Chủ nghĩa da trắng là ưu việt của Trump làm ông loà mắt về món nợ của Mỹ với Haiti

Andray Domise | Trà Mi

Không ai có thể bảo vệ Trump mà không bảo vệ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc cũng như các cơ chế để nó tự tồn tại mãi mãi

TT Donald Trump. Ảnh của Jabin Botsford/The Washington Post qua Getty Images

Vào tháng 10 năm 1801, Tổng thống Hoa Kỳ mới được bầu Thomas Jefferson đã phải đối phó với một vấn đề ngoại giao rắc rối. Nhưng người nô lệ cũ trên đảo St Domingue (sau này gọi là Haiti) đã lật đổ chính phủ thực dân Pháp, và viết hiến pháp mới tuyên bố vĩnh viến bãi bỏ chế độ nô lệ. Mặc dù ban đầu Jefferson đã hỗ trợ đoàn quân viễn chinh của Charles Victoire Emmanuel Leclerc [em rể của Napoleon] đi tái chiếm St. Domingue, ông đã bắt buộc phải cân nhắc lại ngay. Nếu 20.000 lính Pháp chiếm lại được viên ngọc quý thuộc địa của Pháp, thì ai có thể ngăn cản họ tiến sang phía Tây để kiểm soát lại lãnh thổ Louisiana?

Một trong những mâu thuẫn mỉa mai của lịch sử là chiến thắng sau cùng của người dân nô lệ Haiti đã dập tắt động cơ khuyến khích nước Pháp tiếp tục đi xâm chiếm thuộc địa ở Thế giới Mới. Sau đó Pháp đã bán Lãnh thổ Louisiana cho Hoa Kỳ với giá năm mươi triệu franc và xoá khoản nợ 18 triệu franc của Hoa Kỳ (giá năm 2016 khoảng 250 triệu USD). Nói cách khác, một cuộc nổi dậy của người nô lệ ở Haiti đã cho phép Hoa Kỳ, lúc đó vẫn là nước có chế độ nô lệ, mua lại một vùng đất lớn là lãnh thổ Louisiana với một giá rẻ mạt. Henry Adams, một sử gia (phản đối việc mua Louisiana) và là cháu nội 4 đời của Tổng thống John Adams đã ghi lại điều này trong bộ sử lớn [History of the United States During the Administrations of Thomas Jefferson and James Madison – Lịch sử nước Mỹ dưới thời hai chính phủ Thomas Jefferson và James Madison] của ông:

“Chỉ thành kiến kỳ thị chủng tộc thôi đã đủ làm cho người Mỹ mù mắt không nhìn thấy món nợ của họ với lòng can đảm vô biên của 500 ngàn người da đen Haiti, những người da đen nhất quyết không chịu làm nô lệ.”

Thành kiến này của người Mỹ tiếp tục tạo ra sự mù quáng bao trùm Tổng thống và những người ủng hộ ông. Tôi đã đề cập trước đây rằng ảo tưởng là một thành phần thiết yếu của chủ nghĩa coi giống da trắng là ưu việt, và hội chứng liên hệ của nó là sự lãng quên của những người cố gắng tẩy rửa nó. Đó là một căn bịnh tiện lợi khiến cho người ta chỉ nhớ phần lịch sử mà họ muốn nhớ, đòng thời biến lịch sử của những người khác thành những trang sử không đáng kể, và nhờ đó để có thể viết lại thành một câu chuyện gọn ghẽ và tiện lợi cho ngày hôm nay.

Trong một cuộc họp với các đại diện của Quốc hội vào hôm thứ Năm, trong khi thương lượng về những chi tiết của một thỏa thuận về nhập cư được sự ủng hộ của cả hai đảng Dân chủ, Cộng hoà, Tổng thống Donald Trump đã đề cập đến một quốc gia khác bằng một ngôn từ thô tục và xúc phạm. Theo câu chuyện được tờ Washington Post thuật lại, những người trong giới lập pháp đang đàm phán vấn đề bảo vệ người nhập cư từ các nước El Salvador và Haiti, hai quốc gia đều là nước bị hai trận động đất lớn (El Salvador vào năm 2001, Haiti vào năm 2011), đưa đến làn sóng người nhập cảnh vào Hoa Kỳ. Trump đề nghị tập trung vào việc nhập cư người những quốc gia như như Na Uy, và sau đó nói thêm “Tại sao chúng ta cần thêm người Haiti? Hãy loại họ ra ngoài.”

