàm chán rằng VN đang trong tình trạng tụt hậu thê thảm, rằng sự độc tài đảng trị là nguyên nhân của mọi vấn nạn, rằng dân chủ là lời giải cho mọi bài toán và vì vậy phải hô hào dân chủ cùng với nguyền rủa đảng cộng sản… Tất cả chỉ là sự lặp lại đến nhàm chán. Không có những dẫn chứng thuyết phục, không cần những phân tích sâu sắc, và không đưa ra những dự đoán cho sự phát triển trong tương lai.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-03 19:25:01
Tiểu Bảo
Canada

Hiện tại tình trạng Việt Nam khá giống với Trung Quốc là đều rơi vào trạng thái “trapped transition” – tức là tình trạng đổi mới nửa vời: đổi mới kinh tế không kèm theo cải cách chính trị, dẫn đến quyền lực và lợi ích tập trung vào một tầng lớp thượng lưu mới (elite). Để tiếp tục duy trì vị thế của mình, tầng lớp này tiếp tục đường lối kinh tế thị trường chịu sự quản lý chặt chẽ của nhà nước, tiến hành cải cách hành chính một cách chậm rãi và đồng thời tìm mọi cách để cản trở những đổi mới chính trị. Việc tăng trưởng kinh tế, cũng như việc hội nhập vào xu thế toàn cầu hóa, mở ra nhiều cơ hội hơn cho người dân, đồng thời đem lại cho người dân vào tâm lý tương đối thỏa mãn với chế độ, hướng mối quan tâm của dân chúng vào việc làm kinh tế và hưởng thụ cuộc sống, giảm đi nhu cầu đòi hỏi những đổi mới chính trị mạnh mẽ tiếp theo.
Sự bất mãn của người dân đối với chế độ không dựa trên nhu cầu dân chủ hóa đất nước, mà chủ yếu là bắt nguồn từ sự bất bình đẳng về thu nhập và cơ hội, tham nhũng tràn lan, những bất bình liên quan đến việc phân bổ đất đai v.v. Nghịch lý ở chỗ, nếu đảng cộng sản giải quyết tương đối tốt những vấn đề này, thì vị trí lãnh đạo của họ lại càng được củng cố, cùng với tâm lý thỏa mãn của dân chúng tăng lên thì nhu cầu dân chủ của người dân càng loãng đi, và con đường dẫn đến một chế độ dân chủ lại xa hơn. Thực tế, đảng cộng sản VN luôn thể hiện khả năng thích ứng và tự điều chỉnh một cách đáng nể. Đó là điều đá


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-04 00:28:06
Tâm Việt
San jose

Tôi tin sẽ có nhân tài
Đổi thay đất nước đuổi đi độc tài
Cộng sản rồi phải ra đi
Dân chủ thăng tiến tự do trở về


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-04 04:11:38
LaGiang
Hà Tĩnh


NÀY! MẤY CÁN NGỐ!

1.- Phải chấm dứt ăn cắp nick của tôi: LaGiang ( Hà Tĩnh).

2.- Ăn cắp nick là đã đầu hàng trong duy tư.

3.- Phản đáp bài: Tư Bản Đỏ Luận đi. Nếu còn chút óc não!

LaGiang


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-05 05:48:12
LaGiang
Hà Tĩnh


Góp ý hình như đã xong. Tới giờ tổng kết:

1.- Một dân tộc sống trên một mãnh đất nào đó là chủ của mãnh đất ấy. Mãnh đất ấy là quê hương của họ và cũng là quốc gia của họ.

2.- Trong tư thế chủ. Tập hợp nầy phải tự lấy một số quyết định liên quan tới vận mệnh của họ. Các quyết định nầy gồm bốn điểm chính: Chọn một thể chế, chọn một tổ chức xã hội, chọn một bộ máy cai trị và chọn một cách thức kiểm soát bộ máy nầy.

3.- Riêng cho VN. Một đảng có tên là CSVN đã cướp của dân cái quyền căn bản nầy. Họ tự đặt một thể chế mà mô hình đuợc nhập nội từ một học thuyết vô nhân bản và chiếm luôn quyền lấy ba quyết định còn lại.

4.- Trong mưu đổ muốn tồn tại lâu dài sự chiếm đoạt nầy để cướp bóc và nô lệ hóa dân tộc VN. Đảng CSVN đem ra nhiều chiêu bài hòng lừa gạt ý chí của dân VN đòi lại quyền của mình. Bốn quyết định trên là một khuôn mẫu tạo điều kiện cho kinh tế phát triển trong tinh thần phục vụ con người. Cho nên bốn quyết định trên đuợc vì như con trâu và kinh tế là cái cày.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đổi mới rồi Dân chủ?
2007-01-06 13:18:10
Chửi cha VC
bến tre

Đổi mới rồi mới dân chủ trong nước tầu có dân chủ đâu? Ăn cháo đá bát nhờ Mỹ xong kể từ năm 72 đến nay, giờ giàu có vũ khí ngguyên tử muốn gian ác muốn khống chế thế giới chắc còn khuya mới thực hiện được mộng đó người gian sẽ mắc nạn bây giờ!

Giữa nước TQ và Ấn độ cã hai đều có vũ khí nguyên tử đều có thể giết đối phương dễ dàng thôi. Vùng đất của Ấn đô vậy mà Tầu vẫn dám xâm lấn thì bão sao mà nhịn cho được chỉ có người mù mới tin thằng TQ Việt Nam mà còn tin thằng TQ là chỉcó người đui và điếc hoặc tay sai cho tầu thôi!

Chửi cha VC


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]


55
DCVOnline Copyright © 1999-2007 by DCV Inc.
PHP-Nuke Copyright © 2004 by Francisco Burzi