Cách biện giải mà nhân viên Toà Bạch ốc đang tranh giành để giải thích là lời kỳ thị hớ hênh đó chẳng qua là sự hiểu lầm, là những vấp váp về chính sách xẩy ra khi các chính trị gia đang làm việc với thiện ý. Ví dụ như Joe Biden, người đã nổi tiếng ở Washington là bộ “máy phát ngôn hớ hênh”, đã mang tiếng chửi thề trước máy vi âm và đã từng mô tả phi cảng LaGuardia là nơi thuộc về một nước của thế giới thứ ba. Tuy nhiên, ít nhất Joe Biden cũng không tin rằng người Mễ Tây Cơ là “lũ hiếp dâm”, hoặc các khu phố nhiều người da đen là đầy bạo lực, chết chóc, thiếu giáo dục và không có công ăn việc làm, hoặc các cộng đồng Hồi giáo chỉ chứa chấp che chở cho những kẻ khủng bố. Giải thích những lời tuyên bố hớ hênh của Joe Biden không đòi hỏi người ta phải giải thích chủ nghĩa coi da trắng là ưu việt bằng những ngôn từ thanh lịch.

Mặt khác, biện giải cho Donald Trump không phải là chính trị. Chúng gắn liền với tính khí của ông đã nhiều lần xác định chính ông xem giống da trắng là ưu việt theo đúng nghĩa đen của cụm từ, và không thể để bảo vệ Trump mà lại không bảo vệ sự kỳ thị chủng tộc và các cơ chế để nó tự tồn tại dai dẳng. Ví dụ, bài viết của Rich Lowry tên Tạp chí The National Review, đã đặt câu hỏi cho Joan Walsh của tờ The Nation “Bà muốn sống ở Haiti, hay ở Na Uy?” Và, trong câu hỏi lấn tới về giá trị của Haiti như một quốc gia, Lowry đã tỏ không có chút kiến ​​thức nào vê đất nước này và không có ý thức để thấy xấu hổ khi đặt câu hỏi đó.

Tucker Carlson, biện hộ cho cả Trump và Lowry, tiếp tục mô tả những nước như Haiti là “nguy hiểm”, bẩn thỉu”, “tham nhũng”” và “nghèo”, và không có một suy nghĩ nào về sự liên hệ lịch sử của nước Mỹ đã gắn bó sâu sắc với đảo quốc này, và sự kết hợp của mười ba thuộc địa có thể đã không hơn gì một dải đất bị các đế chế thuộc địa bao quanh nếu người dân Haiti không đập vỡ xích xiềng nô lệ của thực dân Pháp.

Các thành kiến về chủng tộc đã làm người Mỹ mù loà trong suy nghĩ, và giới phân tích chính trị có học hiện nay bị kẹt trong một dòng nghị luận về nhập cư không dựa vào khả năng của ứng viên, hoặc những hoàn cảnh vì sao họ muốn nhập cư, nhưng lại xét đến quê hương của họ và người dân ở những xứ đó có đáng được cho nhập cư hay không. Đây là bản chất của chủ nghĩa dân tộc gia trắng – nghĩa là tính khí và bản chất của một sắc dân được xác định bằng quê quán, và hoàn cảnh hiện tại của họ chẳng có nợ nần gì với lịch sử, nhưng chỉ vì những thuận lợi hay thiếu sót đơn giản vì chủng tộc dòng dõi của họ.

Đối với những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng, chủ nghĩa đa văn hóa là một thí nghiệm thất bại chệch hướng với sự thật đơn giản là có những quốc gia tốt như Na Uy, và có những quốc gia hố cứ _ như Haiti. Bạn đọc hãy tự kết luận tại sao có thể như thế. Và ngay cả khi Mỹ nợ Haiti nhiều hơn nợ Na Uy về hiện tại của nó là một siêu cường trên toàn cầu, và trên thực tế vì chính cả sự hiện hữu của nước Mỹ, Tổng thống Hoa Kỳ vẫn có thể, trước mặt những người lập pháp, mô tả người dân Haiti là chất thải của loài người

Đây không còn là một vấn đề “nói chuyện phòng thay đồ”, hay “sự không chỉnh chính trị” nữa. Với nhận xét này, được một số đại biểu Quốc hội – những người có mặt trong phòng họp – đã nghe và xác nhận, Trump đã cải biên nghị luận của chính sách đối ngoại của Mỹ thành đường thẳng rất rõ ràng. Đứng cùng bên với ông ta hoặc để bảo vệ ý kiến của ông ta không phải là vấn đề tranh cãi chính sách nhập cư. Để bảo vệ Trump, khá đơn giản, nghĩa là phải đứng với sự suy đồi và sự mất trí nhớ có chọn lựa của những người theo chủ nghĩa dân tộc da trắng.

© 2018 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: Donald Trump’s white supremacy blinds him to the debt America owes Haiti. By Andray Domise,Maclean’s.
January 12, 2018.

PDF24    Send article as PDF